Đạo (Dịch) – Chương 1781

Hôm nay là tháng thứ ba đoàn người vào Vô Tận Hải, đến lúc này bọn họ mới chính thức hiểu ý nghĩa hai chữ vô tận.

Ba tháng ròng rã, sáu người không chạy nhanh hết sức, không dám xé rách không gian đi nhưng tốc độ vẫn siêu mau, không biết vượt qua khoảng cách. Tuy nhiên trong tầm mắt toàn là biển mệnh mông, bao la vô bờ.

Qua ba tháng chung đụng sáu người Tiêu Thần hành động đã có sự ăn ý, đa số dựa vào nguyên thần của Tiêu Thần dò đường, phát hiện có khác lạ thì dò xét. Nếu có thể ra tay thì sáu người cùng lên, ngược lại thì né trước đi đường vòng.

Trong thời gian này năm người đều thừan nhận vị trí thủ lĩnh của Tiêu Thần, ai đều biết dò đường là việc nguy hiểm nhất, sơ sẩy một cái rất có thể rơi vào cảnh nguy hiểm. Tiêu Thần chủ động nhận việc này xem như lấy mình làm gương, khiến người khác không lời nào để nói.

Bọn họ đã giết mấy chục man thú trong biển, ba đợt đánh nhau với cường giả dị vực, có chút thu hoạch. Về phân chia chiến lợi phẩm Tiêu Thần làm rất công bằng, chia theo ra sức ít hay nhiều, khiến người không thể chọn xương trong trứng gà được. Tiêu Thần không bao giờ kể công, tuy nhiều lần ra tay nhưng toàn là hắn phán đoán lực lượng hai bên rồi mới hành động, tuy nhiên hắn thu thú tinh không nhiều nhất trong số người.

Mấy người đều là cáo già nhưng với cách làm việc của Tiêu Thần khiến các thành viên bớt sự kiêng dè lẫn nhau, dần bồi dưỡng ra ăn ý, sức chiến đấu đoàn đội tăng mạnh nhiều.

Vèo!

Lát sau đằng trước lóe linh quang, Tiêu Thần hiện ra trước mắt mọi người.

- Một con Bạch Phúc Xà Tổ Cổ cảnh, ba con Thái Cổ, hai con Hoang Cổ, có thể hành động.

Nguyên thần vàng nhạt của Tiêu Thần hơi thần kỳ, không chỉ cảm ứng phạm vi rộng mà khi điều tra thì không tiếng động, rất khó bị phát hiện. Tiêu Thần nhiều lần ra tay chưa bao giờ có bất cứ sai sót. Nhóm Chỉ Thượng Nhân, Nhiếp Ngôn nghe báo thì mắt sáng rực.

Vù vù vù vù vù!

Linh quang bùng lên, sáu người bộc phát ra hơi thở lao lên trước.

Chỉ Thượng Nhân bám giữ Bạch Phúc Xà Tổ Cổ cảnh, năm người Tiêu Thần cùng tấn công, trong thời gian ngắn giết năm con khác rồi hợp sức giết Bạch Phúc Xà Tổ Cổ cảnh, phối hợp chiến đấu hơi bị ăn ý, không kéo dài quá lâu đã kết thúc.

Mấy người vẻ mặt hớn hở, nên biết trong Linh Giới man thú đến Cổ cảnh đều mở ra linh trí, thực lực tăng mảng lớn, không đánh lại thì chạy trốn, muốn giết chết đã khó càng khó hơn. Nhưng trong Vô Tận Hải dù là man thú Tổ Cổ cảnh cũng không thể mở ra thần trí, nếu gặp tu sĩ sẽ liều mạng tấn công không chết không ngừng. Nếu không vì điều này thì trong khu vực biển mênh mông muốn giết sinh vật biển như Bạch Phúc Xà đã khó càng khó hơn, nếu bị thương chúng nó sẽ lặn xuống đáy biển khiến tu sĩ bất lực.

Sáu người Tiêu Thần theo quy tắc phân phối thú tinh, nghỉ ngơi một lúc lấy lại sức rồi tiếp tục lên đường.

Trong Vô Tận Hải đầy rẫy nguy cơ để mình luôn trong trạng thái cao nhất mới là lựa chọn tốt nhất, vì nếu xảy ra ngoài ý muốn có hối hận cũng muộn.

Sáu người đi tiếp, mấy ngày gió êm sóng lặng không có gì bất trắc. Vì có Tiêu Thần đi trước dò đường tránh khỏi mọi nguy hiểm, mọi người thả lỏng dây thần kinh. Chỉ cần tránh nguyên từ sát vụ lơ lửng trên mặt biển có thể hủy diệt nguyên thần thì không gặp nguy hiểm gì lớn.

Nhóm Chỉ Thượng Nhân, Nhiếp Ngôn vội đứng lại, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn, mỗi khi Tiêu Thần làm vẻ mặt này chứng minh lại có mẻ lớn.

Tiêu Thần trầm giọng nói, sắc mặt liên tục thay đổi:

- Phía trước có năm tu sĩ, chắc là cường giả dị vực, một Tổ Cổ trung kỳ, ba Tổ Cổ sơ kỳ.

Liễu Thi Yên nhíu mày nói:

- Hơi khó đối phó, dù Tiêu Thần đạo hữu triệu hoán ba vị đạo hữu trợ trận, chúng ta dốc hết thủ đoạn ra cũng chỉ miễn cưỡng gom lại bảy sức chiến đấu Tổ Cổ, chưa chắc hạ được bọn họ.

Nhiếp Ngôn thông qua một loại bí thuật trong khoảng thời gian ngắn sức mạnh tăng vọt, có lực lượng đấu với Tổ Cổ sơ kỳ một trận.

Cô Trúc tu luyện Hồng Liên Diệt Độ kiếm quyết, tung hết thần thông ra có thể bám giữ một tu sĩ Tổ Cổ.

Liễu Thi Yên tuy chỉ có thể phát ra lực lượng đỉnh Thái Cổ nhưng trong tay có Thải Sa bảy sắc, trọng bảo phẩm cấp cao đến Thái Cổ, bằng vào báu vật này nàng có thể ngăn cản một đại năng Tổ Cổ.

Ba người cộng thêm Đại Chu ba vương là bảy sức chiến đấu Tổ Cổ.

Nhiếp Ngôn lắc đầu nói:

- Dù chúng ta đánh thắng cũng sẽ trả giá cực đắt, thậm chí có người tử thương. Trong Vô Tận Hải để bản thân rơi vào hoàn cảnh như vậy là hành động không khôn ngoan, lần này đành dừng tay.

Đám người Chỉ Thượng Nhân gật đầu.

Tiêu Thần sầm mặt xuống, vụt ngẩng đầu, mắt lấp lóe tia sáng lạnh:

- Không kịp, bốn người này không biết tại sao phát hiện nguyên thần của ta dò xét, đang lao nhanh đến chúng ta. Không trốn thoát, chuẩn bị chiến!

Tiêu Thần vừa quát vừa vung ống tay áo, Đại Chu ba vương hiện hình bảo vệ quanh người hắn, ánh mắt âm trầm nhìn đằng trước.

Lát sau một luồng kiếm quang từ xa xé gió bay tới, bốn bóng người đón gió đứng thẳng, vạt áo bay phần phật, khuôn mặt nghiêm nghị nhìn đoàn người Tiêu Thần.

Tu sĩ Tổ Cổ trung kỳ dẫn đầu biến sắc mặt, đáp xuống chắp tay nói:

- Trước mắt chắc là các vị đạo hữu nhân tộc Linh Giới, bốn sư huynh đệ ta xuất thân Tam Thạch giới, lần này tiến đến không có ác ý, xin các vị đạo hữu đừng hiểu lầm.

Khi nói chuyện gã mỉm cười thân thiện.

Đám người Tiêu Thần biểu tình nghiêm túc không vì câu đó mà thả lỏng sơ sẩy.

Tiêu Thần mắt lóe tia sáng lạnh nhạt hỏi:

- Thế thì không biết tại sao bốn vị đạo hữu đến đây? Nếu không có chuyện gì quan trọng thì chúng ta không tiện ở lâu.

Bốn tu sĩ Tam Thạch giới xuất thân từ kiếm tu, nếu trở mặt công kích thì uy năng mạnh không gì sánh bằng, không dễ chọc, nếu tránh được thì tốt nhất đừng dây vào.

- Tại hạ tên Vân Vũ Hà Đồ, sau lưng là ba vị sư đệ. Chắc các vị đạo hữu nhân tộc cũng biết kiếm tu ta công kích cường đại nhưng tu vi nguyên thần yếu kém, đối mặt công kích nguyên thần khó tránh khỏi bó tay bó chân. Cảm ứng được thần niệm của vị đạo hữu này vì nhờ món bí bảo trong tay. Lần này đến vì muốn giao dịch với các vị đạo hữu nhân tộc.

Kiếm tu Tổ Cổ trung kỳ vẻ mặt chân thành nói:

- Phái trước mấy vạn dặm có một ổ Phệ Hồn Sa, khoảng hai mươi con, trong đó sáu con Tổ Cổ cảnh, một con Tổ Cổ trung kỳ. Tại hạ có thể phụ trách bám giữ, về uy năng công kích thì sư huynh đệ chúng ta không e ngại. Nhưng tiếng hét của man thú này kèm công kích nguyên thần, hơi rắc rối. Tại hạ muốn hợp tác với các vị đạo hữu, lấy được thú tinh và Phệ Hồn châu thì chúng ta chia đều đầu người, không biết ý của các các vị đạo hữu nhân tộc thế nào?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...