Hôm đó đánh nát thịt ngăn cách, Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn trực tiếp đập nát tủy não Bát Tí Thôn Thiên Chương. Mãnh thú khủng bố tương đương Phá Diệt đã chết tươi.
Khi giết Bát Tí Thôn Thiên Chương thì Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn có biến đổi kỳ lạ. Tiêu Thần cảm ứng hơi thở với thần thông, phát hiện nguồn động lực trong thần thông xảy ra lột xác hoàn toàn, hóa thành hình dạng Bát Tí Thôn Thiên Chương ảo. Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn nuốt trọn lực lượng Bát Tí Thôn Thiên Chương tăng uy năng lên một bậc, không nghe theo Tiêu Thần điều khiển nữa tự động chui vào người hắn.
Qua chút cảm ứng với hồn thú kỳ lân Tiêu Thần mơ hồ phát hiện Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn tồn tại, không giống thần thông mà như ngưng tụ thực chất hóa thành pháp bảo. Tình huống hiện giờ là vì Tiêu Thần không có sức mạnh điều khiển nó nên Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn mới im lìm, mặc cho hắn triệu hoán cỡ nào nó cũng không nhúc nhích.
Tiêu Thần bất đắc dĩ đành chấp nhận cục diện này, nhưng hắn có dự cảm rất rõ ràng là đợi đến khi hắn có tư cách sử dụng Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn một lần thứ, chắc chắn nó sẽ phát ra lực lượng tịch diệt thương sinh!
Còn về xác chết Bát Tí Thôn Thiên Chương, nói theo cách của tu sĩ đạo tràng con bạch tuộc to này là yêu thú Đại Thiên Giới sánh bằng Phá Diệt, toàn thân là bảo bối. Da có thể luyện giáp, máu có thể luyện đan, thịt có thể ăn, xương có thể luyện khí.
Vì vậy Tiêu Thần thu Bát Tí Thôn Thiên Chương vào đạo tràng, giao cho đám người Tả Mi Lục Đạo xoa tay chờ giải phẫu. Tiêu Thần chỉ để lại hai thứ cho mình.
Một là thú tinh của Bát Tí Thôn Thiên Chương, to ngàn trượng, tràn ngập lực lượng khủng bố vượt qua Cổ cảnh cực hạn. Quý gián hất không phải lực lượng trong đó mà là quy tắc dung nhập trong thú tinh.
Tuy rằng bị phong ấn linh trí nhưng Bát Tí Thôn Thiên Chương dù sao đến trạng thái thành niên, có lực lượng đẳng cấp Phá Diệt, trong thú tinh của nó tự nhiên dung nhập quy tắc thiên địa. có điều Bát Tí Thôn Thiên Chương không biết làm sao khống chế.
Chờ sau này tu vi của Tiêu Thần lên cao, có nắm chắc luyện hóa thú tinh này, chờ khi làm được sẽ hoàn mỹ kế thừa lực lượng quy tắc trong đó, thu trọn lực lượng khủng bố vào tay mình, xem như tạo háo lớn.
Loại thứ hai là sữa thú tinh sinh ra từ tuy não Bát Tí Thôn Thiên Chương.
Theo ghichép trong điển tịch đạo tràng thì Bát Tí Thôn Thiên Chương sống nhờ ăn man thú trong biển, đa số lực lượng bị nó luyện hóa hấp thu nhưng vẫn có số ít sót lại ngưng tụ thành thú tinh sữa tươi..
Thứ đó có màu trắng sữa, hơi dính đặc, mùi thơm, nghe nói là năng lượng tinh thuần trong thú tinh của man thú cao giai hội tụ lại. Tu sĩ có nó luyện hóa sẽ được ích lợi lớn, nhưng tác dụng thật sự là dụ man thú.
Năng lượng thú tinh của man thú cao giai hình thành thú tinh sữa tươi có sức hấp dẫn trí mạng với toàn bộ man thú. Chúng nó mà chiếm được thú tinh sữa tươi thì được đến lực lượng hơn xa tu sĩ.
Hơi thở thú tinh sữa tươi đủ để bất cứ man thú triệt để điên cuồng.
Thú tinh Bát Tí Thôn Thiên Chương nằm yên trong trữ vật giới chỉ của Tiêu Thần, thú tinh sữa tươi đựng trong một cái bình ngọc đang nằm trong tay hắn.
Tiêu Thần thì thào:
Tiêu Thần nhìn thú tinh sữa tươi trong tay, khóe môi cong lên nụ cười:
- Có thứ này trong tay thì săn bắt man thú có lẽ không quá khó khăn. Ưm, đã đến lúc cho đám người trong đạo tràng đổ mồ hôi.
Tiêu Thần ngước lên tìm hướng, người lóe độn quang hóa thành luồng sáng xé gió bay đi.
***
Trong Vô Tận Hải bao la, trừ nước biển màu đen ra chỉ có nguyên từ sát vụ bềnh bồng trên biển, đảo dày đặc như sao.
Những hòn đảo không lớn, to nhất cỡ trăm dặm, đại thế bằng phẳng nhìn thoáng qua liền thấy bờ bên kia. Trên hải đảo mọc một số lùm cây thấp bé không biết tên kết ra trái màu xanh chua xót.
Hôm nay có một độn quang từ xa xé gió bay tới bên trên hòn đảo, độn quang vụt tắt lộ ra tu sĩ áo xanh trong đó.
Tiêu Thần nhìn hòn đảo bên dưới, thần thức phá thể quét hòn đảo, lộ vẻ mặt vừa lòng. Tay Tiêu Thần lóe linh quang, mấy trăm khối trận bàn xuất hiện, hắn vung tay ném đi. Các trận bàn hóa thành ánh sáng chui vào khu vực biển xung quanh mất hút.
Ngay sau đó dị biến xuất hiện, không gian hơi vặn vẹo, một hòn đảo hơn mười dặm trên mặt biển biến mất, nguyên thần cảm ứng cũng không thể nào phát hiện có chút gì khác lạ. Nếu không đến gần sẽ không biết có trận pháp che đậy một hòn đảo.
Làm xong việc này Tiêu Thần bước ra một bước xuyên qua cấm chế che chắn bước lên hòn đảo.
Tiêu Thần cười tủm tỉm:
- Ta đã dùng nguyên thần cảm ứng đại vực xung quanh rồi, không có man thú cường đại nào không thể đối phó, chọn chỗ này để hành động là lựa chọn không tồi.
Tiêu Thần vung ống tay áo, một đống tu sĩ đứng trước mặt hắn.
- Đại nhân!
Thấy Diệu Nhân Tiên Tử Cấm Đạo dẫn đầu, sau lưng là tông sư cấm chế trong đạo tràng. Đám tu sĩ vái chào Tiêu Thần rồi nhanh chóng bận rộn.
Quan trắc đảo, phân công nhiệm vụ, bố trí trận pháp.
Mọi thứ quen tay hay việc, hiển nhiên bọn họ không phải lần đầu tiên làm loại chuyện này.
- Tăng thêm chút thuộc tính bắt trói vào trận pháp, để từ từ suy yếu lực lượng của chúng nó.
- Man thú trong biển toàn là lực lượng mạnh nhưng không có linh trí, đối phó chúng nó không cần trận pháp quá tinh vi. Trong phạm vi chịu đựng cố gắng tăng mạnh uy năng sát thương của cấm chế.
- Man thú sợ thuộc tính sấm sét, cáinày tính sát thương không tệ, bài bố thêm thiên lôi tôi dẫn trận ở mấy chỗ đi.
- Đặt cấm chế che giấu hơi thở, đánh lừa thần thức tra xét ra ngoài chút, đừng để như lần trước bị man thú vô tình phá hỏng tiết lộ hơi thở gây rắc rối không cần thiết cho đại nhân.
Hơn năm trăm tu sĩ Cấm Đạo nhanh chóng ra tay, trong khoảng thời gian ngắn đã sáng tạo một trận pháp khổng lồ bao trùm cả hòn đảo, hoặc nên nói là các sát trận mắc xích nối nhau thành trận thế. Không quá cao minh, thậm chí có thể gọi là đơn sơ, nhưng uy lực sát thương thì lớn kinh người. Tu sĩ Cấm Đạo gọi đại trận này là Đồ Thú trận, giống như tên, dùng để giết đám man thú trong biển không có trí tuệ là hợp nhất.
Trận pháp hoàn thành bước đầu, Tiêu Thần lại triệu hoán tu sĩ Luyện Đạo, chôn các báu vật kiểu cài bẫy vào trận đạo, rơi vào trong sẽ dẫn đến báu vật oanh giết.
Bình luận