Đạo (Dịch) – Chương 1795

Bát Tí Thôn Thiên Chương tức điên, hơi thở khủng bố điên cuồng tăng vọt trong người nó. Tám xúc tu chính đập đáy biển, mặt đất nứt ra vô số rãnh biển to lớn mới, xuyên phán ước biển gây sóng thần.

Nhưng mặc cho Bát Tí Thôn Thiên Chương gầm rú, tàn phá, lăn lộn vẫn không thể tổn thương con sâun hro trong người được.

***

Mặt Tiêu Thần lạnh băng cảm ứng không gian chấn động bần bật, khuôn mặt hắn bình tĩnh không có gì thay đổi, động tác không chút nào tạm dừng, ý niệm khống chế Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn lấy điểm thông thần làm trung tâm oanh tạc lên trên.

May mắn thần thông này biến dị có thể qua căn máu tthị con mồi tan vỡ tràn ra vài lực lượng bổ sung bản thân. Khi thần thông bộc phát thì gần như không cần Tiêu Thần hao tổn sự sống, chứ với tốc độ ra tay kiểu này dù thể chất của hắn được huyết mạch Na Già tộc cải tạo hoàn toàn, thọ nguyên không giới hạn, mãi mãi tồn tại so với trời trăng sao cũng không chịu nổi trong thời gian ngắn xói mòn thọ nguyên.

Nên mới cho Tiêu Thần khả năng giết được Bát Tí Thôn Thiên Chương, không thì hắn chỉ có nước bị nhốt tại đây mãi khi nào hắn chết, hoặc mấy năm sau thăng cấp cảnh giới Phá Diệt hay cao hơn nữa mới hgòn thoát ra.

Liên tục oanh kích,, lấy điểm thông thàn làm trung tâm, một con đường thịt to trăm trượng bị đánh mở. Khi dài đến ngàn trượng đã vào sâu trong tthị Bát Tí Thôn Thiên Chương, bên dưới là vết thương ban đầu bị xé rách đã bài xích hết lực lượng mục nát trong thịt, hoàn chỉnh khép lại. Tiêu Thần hoàn toàn rơi vào đường thịt, nhưng tốc độ xé rách tiến lên của hắn mau hơn là tốc độ tthị Bát Tí Thôn Thiên Chương tự lành.

Bùm!

Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn lại đánh ra, đáy mắt Tiêu Thần lóe tia sắc bén, một báu vật hình vòng đồng cỡ bàn tay nằm trong tay hắn, lập tức giơ cao ném nó ra.

Bốp!

Chớp mắt vỏ ngoài thứ đó tan vỡ hóa thành bột mịn, có vô số cây kim nhỏ như lông trâu lóe tia sáng kim loại âm trầm bắn ra.

Phập phập phập!

Kim nhỏ đâm vào thịt vang một chuỗi tiếng rậm rạp như hạt cát đổ xuống đất, không thể đếm hết. Mỗi cây đâm sâu vào thịt Bát Tí Thôn Thiên Chương mang theo độc tố phát tán.

Thực Cơ Toái Hồn tán la vật kịch độc mà Tả Mi Y Đạo hết sức luyện chế ra, dính vào thịt là sẽ hòa tan, khuếch tán nhanh chóng làm cả người Bát Tí Thôn Thiên Chương run rẩy.

Khuôn mặt Tiêu Thần bình thản, mắt lấp lóe tia sáng lạnh. Tiêu Thần muốn thoát ra chỉ có thể giếtBát Tí Thôn Thiên Chương, nếu không chờ đợi hắn là cái chết hoặc giam cầm vạn cổ. Nên Tiêu Thần phải giết yêu vật này.

Không tiếc mọi giá!

Bất chấp thủ đoạn!

Phải nhanh chóng thoát thân!

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Trên mặt biển tám xúc tu che trời bắn ra từ đáy biển khuấy động phong vân, khu vực biển dậy sóng thần, sóng triều khủng bố ập đến. Trong tiếng inh ỏi tựa như trời sập, đát lún.

Bát Tí Thôn Thiên Chương tức giận phát tán hơi thở làm vô số man thú trong biển kinh hoàng chạy trốn. Tu sĩ năm giới cảm ứng hơi thở đó cũng biến sắc mặt đều tránh thật xa, không dám đến gần chút nào.

Từ lúc đầu Bát Tí Thôn Thiên Chương nổi khùng đến dần kinh hoàng, sau đó tuyệt vọng không cam lòng gầm rống, nó tàn phá vùng vẫy trong khu vực biển nửa năm dài mứoidừng lại.

***

Trong đường thịt, Tiêu Thần đứng khoanh tay.

Một cái cối to trăm trượng mang theo uy năng hủy thiên diệt địa oanh kích nhanh đằng trước, mỗi lần giáng xuống là nổ ra độ sâu mấy chục trượng. Sức mạnh tự chữa lành của Bát Tí Thôn Thiên Chương bị Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn cắn nuốt nhiều đốm sáng thì dần mất tác dụng, lực lượng trong người bị hao tổn gần hết. Bây giờ Bát Tí Thôn Thiên Chương chỉ có thể chìm vào đáy biển, không cam lòng chờ đợi cái chết đến.

Đường thịt đỏ thẫm khiến người buồn nôn, nhưng Tiêu Thần ở đây đã nửa năm, công việc mỗi ngày là điều khiển Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn không ngừng oanh kích đường hầm, khô khan, cô độc, tinh thần nặng nề.

Nhưng Tiêu Thần yên lặng chịu đứng hết, khuôn mặt hờ hững giữ tinh thần tuyệt đối bình tĩnh cùng cẩn thận, trong thời gian ngắn nhất có thể khống chế Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn phát ra lực lượng công kích mạnh nhất. Tuy Tiêu Thần đã chiếm ưu thế tuyệt đối nhưng không dám lơ là chút nào, hắn có thể giết chết Bát Tí Thôn Thiên Chương là nhờ các loại nhân tố mới ra kết quả này, không thể sao chép, không thể tái hiện. Bất cứ sai lầm gì đều khiến Tiêu Thần rơi vào vạn kiếp bất phục.

Với lực lượng hiện tại của Tiêu Thần không có tư cách ra tay trước mặt Bát Tí Thôn Thiên Chương, sẽ bị xóa sổ dễ như chơi.

Nên Tiêu Thần nào dám lơ là.

Bát Tí Thôn Thiên Chương đã chết, hoặc nên nói là rơi vào trạng thái háp hối, lực lượng trong người bịHoàng Tuyền Đại Ma Bàn kỳ dị nuốt mất. Trong thần thông này rốt cuộc ẩn chứa lực lượng cường đại nào thì chính Tiêu Thần cũng không thể đánh giá.

Tiêu Thần không biết tại sao Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn có thể nuốt năng lượng trong người Bát Tí Thôn Thiên Chương nhưng việc này không xấu. Nếu không nhờ thần thông Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn thì Tiêu Thần sẽ bị phong kín trong bụng Bát Tí Thôn Thiên Chương rồi.

Còn về thu phục man thú khủng bố này thì Tiêu Thần cũng muốn, nhưng Bát Tí Thôn Thiên Chương không có linh trí, dù tiến vào đạo tràng cũng không thể khắc ấn đạo văn. Huống chi tu vi hiện tại của Tiêu Thần không có lực lượng thu Bát Tí Thôn Thiên Chương vào đạo tràng.

Nên biết Bát Tí Thôn Thiên Chương là man thú tương đương với Phá Diệt cảnh.

Ý niệm tiềm thức chuyển động, thần thông Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn bỗng nhiên bắn ra, vô số lần khống chế chuyển động, Tiêu Thần thi triển thần thông đã rất quen tay.

Nhưng lần này Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn giáng xuống thì trước mắt hắn bỗng rộng mở.

Có tiếng trầm đục, Tiêu Thần biến sắc mặt, nguyên thần cảm ứng hơi thở Bát Tí Thôn Thiên Chương luôn tồn tại nay biến mất hoàn toàn.

Yêu vật khủng bố Đại Thiên Giới sau nửa năm chống cự rốt cuộc đền tội.

Bầu trời âm u, nước biển đen ngòm, trừ tiếng gió vù vù trên tầng mây ra trong thiên địa không có tiếng động gì khác.

Vèo!

Mặt biển bị phá mở, một thân hình đột nhiên xuất hiện trong hư không, mắt quét qua, nét mặt vui mừng.

Rốt cuộc đi ra!

Áo xanh, mắt đen, tóc dài bay rối trong gió rít, người này là Tiêu Thần bị Bát Tí Thôn Thiên Chương nuốt vào bụng.

Tiêu Thần thì thào:

- Nửa năm, nhờ cơ duyên mới giết Bát Tí Thôn Thiên Chương được, nếu có chút gì ngoài ý muốn có lẽ giờ phút này đã chết rồi.

Tiêu Thần sắc mặt âm trầm nói:

- Vân Vũ Hà Đồ, Chỉ Thượng Nhân, hai người tốt nhất đừng chết vào tay ai để ta có cơ hội tự mình giết các ngươi!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...