Trên cung điện có hai cái ghế ngồi lớn, cực kỳ tôn quý, có hai đạo thân ảnh đang ngồi trên đó.
- Tiểu gia hỏa kia đã tiến vào cung, chẳng lẽ Tam ca không muốn đi gặp hắn?
Một nam tử trẻ tuổi trong đó cười nhạt mở miệng, vẻ mặt ôn hòa.
Tu sĩ trung niên phía đối diện nhíu mày nói:
- Lục đệ, chuyện này đệ không nên quản nhiều. Năm đó ta vì trấn áp những lực lượng Thí Thần kia mà lưu lại khí tức bản nguyên trong Chiến Tự quyết. Hắn có thể có được đó là vận khí, nhưng mà có thể kích phát nó hay không, có chính thức đạt được Chiến Tự quyết thừa nhận hay không còn có con đường rất dài phải đi. Chúng ta năm đó cũng phải dựa vào lực lượng của mình mà đi tới từng bước. Hôm nay ta cũng không ra tay giúp hắn.
Nam tử trẻ tuổi gật gật đầu, trên mặt như có điều suy nghĩ.
- Xem ra Tam ca kỳ vọng về tiểu gia hỏa này rất sâu, bằng không cũng không để ý nhiều như vậy.
Tu sĩ trung niên thoáng trầm mặc một chút rồi chậm rãi gật đầu:
- Năm đó một tia thần niệm của ta khi gặp hắn thì tiểu gia hỏa này chỉ có cảnh giới Bất Trụy mà thôi. Trong hai ngàn năm ngắn ngủi mà hắn đã có thể đạt tới bước này rồi.
Sắc mặt nam tử trẻ tuổi này ngưng trọng, nói:
- Loại tư chất này, loại cơ duyên số mệnh như vậy, cho dù là đệ và huynh có so sánh cũng kém xa. Chẳng lẽ đây là nguyên nhân Tam ca coi trọng hắn như thế?
Chỉ là đúng lúc này sắc mặt hai người đồng thời khẽ biến. Sau khi lặng im một lát, hai người liếc mắt nhìn nhau, trên mặt hiện lên vẻ quái lạ.
- Tam ca, xem ra đệ và huynh vẫn xem nhẹ tiểu gia hỏa này. Trên người hắn hiển nhiên cũng có không ít bí mật. Không ngờ ngay cả khí tức của Thâm Lam thủ trạc cũng có thể che dấu.
- Hắn đang thăm dò phản ứng của chúng ta. Ha ha, vẫn chú ý cẩn thận như năm đó.
- Chúng ta nên làm thế nào đây?
- Tùy ý hắn đi, chúng ta cứ nhìn và được, thành trùng hay là thành Long cuối cùng vẫn phải dựa vào bản thân hắn. Chúng ta không giúp hắn được.
- Đuộc.
Lúc hai người nói chuyện xong trước sau nhắm mắt lại, dường như tiến vào trạng thái tu luyện vậy.
Bọn hắn mặc áo bào tím, ngực có thêu hoa văn Kinh Cức, bên trên có vô số đường vân rậm rạp, tinh mỹ, bên trên còn có hình trăng lưỡi liềm.
Ở tầng hai đạo tràng, Tiêu Thần tuyên bố bế quan, lần nữa tiến vào trạng thái tu luyện.
Linh Thạch cấp nguyên Thăng Linh trận trải qua tu sĩ cấm đạo cải tạo, số lượng linh thạch có thể bỏ thêm vào tăng lên rất lớn. Mà tầng hai đạo tràng lại có địa vực rộng lớn, linh khí thiên địa nồng đậm, nhất định sẽ không thiếu linh mạch, tài nguyên tồn tại.
Cho nên loại vật như linh thạch, Tiêu Thần không thiếu. Khi tu luyện càng dùng không tiếc.
Trực tiếp hấp thu ba mỏ linh thạch cực lớn trong phạm vi vạn dặm, hợp thành Tụ Linh lực, tốc độ đương nhiên sẽ nhanh tới trình độ kinh người.
Trong lúc Tiêu Thần bế quan phân thân Cổ Ma xuất quan, cũng không có quấy rầy Tiêu Thần mà đi thẳng tới chỗ Y đạo.
Phân thân Cổ Ma là Tiêu Thần, cả hai đều cùng căn nguyên. Yêu cầu của hắn đại biểu cho ý chí của Tiêu Thần, đương nhiên không có ai dám phản đối.
Những máu tươi này là thứ tới từ ma thú thực lực cường đại. Trong mỗi một giọt đều ẩn chứa lực lượng cường đại, trải qua tay của tu sĩ y đạo có thể luyện chê, dung nhập vào trong đan dược, khiến cho phẩm giai của đan dược tăng lên, có được hiệu quả càng mạnh hơn nữa.
Phân thân Cổ Ma không có dừng lại, sau khi lấy được máu tươi trực tiếp trở về Thiên Ma điện.
Hiện tại Thiên Ma điện trở thành nơi bế quan quanh năm của phân thân Cổ Ma, không có hắn cho phép, không có bất kỳ tu sĩ nào có thể tiến vào trong.
Giờ phút này thân ảnh hắn xuất hiện trong điện. Trên mặt đất có một cái ao cực lớn, sợ rằng không dưới một dặm, sâu chừng hơn trượng. Đáy, vách tường bốn phía bóng loáng, giống như có một tầng sắt thép bao trùm lên, tạo thành một tầng màu ngăm đen bao quanh bên ngoài. Bên trên có khắc vô số đường văn phức tạp.
Mặc dù chỉ là một cái ao nhưng lại giống như một cái miệng rộng có thể thôn phệ người ta, có thể đơn giản nuốt bất luận sinh linh nào vào. Cho dù ánh mắt có nhìn vào thì trong đầu cũng sinh ra cảm giác như bị thôn phệ, quỷ dị vô cùng.
Linh quang trên tay phân thân Cổ Ma chớp lên, một bình ngọc được hắn lấy ra. Hắn phất tay mở nắp, múa tươi đỏ au từ bên trong tràn ra.
Không ngừng có máu tươi rót vào trong ao, mùi máu tươi nồng đậm cũng nhanh chóng lan tràn ra.
Mà nương theo máu tươi rót vào, phía dưới đáy, vách tường bốn phía đều tản mát ra ô quang nhàn nhạt. Từng đạo hoa văn kia giống như sống lại, một tia năng lượng huyết sắc từ trong máu tươi bị rút ra. Trải qua những hoa văn này hội tụ lập tức được chuyển tới giữa đáy hồ.
Trên khuôn mặt cương nghị của phân thân Cổ Ma hiện lên chút chờ mong.
- Bản thể một phen giết chóc lại kiếm đủ tài liệu cho ta huyết luyện tôi thể. Trên thực tế bản thân của Bát Tí Thôn Thiên kia chính là Ma thú Phá diệt cảnh. Nếu như ta có thể kiên tì được, uy năng thân thể nhất định sẽ tăng vọt. Mà tu vi bản thân nhất định cũng sẽ tăng lên.
Sưu Sưu..
Phân thân Cổ Ma trực tiếp nhảy xuống, y phục trên ngươi lập tức bị nghiền nát, rơi vào trong huyết trì lập tức bị ăn mòn, trực tiếp tan rã.
Mà sau khi phân thân Cổ Ma tiến vào, hoa văn trong Huyết trì toàn lực vận chuyển. Cả huyết trì lập tức tản mát ra lực lượng khủng bố vô cùng. Năng lượng huyết sắc hội tụ tới trực tiếp rót vào trong cơ thể hắn rồi biến mất không thấy.
Tiêu Thần phí bảy tháng mới khôi phục lại thương thế trên người như lúc ban đầu.
Mượn nhờ lực lượng Quy Tắc chi nguyên là hắn có được tu vi Tổ Cổ cảnh trong ngắn ngủi. Cưỡng ép dung hợp Mộc chi bản nguyên, mặc dù chỉ là tạm thời dung hợp, nhưng mà đối với Tiêu Thần mà nói vẫn là một lần kinh nghiệm quý giá, khiến cho hắn càng có thêm vài phần nắm bắt với việc dung hợp lực lượng bổng nguyên.
Có lẽ không lâu sau đó hắn có thể hoàn thành dung hợp Mộc chi bản nguyên, tiến tới tu vi tăng lên.
Thoáng suy nghĩ, Tiêu Thần đứng dậy, bước ra một bước, thân ảnh xuất hiện trong chủ điện.
Một lát sau, Linh Chi vội vàng đi tới, kính cẩn thi lễ:
- Linh Chi, mang tất cả thú tinh thu thập trong Vô Tận hải tới cho ta.
Linh Quang trên tay Linh Chi chớp lên, xuất ra một chiếc nhẫn trữ vật rồi dùng hai tay dâng lên.
Bình luận