Đạo (Dịch) – Chương 1824

- Tiêu Thần đại ca, những thú tinh thu hoạch của đạo tràng đều ở bên trong. Ngoài ra mấy tháng trước phân thân Cổ Ma xuất quan, lấy đi gần nửa số máu tươi của Man thú.

Ánh mắt Tiêu Thần chớp lên, thản nhiên nói.

- Được rồi, việc này ta đã biết, ngươi làm gì thì làm đi, ta tự mình tới xem là được.

Nói xong, chân hắn bước ra, khi lần nữa xuất hiện đã là ở ngoài Thiên Ma điện.

Cảm ứng huyết khí chấn động nồng đậm trong điện tràn ra, ý niệm của Tiêu Thần lan tràn, hắn phát hiện ra phân thân Cổ Ma đã tiến vào trong tu luyện ở cấp độ rất sâu, đã sớm phong bế giác quan của mình.

Tuy rằng không biết phân thân Cổ Ma rốt cuộc đang làm gì, nhưng mà Tiêu Thần có trực giác, việc này nhất định sẽ có chỗ tốt cực lớn với hắn. Có lẽ sau lần bế quan này, lực lượng của phân thân Cổ Ma sẽ tăng vọt tới một cảnh giới hoàn toàn mới.

Đứng ngoài Thiên Ma điện một lát, sau khi xác định phân thân Cổ Ma không có nguy hiểm thì Tiêu Thần mới rời đi.

Thâm Lam thủ trạc vẫn trên tay hắn như trước, nhưng mà lại không có công hiệu kỳ diệu như trước nữa. Giống như đã bị phong trấn sau khi tiến vào trong đạo tràng vậy. Chắc hẳn là do lực lượng của Tả Mi đạo tràng mạnh mẽ ngắt đứt liên hệ giữa Chiến Thần cung và nó.

Nếu như vậy, cho dù Chiến Thần cung có phát hiện ra dị thường thì cũng không có cách nào thông qua được Thâm Lam thủ trạc biết được bí mật của đạo tràng. Nghĩ tới điểm này, trong lòng Tiêu Thần khẽ buông lỏng.

Chân hắn bước ra, sau đó thân ảnh trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.

Trở về bên ngoài, Tiêu Thần xuất hiện trong phòng, kiểm tra kỹ cấm chế một phen. Xác định không có bất kỳ điều gì dị thường, lúc này hắn mới thở dài một hơi.

Thần thức tràn ra, quả nhiên Thâm Lam thủ trạc đã khôi phục lại công hiệu như trước, chứng minh suy đoán trước đó của Tiêu Thần là đúng.

Tu sĩ Huyết Ngục tộc mạnh mẽ cướp đoạt thú tinh của tu sĩ Tứ giới, tổng cộng có sáu vạn khỏa. Mà Tiêu Thần lợi dụng Thú Tinh nhũ làm mồi nhử, bố trí sát trận chém giết Man thú. Số lượng thú tinh thu được cũng gần bốn vạn khỏa, cộng cả hai lại cũng được gần mười vạn khỏa.

Trong đó số lượng thú tinh Hoang Cổ, Thái Cổ chiếm đa số. Thú tinh Tổ Cổ cảnh không tới hai vạn, trong đó phần lớn là Tổ Cổ sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ rất ít.

Nhưng mà nếu như số lượng thú tinh như vậy công bố ra ngoài, không biết sẽ làm cho bao nhiêu tu sĩ khiếp sợ. Cần biết, cho dù là Đô Sát uy danh hiển hách của Huyết Ngục tộc năm đó cũng chỉ thu được ba vạn khỏa thú tinh mà thôi. Mà Tiêu Thần gấp hắn những ba lần.

- Mười vạn thú tinh, dùng tỷ lệ một đổi hai, hơn nữa lại thêm ban thưởng nhân đôi, không biết có thể đạt được bao nhiêu tinh tệ đây?

Trên mặt Tiêu Thần có chút vui vẻ, hắn thả một tia thần thức ra tiến vào trong hạng mục đổi thú tinh.

Ysn siệm khẽ động, mười vạn thú tinh trong nhẫn trữ vật trực tiếp được đưa vào trong Thâm Lam thủ trạc.

- Tiêu Thần, tu sĩ Nhân tộc, thú tinh tổng cộng có mười vạn không ngàn bảy trăm hai mươi mốt khỏa, ngươi xác định đổi chứ?

Tiêu Thần phải lựa chọn một phen.

- Trải qua thống kê, thú tinh Tổ Cổ hậu kỳ có ba ngàn không trăm ba mươi tám khỏa, trung kỳ có sáu ngàn không trăm hai mươi tư khỏa.

Sơ kỳ có một vạn không ngàn ba trăm chín mươi ba khỏa... Tổng cộng có thể đổi được mười hai vạn tám ngàn ba trăm hai mươi mốt khỏa tinh tệ.

- Hối đoái hoàn thành.

Trong Thâm Lam thủ trạc, tất cả thú tinh đột nhiên biến mất một cách kỳ dị, giống như đã được lấy đi bằng một phương thức truyền tống kỳ dị nào đó. Mà trước mắt Tiêu Thần lại một lần nữa xuất hiện con số tinh tệ và một đám hạng mục khác nnhau. Lúc này hắn đã có mười hai vạn tám ngàn ba trăm hai mươi một khỏa tinh tệ.

Khóe miệng Tiêu Thần mỉm cười không thôi, cuối cùng dần dần hóa thành nụ cười to, vô cùng thoải mái.

Lần đầu ban thưởng nhân đôi lại thêm quán quân nhân đôi cho nên mới tạo thành số lượng tinh tệ khủng bố như vậy. Dựa theo Cảnh Dương tử nói gần nói xa, tinh tệ rất khó đạt được. Ngoài Vô Tận hải ra, Man thú ở những địa vực khác đều đã mở linh trí, muốn săn giết tự nhiên càng thêm khó khăn.

Mà số lượng hơn mười hai vạn tinh tệ, cho dù là cường giả Cổ Khúc cảnh cũng chưa chắc đã có được.

Tiêu Thần hít sâu một hơi, dẹp loạn sự kinh hỉ trong lòng, trên mặt hiện lên vẻ ngẫm nghĩ.

Hiện tại thương thế đã khỏi hẳn, lại đã hoàn thành đổi tinh tệ, cũng là lúc nên nhìn kỹ hoàn cảnh trong Chiến Thần nội cung. Thạch tháp trong miệng Cảnh Dương tử đương nhiên đã trở thành mục tiêu lựa chọn đầu tiên của Tiêu Thần.

Chiến kỹ cường đại, quỷ dị kia rốt cuộc thần kỳ như thế nào, hắn cũng muốn nhìn xem một chút.

Tiêu Thần đứng dậy, đẩy cửa đi ra. Hắn muốn lặng lẽ đi, cho nên cũng không có gọi đám người Cô Trúc, Vân Cấp mà một mình rời đi.

Khu vực cư trú của tu sĩ Ngũ giới đều có được Truyền tống trận liên thông tới Chiến Thần cung. Nhưng mà truyền tống cần tốn tinh tệ, mỗi lần cần một khỏa.

Nhưng mà dù vậy, trong mắt tu sĩ Ngũ giới cũng là hành vi cực kỳ xa xỉ. Nếu không có chuyện khẩn cấp, dưới tình huống bình thường tuyệt đối sẽ không có ai cam lòng đi sử dụng Truyền tống trận. Bọn họ tình nguyện khống chế độn quang tốn chút thời gian còn hơn.

Dù sao bọn hắn có rất nhiều thời gian, nhưng mà tinh tệ lại khó c ầu.

Tiêu Thần cũng không có quá nhiều do dự, trực tiếp hóa thành độn quang bắn thẳng tới nơi truyền tống.

- Truyền tống tới Thạch tháp.

Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng, lúc hắn bước vào Truyền tống trận, số lượng tinh tệ trong Thâm Lam thủ trạc tự động giảm một khỏa.

Người phụ trách Truyền tống trận chính là một tu sĩ Thái Cô cảnh của Nhân tộc. Giờ phút này trên mặt hắn cũng không có cách nào che dấu sự khiếp sợ. Hắn thực sự không có cách nào tưởng tượng được, khi mà hắn đang phải làm việc để kiếm tinh tệ thì một tiểu tử tu vi không bằng hắn lại lãng phí tinh tệ như vậy.

Nhất định là gia hỏa mới tới, hiện tại chỉ sợ còn chưa nhận thức được tầm quan trọng của tinh tệ. Hừ hừ, ngày sau ngươi chuẩn bị chịu đựng nỗi khổ này đi.

Tuy rằng trong lòng khinh thường, nhưng mà trên mặt người này cũng không lộ ra chút nào, tay chân lưu loát khởi động Truyền tống trận. Linh quang hiện lên, thân ảnh Tiêu Thần trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.

Tu sĩ Thái cổ này bĩu môi, ánh mắt nhìn qua, đột nhiên hắn nhìn thấy một đạo thân ảnh, khuôn mặt lập tức tươi cười, có vẻ nịnh nọt.

- Cảnh Dương tử đại nhân, ngài muốn đi đâu?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...