Đạo (Dịch) – Chương 1782

Liễu Thi Yên kêu lên, mắt sáng lấp lánh:

- Phệ Hồn Sa? Đạo hữu nói có thật không?

Chỉ Thượng Nhân, Nhiếp Ngôn lộ rõ vẻ mặt kích động. Cô Trúc, Vân Cấp cũng ánh mắt nóng cháy.

Tiêu Thần cau mày, hắn có biết tiếng Phệ Hồn Sa, là một loại man thú đặc biệt nhấn mạnh trong Vô Tận Hải khi Nhân Tổ giới thiệu. Phệ Hồn Sa hơi hiếm thấy, thực lực mạnh mẽ, đặc biệt nguyên thần công kích uy năng rất kinh người.

Trong người yêu thú này trừ thú tinh ra Phệ Hồn châu là báu vật quý giá nhất.

Nghe đồn Phệ Hồn châu có thể cắn nuốt bất cứ lực lượng nguyên thần nào, tu sĩ lấy được nó có thể luyện hóa vào thân thể, từ nay trong người có lực lượng Phệ Hồn châu, tăng mạnh uy năng phòng ngự nguyên thần cho mình, có thể nói là trọng bảo.

Nhóm Chỉ Thượng Nhân, Nhiếp Ngôn đã động lòng.

Vân Vũ Hà Đồ không bất ngờ với phản ứng của tu sĩ nhân tộc, gã nhìn Tiêu Thần vì nhận ra được đội nhân tộc này lấy hắn dẫn đầu. Vân Vũ Hà Đồ hơi bất ngờ vì Tiêu Thần có tu vi Thái Cổ, nhưng gã không lộ ra ngoài.

Vân Vũ Hà Đồ hỏi:

- Ý của đạo hữu thế nào? Nếu các người đồng ý hợp tác thì chúng ta ra tay ngay, nếu không tin có Phệ Hồn Sa bị người khác biết sẽ rắc rối.

Vân Vũ Hà Đồ dứt lời Nhiếp Ngôn, Chỉ Thượng Nhân, Liễu Thi Yên lộ vẻ mặt sốt ruột. Nhưng Tiêu Thần không lên tiếng, ba người không tiện tỏ thái độ.

Tiêu Thần im lặng vài giây, từ từ ngước lên nói:

- Dường như các người rất sốt ruột? Hoặc nên nói là rất nôn nóng, đừng vội phủ nhận, tại hạ tu luyện chút thủ đoạn nhỏ có thể mơ hồ cảm ứng nỗi lòng tu sĩ. Tuy các người cố gắng giữ bình tĩnh nhưng không thể lừa được tại hạ, có lẽ Phệ Hồn Sa không giả nhưng đạo hữu Tam Thạch giới không hoàn toàn nói thật với chúng ta, vậy thì xin thứ lỗi, chúng ta không thể với các người.

Bốn người Vân Vũ Hà Đồ cơ mặt cứng ngắc, ánh mắt trở nên tối tăm.

Chỉ Thượng Nhân, Cô Trúc, Liễu Thi Yên, Vân Cấp, Nhiếp Ngôn biến sắc mặt lộ vẻ cảnh giác.

Đại Chu ba vương cùng tiến lên một bước, uy áp Cổ cảnh như ẩn như hiện, đã chuẩn bị sẵn sàng tùy thời ra tay.

Tiêu Thần luôn nhìn chăm chú vào bốn người, không chút sợ hãi.

Nửa ngày sau Vân Vũ Hà Đồ cười khổ nói:

- Không ngờ nhân tộc đạo hữu còn có loại thủ đoạn này,vốn tại hạ không muốn nói rõ việc này nhưng bây giờ không cách nào che giấu rồi.

Nói đến đây Vân Vũ Hà Đồ hơi trầm ngâm, sắc mặt trở nên khó coi:

- Nói thật với các vị nhân tộc đạo hữu, chuyến này xông Vô Tận Hải vốn năm sư huynh đệ ta cùng nhau tiến vào. Trừ bốn người chúng ta ra còn có một sư đệ nhỏ nhất, mới không lâu trước năm người phát hiện một chỗ có Phệ Hồn Sa ở, mừng rỡ ra tay. Ai ngờ không thành công ngược lại tiểu sư đệ bị man thú giết, ăn không còn mẩu xương.

Tiêu Thần nhướng mày hỏi:

- Không lẽ vì thù hận? Nhưng xem biểu hiện của các vị đạo hữu thì hình như không phải vậy,

Vân Vũ Hà Đồ nghiến răng:

- Đạo hữu nói không sai, tiến vào Vô Tận Hải thì chết là việc không thể tránh khỏi. Nếu chỉ vì sư đệ chết thì chúng ta sẽ không vội vã như thế, nhưng mấu chốt ở chỗ trên người sư đệ mang một bí bảo trong tông ta, tuyệt đối không thể bị lạc được, nếu không sư huynh đệ khó thoát tội.

Vì tránh cho có bất trắc nên tại hạ mới hơi giấu diếm việc này, xin các vị nhân tộc đạo hữu đừng để bụng. Giờ tại hạ đã nói thật, không biết các vị đạo hữu có đồng ý việc hợp tác không? Miễn các vị đồng ý ra tay, sau khi thành công bốn sư huynh đệ ta sẽ lập hồn khế chỉ lấy lại bí bảo của tông ta, Phệ Hồn châu và thú tinh đều là của các vị đạo hữu.

Tiêu Thần không trả lời, chắc Vân Vũ Hà Đồ nói thật nhưng không hiểu sao nguyên thần của hắn linh cảm không ổn.

Nguyên thần biến dị màu vàng nhạt rất thần kỳ, có năng lực Tiêu Thần không thể tưởng tượng. Giờ sinh ra bất an làm Tiêu Thần không dám coi thường.

Bình tĩnh mà xem xét Tiêu Thần không muốn xen vào việc của tu sĩ Tam hạch giới, nguyên thần phòng ngự thì có Bồ Đề Cổ Thụ trấn áp không gian nguyên thần, có Ô Quỷ bảo vệ nên hắn không quá để bụng.

Chỉ Thượng Nhân, Nhiếp Ngôn, Liễu Thi Yên đã rất động lòng. Cô Trúc, Vân Cấp thì mắt nóng bỏng.

Tiêu Thần ngước lên lắc đầu nói:

- Tại hạ có linh cảm không ổn về việc này, không muốn xen vào, các vị đạo hữu hãy mời tu sĩ khác hợp tác đi.

Cảm ứng nguyên thần màu vàng tuyệt đối không giả dối, thà tin có còn hơn không, càng vào sâu trong Vô Tận Hải càng hiểu nơi này khủng bố, Tiêu Thần không muốn vì xúc động một lúc mà chôn vùi mạng sống, cẩn thận là hơn.

Bốn người Vân Vũ Hà Đồ biểu tình cực kỳ khó xem, mắt lạnh băng nói:

- Tại hạ đã kể rõ sự thật nhưng đạo hữu quyết định không nhúng tay vào việc này, không cảm thấy đã muộn sao? Nếu để các người rời đi thì bốn sư huynh đệ chúng ta làm sao yên tâm? Lỡ các ngươi tìm trợ thủ muốn độc chiếm Phệ Hồn Sa và bí bảo của tông ta thì chẳng phải là chúng ta giơ đá tự đập chân mình?

Vân Vũ Hà Đồ âm trầm hỏi:

- Đạo hữu không thể suy xét kỹ lại sao?

Chỉ Thượng Nhân biến sắc mặt nói:

- Tiêu Thần đạo hữu, tại hạ biết về tu vi nguyên thần của đạo hữu hơi thần dị, không để mắt tới tác dụng của Phệ Hồn châu, nhưng với chúng ta thì thứ đó vô cùng quý giá. Xin đạo hữu hãy đứng ở góc độ chúng ta xét kỹ lại.

Cách Chỉ Thượng Nhân nói chuyện hơi lạnh lùng chất vấn.

Nhiếp Ngôn mắt lóe tia sáng cười giải hòa:

- Chỉ đạo hữu nói quá lời, có lẽ Tiêu Thần đạo hữu có suy tính của mình. Nhưng chúng ta liên hợp với Tam Thạch giới đạo hữu dư sức chiếm ưu thế tuyệt đối, giết nguyên ổ Phệ Hồn Sa chắc không khó khăn. Cơ duyên đặt ngay trước mắt nếu bỏ lỡ thì hơi tiếc.

Vẻ mặt Liễu Thi Yên do dự, mắt liếc qua Tiêu Thần, Chỉ Thượng Nhân, Nhiếp Ngôn, cuối cùng ngần ngừ nói:

- Thiếp thân cho rằng có thể thử một lần, Phệ Hồn châu đúng là rất quý giá.

Ba người lần lượt tỏ thái độ, Cô Trúc, Vân Cấp không nói nhưng ánh mắt đầy khó hiểu nhìn Tiêu Thần.

Tiêu Thần cau mày, hắn vốn không có chứng cứ chắc chắn chứng minh việc này, nếu chỉ dựa vào cảm giác khó thuyết phục người, thôi thì hắn không kiên quyết từ chối.

- Nếu các vị đạo hữu đều hứng thú với việc này thì Tiêu mỗ không ngăn cản các vị lấy báu vật. Nhưng nói trước, tại hạ sẽ không nhúng tay việc này, hết thảy hậu quả là tự các vị đạo hữu gánh vác.

Mắt Vân Cấp lóe tia do dự, nàng không biết tại sao Tiêu Thần trực tiếp từ chối hấp dẫn lớn như vậy, đó là Phệ Hồn châu! Báu vật mà tu sĩ Tổ Cổ cũng khao khát, rất có lợi cho nàng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...