- Lại thêm thủ đoạn tàn nhẫn, có thù tất báo. Cho dù là tu sĩ Huyết Ngục tộc cũng không muốn trêu vào bọn hắn. Ta thấy tiểu nha đầu Ảnh Sát tộc này dường như có ý với ngươi, nếu như có thể thì không ngại thu nó lại. Như vậy có thể khiến cho quan hệ giữ Nhân tộc ta và Ảnh Sát tộc tăng thêm một phần, cũng coi như là một chuyệntoố ta.
Vẻ mặt Tiêu Thần cứng đờ, hắn lập tức cười khổ rồi lắc đầu.
- Ban Chủ đại nhân nói quá rồi, ta và Tố Miêu này từ trước tới vừa rồi cũng chỉ có hai lần gặp mặt. Lần đầu gặp nhau càng đánh nhau sống chết. Hận không thể chém giết đối phương. Hôm nay có thể hóa giải thù hận năm đó cũng đã coi như là niềm vui ngoài ý muốn rồi, đâu còn dám nghĩ quá nhiều nữa chứ?
Ban Chủ cười cười, hắn cũng không có dây dưa quá nhiều trên chuyện này.
Tuy nhiên lúc này ánh mắt nhìn về phía hai huynh đệ Hổ Quan của Cự Nhân tộc, hai hàng lông mày không nhịn được nhíu lại. Trên mặt hiện lên vài phần khó xử.
Tuy rằng huynh đệ Hổ Quan là tu sĩ Cự Nhân tộc, nhưng mà huyết mạch lại gần với Nhân tộc. Ngoài lúc giao chiến lộ ra bản thể ra, những thời điểm còn lại giống Nhân tộc như đúc. Vì vậy trên mặt bọn hắn lúc này hiện lên vẻ bất an, tâm thần bất định.
- Tu sĩ Cự Nhân tộc trong Chiến Thần nội cung cực ít, theo ta được biết, một cường giả Cự Nhân tộc cuối cùng đã chết từ lúc bảo tàng mở ra bảy ngàn năm trước. Hôm nay trong Chiến Thần nội cung cũng chỉ có hai tu sĩ Cự Nhân tộc các ngươi mà thôi.
Huynh đệ hai người nghe vậy, trên mật hiện lên vẻ đắng chát.
Trong Chiến Thần nội cung nguy cơ vô cùng, nếu không có đại nhân tộc đàn chiếu cố, chỉ sợ bọn hắn sẽ không có cơ hội phát triển, sẽ mất mạng một cách khó hiểu.
Trên mặt Tiêu Thần như có điều suy nghĩ, hắn chắp tay nói.
- Ban Chủ đại nhân, Cự Nhân tộc tính ra cũng là huyết mạch gần Nhân tộc ta. Mà cũng là tộc đàn tốt trong Linh giới, hôm nay cường giả tộc đàn của hai vị đạo hữu Hổ Môn, Hổ Quan đã vẫn lạc. Kính xin đại nhân nể tình nghĩa hai tộc mà thu nhậ nbojn hắn.
Hổ Môn, Hổ Quan nhìn Tiêu Thần, trên mặt hiện lên vẻ cảm kích, trực tiếp quỳ gối xuống dưới đất, nói:
- Xin Ban Chủ đại nhân th nhận, hai huynh đệ chúng ta tuyệt đối sẽ không hai lòng.
Ban Chủ nhìn về phía Tiêu Thần, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng. Thầm nghĩ tiểu tử này không chỉ có tiềm lực mạnh, phần tâm tư linh hoạt này cũng rất khó có được. Trong lòng hắn lúc này không khỏi có thêm vài phần thỏa mãn.
Tu sĩ Cự Nhân tộc nhục thân vô cùng mạnh mẽ, còn có bí thuật trên người. Sau khi tu luyện tới cực hạn còn có thể ngân cản tuyệt đại bộ phận công kích nguyên thần. Một khi tiến vào trạng thái chiến đấu, thân có thể hóa thành hơn chục trượng, chiến lực kinh người, chính là chiến sĩ trời sinh.
Huống hồ hai huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan này có thể vào được Chiến Thần cung hiển nhiên cũng là người có tư chất tuyệt hảo trong số Cự Nhân tộc nhất mạch. Nếu như cực lực bồi dưỡng một phen, tương lai nhaasat địh ncó thể phát triển tới cảnh giới cực kỳ khủng bố.
Nếu không thì hắn cần gì phải nói nhăng nói cuộc đuổi đi tu sĩ hai tộc Yêu, Ma, chủ động nhận việc chờ tu sĩ tộc đàn khác tới làm gì?
Điểm ấy Hủ Trúc, Sơn Hà chưa hẳn đã khám phá ra. Chỉ là cho dù bọn hắn có ở lại cũng vậy. Hai huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan đi lại gần với đám người Tiêu Thần, hơn nữa Cự Nhân tộc và Nhân tộc lại có quan hệ mật thiết, thân cận. Coi như bọn hắn ra tay cũng chưa chắc đã có thể mời chào được tới trong tay. Thậm chí còn dẫn tới Ban Chủ bất mãn mà sinh ra một chút chuyện. Nếu không há bọn hắn có thể buông tay một cách đơn giản như vậy chứ?
Tiêu Thần khám phá ra điểm này, đương nhiên hắn có thể phối hợp một cách hoàn mỹ với Ban chủ. Có thể khiến cho hai tiểu tử ngốc Cự Nhân tộc này bị tính kế mà còn phải cảm tạ vạn phần.
Ban Chủ ra vẻ do dự suy nghĩ cả buổi, lúc này mới ra vẻ cố đồng ý. Hắn phân phó hai huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan đi theo Tiêu Thần, tránh cho xảy ra tranh cấp với tu sĩ Nhân tộc khác. Miệng lại thao thao bất tuyệt, lừa dối cho Hổ Môn, Hổ Quan một hồi, sau khi nghe xong hai huynh đệ này gọi Tiêu Thần một tiếng Tiêu Thần đại ca. Đại ca bảo đ hướng đông bọn hắn tuyệt đối không đi hướng tây. Cho dù xông pha khói lửa cũng để cho Tiêu Thần phân công.
Tiêu Thần hơi ngạc nhiên, lúc này hắn mới kịp phản ứng. Ban Chủ này bánh ít đi bánh quy lại. Vừa đưa được hai gia hỏa này tới tay Tiêu Thần, hoặc là cũng có thể nhờ Tiêu Thần ra tay, khiến cho hai tiểu tử này triệt để đứng bên Nhân tộc, nghe theo lệnh của Nhân tộc.
Kết quả này đương nhiên tất cả đều vui vẻ.
Ánh mắt Nhiếp Ngôn nhìn về phía Tiêu Thần lập tức tràn ngập kính nể. Tuy rằng hắn tự nhận lòng dạ mình thâm sâu, nhưng mà hiện tại xem ra hoàn toàn kém người ta a.
Tuy nhiên nghĩ tới hành động lúc trước, trong lòng hắn càng không nhịn được âm thầm lắc đầu.
Nhân vật cẩn thận như Tiêu Thần, vốn rất khó đạt được sự tín nhiệm và thân cận của đối phương. Có lẽ lúc trước man thú đáy biển kia xuất hiện là một khảo nghiệm với bọn hắn. Nhưng mà hiển nhiên hắn không có thông qua, đã bị Tiêu Thần coi là đối nghịch, lúc này muốn thân cận gần hơn khó càng thêm khó.
Liễu Thi Yên cúi đầu, vẻ đắng chát trong mắt càng lớn hơn. Nhìn khuôn mặt bình tĩnh, trầm ổn của Tiêu Thần, còn có Cô Trúc, Vân Cấp cúi đầu đứng sau lưng hắn, còn có bộ dáng vẻ mặt kính sợ của hai huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan, trong lòng nàng chỉ cảm thấy chua xót tột cùng.
Ban Chủ nhận được kết quả như ý muốn, rất là thỏa mãn mang theo đám người Tiêu Thần đi tới quần cung điệncuủa Nhân tộc. Hắn phân phó cho Cảnh Dương tử sắp xếp cho đám người Tiêu Thần một phen, mà hắn thì vội vàng rời đi. Hiển nhiên muốn thương nghị chuyện gần đây với cường giả khác trong Nhân tộc một phen.
Đối với quan hệ của bọn người Tiêu Thần, Cảnh Dương tử nhìn thấy rõ ràng. Cho nên đối với hai người Niếp Ngôn, Liễu Thi Yên, tuy rằng thái độ không tính là lạnh lùng, nhưng mà thực sự có chút hờ hững. Sau khi tùy ý sắp xếp cho bọn hắn, hắn lại dẫn theo đám người Tiêu Thần rời đi.
Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, từ đầu tới cuối đều không có liếc mắt nhìn qua hai người. Chính như hắn nói, ngày đó cứu hai người, nhân quả của song phương đã đứt, ngày sau đương nhiên càng ít liên quan thì tốt hơn.
Bình luận