Dùng lực lượng Cổ Cực tam khúc của hắn mà không có cách nào nhìn thấu một tu sĩ Hoang cổ, trong đó đương nhiên ẩn chứa quá nhiều khả năng.
Trong lúc nhất thời, cả phiến không gian trở nên yên tĩnh.
Động Thiên giới.
- Tiêu Thần Nhân tộc này tuy rằng tiềm lực rất mạnh, nhưng mà dù sao tu vi cũng yếu kém. Hôm nay bị tu sĩ Huyết Ngục tộc ghen ghét, khả năng có thể phát triển rất nhỏ. Đợi khi hắn tiến vào hoang ngoại, nhất định sẽ bị chém giết.
Nam tử khôi ngô trên quảng trường trước đó thấp giọng mở miệng, sắc mặt ngưng trọng.
- Việc này chỉ là râu ria, cho dù tiềm lực của Tiêu Thần này cường đại tới đâu, muốn hoàn toàn phát triển tuyệt đối không dễ. Trước mắt, chuyện quan trọng nhất là nhìn chằm chằm vào động tĩnh của Tam Thạch giới, chuẩn bị ứng phó các loại cục diện.
Một phụ nhân khác mở miệng, mấy người quanh thân khẽ gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.
- Theo tin tức mà tai mắt truyền tới, bên Tam Thạch giới xuất hiện chút ngoài ý muốn. Dường như một cái chìa khóa thất lạc trong Vô Tận hải.
- Ồ? Nếu như quả thực là như vậy, chuyện này chẳng phải sẽ phiền phức hay sao? Như vậy chuẩn bị của chúng ta cũng đổ sông đổ biển a.
- Tạm thời cứ yên tâm một chút, chớ vội. Chuyện này còn chưa biết rõ, cẩn thận dò xét tin tức là được... Có lẽ chuyện cũng không nghiêm trọng như ta và ngươi tưởng tượng, còn có cơ hội chuyển mình.
- Thế cục trước mắt cũng chỉ có như vậy mà thôi.
Tu sĩ Ngũ giới trong Chiến Thần cung đối lập với nhau, Linh giới ở trong ngũ giới bài danh ở vị trí cuối, chỗ ở trong Chiến thần cung cũng là một nơi không tốt, bất luận là trình độ nồng đậm của linh lực hay là cảnh sắc đều chênh lệch một bậc so với tứ giới còn lại.
Điểm ấy sau khi rời khỏi quảng trường truyền tống, tất cả tu sĩ đều cảm ứng được rõ ràng. Bọn họ nhìn nhau, trong mắt không nhịn được hiện lên vẻ khác thường.
Ban Chủ thì xấu hỏ.
- Linh giới ta trong ngũ giới bài danh cuối cùng, chỗ ở này quả thực so với Tứ giới khác kém hơn một chút. Bất quá đối với tu luyện cũng không có ảnh hưởng gì. Các ngươi sẽ nhanh chóng phát hiện ra bế quan tu luyện trong Chiến thần nội cung là lựa chọn ngu xuẩn nhất. Cho dù trình độ nồng đậm của linh lực thiên địa nơi này viễn siêu Linh giới.
Hai người Sơn Hà, Hủ Trúc trước sau dẫn tộc nhân rời đi. Tu sĩ tộc bầy khác cũng đi hơn phân nửa. Lúc này ngoài Cảnh Dương tử, Tiêu Thần và sáu tu sĩ Nhân tộc khác ra cũng chỉ còn lại có ba người
.
Tố Miêu của Ảnh Sát tộc.
Hồn Quan huynh đệ của Hổ Môn trong Cự nhân tộc.
Đám người Tiêu Thần gật gật đầu, coi như chào hỏi.
Đúng lúc này Ban Chủ đột nhiên ngẩng đầu, thản nheine nói.
- Nha đầu Ảnh Sất tộc, cường giả tộc ngươi tới đón ngươi.
Nói xong, hư không trước mắt mấy người nổi lên gợn sóng. Thân ảnh của một tu sĩ Ảnh Sát tộc xuất hiện, hình dáng bình thường, đôi mắt nhìn vào trên người Tố Miêu, lập tức hiện lên vẻ vui mừng
- Vãn bối Tố Miêu bái kiến đại nhân bổn tộc.
- ha ha, không cần đa lễ, nhanh đứng lên, nhanh.
Người tới dò xét Tố Miêu một lần, vẻ vui vẻ trên mặt càng nặng, hiển nhiên đối với nàng này có chút thỏa mãn.
- Ta từ trong miện gtông chủ biết được tình hình của ngươi. Có được truyền thừa của đại năng Ảnh Sát tộc ta, đương nhiên là cơ duyên tạo hóa.
Dùng tư chất bây giờ của ngươi, tiến vào Chiến Thần cung nhất định có thể tiến thêm một bước, tiềm lực phát triển ngày sau rất mạnh.
Cường giả Ảnh Sát tộc này hiển nhiên có chút hưng phấn, nếu không dùng tính tình lạnh lùng của tộc này há có thể mở miệng nói nhiều như vậy.
Tố Miêu kính cẩn cúi đầu, trong lòng vui vẻ. Có thể được đại nhân trong tộc thừa nhận, đối với nàng mà nói đương nhiên rất tốt.
Trong mắt Ban Chủ hiện lên vài phần quái lạ, ánh mắt nhìn qua người Tố Mieu.
- Khó trách lần này có thể làm kinh động tới Ám Nhận đạo hữu tự mình nghênh đón, hóa ra tiểu nha đầu này lại có một phen cơ duyên như vậy. Quả thực đáng để bồi dưỡng một phen a.
Ám Nhận Ảnh Sát tộc, tu vi Cổ Cực nhị khúc, tuy rằng yếu hơn Ban Chủ một bậc, nhưng mà tu sĩ nhất tộc này vốn không thiện ra tay chính diện, thứ bọn hắn am hiểu chính là tiềm hành ám sát.
Mà Ám Nhậ này chính là một trong mấy người tương đối khủng bố của Ảnh Sát tộc, nghe nói từng đánh chết cường giả Cổ Cực tam khúc ngoài hoang ngoại, thậm chí còn làm tồn tại Cổ Cực tứ khúc bị thương.
Không có lửa làm sao có khói, có thể truyền ra loại tin tức này đủ để thấy được chỗ cường đại của ngườin ày.
Cho nên đối mặt với Ban Chủ Cổ Cực tam khúc thì Ám Nhận này cũng không tỏ vẻ sợ hãi quá lớn, thậm chí lúc nói chuyện còn cực kỳ lạnh nhạt.
- Làm phiền Ban Chủ đạo hữu, tại hạ sẽ dẫn Tố Miêu rời đi.
Tố Miêu hơi cắn môi, đôi mắt xinh đẹp có chút chần chờ, nàng thi lễ với Ám Nhận rồi nói:
- Đại nhân, chờ một lát, vãn bối còn có chút chuyện cần phải xử lý.
Ám Nhận hơi ngạc nhiên rồi lập tức gật đầu.
Tố Miêu tạ ơn sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Thần, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ phức tạp.
- Tiêu Thần đạo hữu, từ biệt hơn ngàn năm, hôm nay chúng ta lại gặp lại trong Chiến Thần nội cung, tuy rằng ta tự biết mình không phải là đối thủ của ngươi. Nhưng mà Huyết Phong nhận chính là chí bảo tộc ta, là bảo vật tông chủ ban thưởng, kính xin đạo hữu trả lại.
Tiêu Thần đã sớm phát giác ra được sự tồn tại của nữ nhân này, giờ phút này hắn nghe vậy gật đầu, linh quang trên tay chớp lên, Huyết Phong nhận trực tiếp xuất hiện trong tay, hắn vung tay ném ra.
- Tố Miêu đạo hữu, thời gian qua đi, vận đổi sao dời. Ta và ngươi đều là tu sĩ Linh giới, ở trong Chiến Thần cung cũng nên buông ân oán, hợp lực ngăn cản cường giả dị vực. Chuyện năm đó bỏ qua, được chứ?
Tố Miêu không ngờ Tiêu Thần lại đáp ứng một cách sảng khoái như vậy. Nàng thoáng ngẩn ngơ, lúc này mới gật đầu:
- Chuyện năm đó vốn không trách ngươi... Ngươi cứ yên tâm, về sau... Về sau ta tuyệt đối không tìm tới làm phiền ngươi là được.
Tiêu Thần cười nhạt một tiếng rồi chắp tay ôm quyền.
Ám Nhận nhìn Tiêu Thần thật sâu, ống tay áo vung lên rồi mang theo Tố Miêu rời đi.
Vẻ mặt Ban Chủ có chút quái dị, ánh mắt nhìn qua mặt Tiêu Thần mấy tức rồi mới cười hắc hắc nói:
- Lực lượng của tu sĩ các tộc trong Linh giới chúng ta không kém gì Tứ giới còn, chỉ là bởi vì đề phòng lẫn nhau cho nên không có cách nào ngưng tụ ra lực lượng cường đại nhất. Chính vì vậy mới bài danh kế cuối. Nhân số Ảnh Sát tộc tuy rằng ít, nhưng mà lại am hiểu ám sát, ẩn nấp, bên ngoại hoang cũng là một tồn tại khiến cho người ta đau đầu.
Bình luận