Ba người Bạo Long lại lần nữa thi lễ, kính cẩn lùi về phía sau mấy bước rồi mới quay người, khống chế độn quang rời đi.
Ba người nhìn nhau, đều có thể nhìn thấy vẻ dữ tợn trong lòng song phương.
Lần này đại nhân không có trừng phạt, đương nhiên đã là khai ân rồi. Nếu như bọn hắn không có cách nào ăn nói với đại nhân nữa, lần sau thứ đợi bọn hắn nhất định sẽ là trừng phạt sống không bằng chết.
Cho nên Tiêu Thần này nhất định phải chết.
Trường Hà Lạc Nhật đứng trong điện, vẻ mặt bình tĩnh, không kiêu ngạo không siểm nịnh.
Hai bên đều có tu sĩ ngồi đó, khí tức bàng bạc mênh mông, tất cả đều thâm bất khả trắc.
Trên chủ vị, một lão giả ngồi đó, sắc mặt bình tĩnh, thân thể hơi gầy gò, nhưng mà đôi mắt lại sáng chói như sao trời khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.
- Lạc Nhật, đem chuyện này nói rõ một lần nữa, không thể có một chút dấu giếm nào.
Lão giả này lạnh nhạt mở miệng, thanh âm quanh quẩn trong điện.
Cường giả Tam Thạch giới đang ngồi phía dưới nghe vậy lập tức lấy lại tinh thần, vẻ mặt càng thêm ngưng trọng.
Trường Hà Lạc Nhật kính cẩn thi lễ:
- Vân Vũ gia chủ đồng ý với đề nghị của người, đưa bảo vật vào trong Chiến Thần nội cung. Nhưng mà cũng không muốn giao bảo vật ra. Người này nói rõ chỉ cần dẫn tu sĩ Vân Vũ gia tộc vào trong, lại đưa tới tay đại nhân. Nhưng mà sau khi tiến vào Vô Tận hải, tu sĩ Vân Vũ gia tộc lại xuất hiện chút xung đột với tu sĩ Trường Hà gia tộc ta. Vân Vũ Hà Đồ dẫn theo năm người rời đi. Bởi vì năm người này đều có tu vi Tổ Cổ cảnh, Vân Vũ Hà Đồ càng là tu sĩ Tổ Cổ trung kỳ, vãn bối cũng không ngăn cản hắn rời đi. Không ngờ ngay sau đó lại có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, khiến cho bảo vật bị mất đi.
Người này chậm rãi mở miệng, lập tức nói chuyện liên quan tới Vân Vũ Hà Đồ.
- Đại nhân, theo Vân Vũ Hà Đồ nói, Tiêu Thần kia bị Man thú dưới đáy biển lôi đi, hôm nay lại có thể thoát thân, nói không chừng kiện bảo vật kia hiện tại ở ngay trên người hắn.
Cả cung điện tĩnh lặng, áp lực nặng nề vô hình lan tràn.
- Ngu xuẩn.
Mãi một lúc lâu sau vị Chí cường giả Tam thạch giới này mới khẽ quát một tiếng, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Trong cơ thể hắn vẫn không có chút khí tức nào phát tán ra mà đã có một cỗ uy áp mênh mông trực tiếp xuất hiện, tràn ngập cả phiến hư không, giống như thần cách hàng lâm, không có cách nào ngăn cản.
Đồng tử của Trường Hà Lạc Nhật kịch liệt co rút lại, vẻ mặt hơi cứng ngắc:
- Đại nhân, việc này vãn bối không thể chối bỏ trách nhiệm, kính xin đại nhân trách phạt.
Sắc mặt tu sĩ Trường Hà gia tộc bên dưới ngưng trọng, nhưng mà không ai dám ra mặt ngăn cản, cầu tình.
May mà một lát sau lão giả này mới hừ nhẹ một tiếng:
- Bỏ đi, chuyện lần này cũng không trách các ngươi. Bởi vì lo lắng tin tức bị lộ cho nên bổn tọa cũng không nói rõ tầm quan trọng của bảo vật này, không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Hơi trầm ngâm một lát, trên mặt lão quái này hiện lên vẻ suy nghĩ.
- Ngoài ra, nếu như tình huống cho phép thì có thể trực tiếp giết chết, cướp lấy bảo vật trên người, mang tới cho bổn tọa tìm kiếm.
- Vâng, đại nhân.
Tu sĩ Tam Thạch giới trầm giọng đáp.
Trường Hà Lạc Nhật hơi cúi đầu, khóe miệng nở nụ cười lạnh nhạt.
Hôm nay bị tu sĩ hai bên Tam Thạch giới, Huyết Ngục giới nhìn chằm chằm vào, Tiêu Thần này nhất định sẽ phải chết.
Chỗ ở của tu sĩ Phù Lục giới có núi đá lơ lửng, phiêu đãng với hư không, nhìn lên tinh không sáng chói.
Một khối đất lơ lửng, dòng sông từ trên cao đổ xuống, tản mát ra ánh sáng như ngôi sao, sáng chói, sáng ngời như là minh châu.
Trên không dòng sông này có mấy khối đá màu đen tự động lơ lửng, một tia tinh mang nhàn nhạt từ bên trong đó truyềnr a, dường như có một tia liên hệ kỳ dị nào đó với ngôi sao trên phía chân trời, sáng tối lập lòe, có chút thần kỳ.
Lúc này có mấy đạo thân ảnh đang khoanh chân ngồi.
- Tiểu gia hỏa Nhân tộc kia quả thực không tệ, nếu như bồi dưỡng tốt một phen, ngày sau nhất định sẽ trở thành một cường giả của Nhân tộc.
Nam tử Phù Lục giới hiện thân trên quảng trường trước đó thấp giọng mở miệng, trong mắt không chút che dấu vẻ tán thán.
- Hừ, cho dù nổi bật như vậy thì thế nào chứ? Chung quy cũng không phải là tu sĩ Phù Lục giới chúng ta, lưu lại càng lâu đối với chúng ta càng là tai họa.
- Hắc hắc, Đông Khãi đạo hữu nói có lý, ta thấy kẻ này tuyệt đối không phải là vật trogn ao. Nếu như chúng ta không thể sử dụng được thì đương nhiên phải phá hủy sớm. Nếu không đợi ngày sau hắn phát triển, tất sẽ là một phương cự phách của Linh giới, bất lợi với Phù Lục giới chúng ta.
- Nhưng mà cho dù nói như vậy, dùng biểu hiện nổi bật của kẻ này, nhất định sẽ được Nhân tộc Linh giới che chở, nếu như chúng ta âm thầm giết hắn, sợ rằng sẽ khiến cho Nhân tộc cừu thị. Tuy rằng Tam Thạch giới ta không úy kị, nhưng mà chung quy cũng là phiền phức.
- Lãm Nguyệt đạo hữu lo xa rồi, mặc dù chúng ta hi vọng kẻ này vẫn lạc nhưng mà chưa hẳn đã phải tự mình động thủ. Đám Huyết Ngục tộc điên rồ kia chẳgn phải là một thanh đao tốt nhất hay sao? Có lẽ không cần chúng ta tốn sức, bọn hắn sẽ toàn lực ra tay... Ta và đạo hữu chỉ cần vươn tay đẩy một cái trong lúc mấu chốt là được. Đến lúc đó tu sĩ Huyết Ngục tộc ghen ghét Nhân tộc cho nên mới chém giết nhau, nào có liên quan tới Tam Thạch giới chúng ta chứ?
- Đúng, đúng. Lời này chí lý. Nếu như vậy chúng ta tạm thời đứng xem, nhìn qua rồi mới lại hành động, chậm rãi đợi thời cơ xuất hiện a.
Nam tử mở mở miệng đầu tiên không nhịn được nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được thở dài một tiếng:
- Chư vị đạo hữu đã quyết định như vậy thì tại hạ cũng không tiện nhiều lời. Nhưng mà kẻ này khiến cho ta có cảm giác không cách nào nắm bắt, tuyệt đối không phải là kẻ dễ chọc. Nếu như muốn ra tay thì phải ra tay gọn gàng, tuyệt đối không thể để lại bất kỳ tai họa ngầm nào, nếu không thì không bằng im lặng theo dõi kỳ biến là được.
Những tu sĩ Tam Thạch giới quanh thân nghe vậy sắc mặt lập tức biến hóa.
Phồn Tinh Tử này trên phương diện Tinh thần thần thông nhất đạo có chút huyền diệu, có thể mượn nhờ lực lượng tinh thần biến hóa quỹ tích mà suy diễn ra cơ duyên tương lai của tu sĩ, tu vi kém càng lớn thì càng có thể suy diễn rõ ràng hơn.
Bình luận