Đạo (Dịch) – Chương 1794

Trải qua nhiều tầng cách trở cuối cùng sóng âm diệt linh đụng vào người hắn chỉ còn mười phần trăm. Nhưng uy năng hủy diệt nguyên thần vẫn mạnh đến có thể dễ dàng tổn hại nặng bất cứ tu sĩ Cổ cảnh nào.

Ngay lúc này nguyên thần màu vàng của Tiêu Thần chợt bùng nổ, ánh sáng vàng nhạt khuếch tán bao lấy sóng gợn hủy diệt ập đến. Ánh sáng vàng làm sóng hủy diệt bị trấn áp như rơi vào bùn lầy, nhanh chóng suy yếu tan biến, cuối cùng chỉ còn lại một chút xíu đụng vào nguyên thần của Tiêu Thần, không thể gây ra thương tổn nghiêm trọng, còn trong phạm vi chịu đựng được.

Tiêu Thần thả lỏng thần kinh. Nếu Bồ Đề Cổ Thụ, Ô Quỷ không cùng tiến hóa, ngăn cảnp hần lớn sóng âm hủy diệt xâm nhập không gian nguyên thần thì Tiêu Thần đã không nhẹ nhàng như vậy.

Bây giờ Tiêu Thần yên ổn thì Bát Tí Thôn Thiên Chương gặp rắc rối to.

Tiêu Thần vung tay áo thu về Tả Mi Đạo Tràng, hắn bước ra một bước hóa thành luồng sáng đi nhanh trong bụng Bát Tí Thôn Thiên Chương. Nguyên thần không thể rời khỏi thân thể, Tiêu Thần chỉ đành rót pháp lực vào đôi mắt nhanh chóng tìm kiếm một thứ gì đó.

Tiêu Thần chợt khựng lại nhìn một vách thịt bên trên:

- Là cái này!

Bát Tí Thôn Thiên Chương khác với man thú khác, chân thứ tám ở bên dưới, người như cái nấm to, khí quan tiêu hóa nằm trong người. Muốn giết Bát Tí Thôn Thiên Chương cần chọn trúng điểm công kích, không thì yêu vật này da dày thịt béo, muốn giết nó không biết mất bao lâu.

Tiêu Thần chọn vị trí là Linh Chi tra duỵet điển tịch tìm ra nơi tụtập nếp nhăn tím đỏ trong bụng Bát Tí Thôn Thiên Chương, vách thịt đầyn hăn nheo là từ nơi này kéo dài ra, từng mắc xích gắn liền cuối cùng quay về một điểm.

Điểm này gọi là điểm thông thần.

Trong Đại Thế Giới với uy lực của Bát Tí Thôn Thiên Chương dù mạnh bằng tu sĩ Phá Diệt, nhưng người giết chết nó nhiều không đếm xuể, khi phân tích xác của nó đã hiểu rõ cấu tạo thân thể của yêu vật này.

Đặt tên điểm thông thần vì từ điểm này kéo lên trên tới tủy não Bát Tí Thôn Thiên Chương, chỉ cần tiến thật nhanh thì mặc cho nó có hung uy ngập trời cũng không tránh khỏi kết cục phải chết.

Tinh hồn thì man thú chưa mở linh tí không thể ngưng tụ, người chết là hồn mất.

Tiêu Thần hít sâu, đáy mắt lóe tia sắc bén, một tay thò ra khỏi ống tay áo chỉ một cái.

ánh sáng vàng mông lung bỗng nhiên xuất hiện, trực tiếp ngưng tụ thành Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn. Tiêu Thần thúc đẩy Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn bùng nổ tất cả lực lượng hiện có trong nguồn năng lượng, khiến hai chữ hoàng tuyền đỏ máu kèm theo hơi thở hủy diệt vô tận đập xuống.

Thành công!

Phải thành công!

Đến bước tiếp theo chỉ cần nghiệm chứng Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn có thể cắn nuốt năng lượng trong người Bát Tí Thôn Thiên Chương ngăn cản khả năng tự lành của nó, vậy là công việc hoàn thành.

Nếu không . . .

Tuyệt đối không thể xảy ra ngoài ý muốn, phải thành công!

Mắt Tiêu Thần lóe tia kiên quyết.

Ầm!

Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn giáng xuống, trong tiếng nổ vách thịt tím đỏ của Bát Tí Thôn Thiên Chương bị xé rách. Kỳ lạ là không có máu thịt nào rơi rụng, héo tàn trước đòn công kích, mảng lớn đốm sáng bí ẩn tràn ra dung nhập vào Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn.

Nhưng lúc này Tiêu Thần không tập trung vào Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn, hắn nhìn chằm chằm vết thương trên vách thịt bị Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn xé rách của Bát Tí Thôn Thiên Chương. Thịt nơi này có màu trắng kỳ lạ, lực lượng mục nát khuếch tán bốn phía, dần mở rộng phạm vi hủy diệt. Cùng lúc đó trong thịt Bát Tí Thôn Thiên Chương phát ra sức sống mạnh mẽ khiến thịt mấp máy mcọ thật nhanh, lực lượng ăn mòn tác động vết thương không ngừng co rút lành lại nhưng tốc độ rất chậm.

Mắt Tiêu Thần lóe tia vui mừng, Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn lấy được kết quả vượt dự đoán của hắn, xẻma hắn còn coi thường uy năng hiện giờ của thần thông này.

Tiêu Thần không kịp nghĩ nhiều, hắn quát khẽ, Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn không chút ngừng lại lần nữa hóa thành luồng sáng đập xuống. Nguồn động lực trong Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn như trái tim đập mạnh mẽ phát ra sức mạnh vô cùng cường đại.

Hồn thú kỳ lân ngửa đầu hưng phấn gầm rống, hiển nhiên Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn cắn nuốt lực lượng bí ẩn trong người Bát Tí Thôn Thiên Chương có ích rất lớn cho nó.

Bùm!

Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn lại đập xuống, không đợi năng lực tự chữa lành của Bát Tí Thôn Thiên Chương khép miệng vết thương thì lần thứ hai xé rách ra, xé cái hố sâu mấy trượng. Thịt xung quanh có hình tròn hoàn mỹ như bị ăn mòn, không có máu ứa ra.

Đốm sáng rậm rạp tràn ra lại bị Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn cắn uốt khiến hao tổn nguồn động lực lần thứ hai tăng mảng lớn, một hơi lên đến trạng thái cao nhất.

***

Trong một rãnh biển to lớn u ám ở Vô Tận Hải, có con man thú khủng bố nằm dài mấy vạn dặm, tám xúc tu to lớn có màu đen như sắt thép. Nó không nhúc nhích chút nào nhưng không khó tưởng tượng lực lượng khủng khiếp đến đâu, dù không có bất cứ thần thông, chỉ dựa vào sức mạnh thân thể đủ dảo lộn sông biển, phát ra uy năng hủy thiên diệt địa. Nhìn nó kích thích thị giác mãnh liệt, làm người tái mặt.

Man thú này là Bát Tí Thôn Thiên Chương thức tỉnh dời đi chỗ khác rồi ngủ tiếp.

Đối với Bát Tí Thôn Thiên Chương thì chuyện hôm đó như nốt nhạc đệm trong cuộc sống lâu dài của nó, nhưng đôi khi vài khâu nhỏ không chú ý sẽ gảya lực lượng hủy diệt không thể tưởng tượng, thậm chí chôn vùi bản thân.

Đột nhiên đôi mắt to vài vạn trượng của Bát Tí Thôn Thiên Chương mở ra, ngọn lửa cháy hừng hực trong mắt nó. Bát Tí Thôn Thiên Chương điên cuồng gầm rống, tám xúc tu to lớn huơ huơ, mang theo lực lượng hủy thiên diệt địa quét qua bốn phương tám hướng.

Đáy biển dấy lên sóng ngầm vô tận, mặt biển dậy sóng lớn vạn trượng ầm ầm dâng trào, khí thế ngập trời.

Tuy Bát Tí Thôn Thiên Chương bị phong ấn tinh phách không thể sinh ra linh trí, nhưng bản năng man thú khiến nó cảm nhận uy hiếp rất mạnh khi điểm thông thàn trong người bị công kích. Đặc biệt lực lượng công kích đó ăn mất năng lượng trong người nó, khiến năng lực tự lành của Bát Tí Thôn Thiên Chương gần như hoàn toàn mất đi hiệu lực.

Lực lượng này khiến Bát Tí Thôn Thiên Chương thấy rát quen thuộc, trong mắt lóe tia khó hiểu. Bát Tí Thôn Thiên Chương chợt nhớ ra lực lượng này đến từ con sâu nhỏ đã đánh thức nó khỏi giấc ngủ say mấy hôm trước.

Đáng chết!

Đáng chết!

Một con bò sát ti tiện còn chưa chết, chạy vào trong bụng tiếp tục tổn thương nó!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...