Đạo (Dịch) – Chương 1826

Tu sĩ Ngũ giới tiến vào Chiến Thần cung vô số năm tháng, những người có thiên tư trác tuyệt, tu vi kinh thiên ngày đó đều biến mất một cách thần bí, nghe nói là tiến vào Thượng cung tiếp tục tu luyện, không cho người ngoài biết.

Người có thể tiến vào Thượng cung không ai là không phải tồn tại trong truyền thuyết. Từ cỗ chí kim, qua bao nhiêu năm tháng tới nay cũng chỉ có số lượng như lông phượng sừng lân, thậm chí còn khiến cho người ta quên đi.

Nhưng mà hôm nay đột nhiên Thạch tháp bộc phát, tu sĩ Nhân tộc lại có khí tức mơ hồ dung nhập với Thạch tháp. Chuyện này đã đơn giản câu dẫn trí nhớ sâu trong nguyên thần cua bọn hắn. Chỉ đơn giản là những tin đồn về mấy người rải rác tiến vào Chiến Thần cung, bọn hắn đều từng tạo ra dị biến ở Thạch tháp như vậy.

Cho nên những người này vốn tự nhận là cường giả, kiềm chế tu vi, kiêu ngạo, rụt rè, không muốn dùng nửa con mắt nhìn tu sĩ Nhân tộc Hoang Cổ cảnh này, lúc này sắc mặt cả đám trắng bệch, thân thể run rẩy nhè nhẹ. Cảm ứng chiến ý không ngừng tăng vọt từ trên thân thể tu sĩ mặc áo xanh kia, trong đôi mắt rốt cuộc cũng sinh ra vẻ kính sợ.

Chuyện này không có liên quan tới tu vi... Thứ bọn hắn kính sợ chỉ là sự đặc biệt nào đó tới từ bản thân tên tu sĩ Nhân tộc này, sự đặc biệt này khiến cho trong lòng bọn hắn run rẩy.

Trong lòng Cảnh Dương tử cũng run rẩy, nghĩ tới mấy ngày trước vừa mới thảo luận qua với các đại nhân về Tiêu Thần, chỉ sợ rất nhanh sẽ phải hoạch định ra một chương trình hoàn toàn mới a.

Trong Chiến Thần nội cung đã mấy chục vạn năm rồi chưa từng xuất hiện tu sĩ có thể khiến cho thạch tháp xảy ra dị biến a.

Trong đầu hiện lên vô số suy nghĩ, mắt lại nhìn về phía tu sĩ mặc áo bào xanh đang được vô số người chú ý. Cảnh Dương tử thở sâu, cảm thấy vui mừng vì ý định thân cận của mình. Thầm nghĩ, đây có lẽ là một trong những quyết định chính xác nhất trong cuộc đời này của hắn.

Tiêu Thần đắm chìm trong biến hóa của bản thân, tất cả ý niệm của hắn đều dung nhập vào trong chiến ý. Chiến ý phá thể mà ra, như diều gặp gió, dường như liên hợp lại một cỗ với cỗ ý chí cam lòng, không chịu khuất phục do Thạch tháp tản mát ra.

Ý niệm trong đầu hắn lúc này đang ở trong trạng thái rải rác, trước mắt có một vài hình ảnh không ngừng hiện lên.

Trên một mảnh đại lục không nước, vô tận. Nơi này có vô số ngọn núi đột ngột mọc lên từ dưới mặt đất, khí tức cực nóng, toàn thân đỏ thẫm. Trong lòng đất thi thoảng có tiếng trầm đục vang vọng. Mỗi lúc này trên mỗi một ngọn núi lửa đều có một cỗ khí tức cực nóng bộc phát, xen lẫn tia lửa bắn xuống đất và mây mù trên trời.

Núi lửa bắn tứ tung, khiến cho cả đại lục giống như được bao phủ trong ánh lửa, không biết đã bị thiêu đốt qua bao nhiêu năm tháng.

Một ngày nào đó, những ngọn núi lửa trên đại lục này đột nhiên chấn động không có chút dấu hiệu báo trước nào, vô số hỏa diễm từ bên trong núi lửa bắn ra ngoài.

Từng tòa thạch tháp màu đen từ trong miệng núi lửa chậm rãi bay lên. Cho dù là Địa Tâm Hỏa viêm cực nóng cũng không có cách nào tạo thành bất kỳ tổn thương nào cho chúng. Ngược lại còn khiến cho màu đen kia càng thêm thuần túy, tản mát ra khí tức lạnh lẽo và nghiêm túc.

- Thạch tháp đã thành, chuẩn bị nhiều năm rốt cuộc cũng tới ngày khởi động.

- Hi vọng không thể làm hỏng một phen khổ tâm, có thể tìm kiếm người cùng mệnh với chúng ta.

- Đưa vào Tiểu Thiên thế giới, dung nhập áo nghĩa của chúng ta, thành công hay không đành đợi thời gian trả lời vậy.

Đang...

Thanh âm trầm thấp truyền tới, giống như trực tiếp vang lên trong không gian nguyên thần.

Bốn đạo thân ảnh, thanh âm hoặc là già nua, hoặc là uy nghi, hoặc là ôn hòa, cười nhạt. Nhưng mà tất cả đều có lực lượng không có cách nào chống cự, giống như tâm niệm vừa động là có thể khiến cho phiến thương khung này sụp đổ, mặt đất sụp đổ.

Thanh âm vừa dứt, từ trong núi lửa có vô số thạch tháp bắn ra. Số lượng đủ một trăm, giống như là từng mũi tên màu đen, ngang trời xuất thế. Thạch tháp rung động khiến cho không gian bỗng nhiên vặn vẹo, phá vỡ thương khung tạo thành lỗ đen.

Thạch tháp lập tức chui vào bên trong rồi biến mất không thấy gì nữa.

..

Trong thông đạo không gian màu trắng, một cái Thạch tháp đang nhanh chóng đi về phía trước, không biết qua bao lâu, thân tháp đột nhiên run lên, khiến cho thông đạo không gian trực tiếp sụp đổ. Vật này trực tiếp thoát ra, dừng lại trong một không gian hư vô.

Bỗng nhiên từ trong Thạch tháp tản mát ra một cỗ lực lượng mênh mông, không thể đo lường, ầm ầm quét ngang, dùng xu thế sét đánh không kịp bưng tai khuếch tán ra hư không vô tận.

Mà cùng lúc đó, dị biến xuất hiện.

Trong phạm vi cỗ lực lượng này bao phủ, bùn đất, bụi bặm, hư không xuất hiện, áp súc hội tụ hóa thành một phiến đại lục vô cùng rộng lớn. Từng đạo linh mạch tản mát ra linh lực nồng đậm sinh ra trong lòng đất. Khiến cho khối đại lục vừa mới được sinh ra này trở thành một khối bảo địa tu luyện.

Nhưng mà đây cũng mới chỉ là bắt đầu mà thôi, trong phạm vi cỗ lực lượng kia khuếch tán, không ngừng có đại lục, hư không nhanh chóng ngưng tụ. Ngọn núi, rừng cây, dòng sông. Thậm chí còn có những đầu Man thú lực lượng cường đại vô cùng cũng trực tiếp xuất hiện, ngẩng đầu rít gào.

Lực lượng mà thạch tháp này phát ra trong một khoảng thời gian ngắn sáng tạo ra một phương thế giới vô cùng rộng lớn.

Sinh vật hư không, giao phó tính mạng.

Đây gần như là lực lượng sáng thế.

Đợi cho tất cả hoàn thành, hư không lại lần nữa sụp đổ, hình thành mười thông đạo không gian cực lớn, đột nhiên xuất hiện ở tận cùng hư không vô tậ.

Từng đạo thân ảnh tu sĩ từ trong thông đạo kia xuất hiện, không quản bọn hắn giãy dụa thế nào đều không thể thoát khỏi giam cầm.

...

Dùng thạch tháp làm hạch tâm, thế giới vừa mới được tạo ra nhanh chóng trở nên náo nhiệt. Trong năm tháng dài dằng dặc sinh sôi nảy nở và tiến hóa, chậm rãi hình thành một thế lực siêu thoát ngoại vật.

Nó tên là Chiến Thần cung.

Ý niệm của Tiêu Thần dung hợp với Thạch tháp, hóa thân thành Thạch tháp, cùng nó trải qua đoạn năm tháng dài dằng dặc kia.

Hắn nhìn thấy mấy tên tu sĩ, không biết trước đó bao nhiêu năm tháng đã dừng dẫn động Thạch tháp dị biến.

hắn còn nhìn thấy một không gian khác, nơi đó có một tòa cung điện, ngói màu vàng, như lưu ly, tản mát ra linh quang chói mắt, tôn quý mà đại khí, bàng bạc vô cùng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...