Đại năng áo tím Chiến Thần cung đứng bên trái bình tĩnh nói:
- Mỗi cách ba vạn năm Chiến Thần cung mở ra, phát danh ngạch hướng năm giới, chiêu tu sĩ vào nhận Chiến Thần cung bồi dưỡng. Nhưng đại đạo vô tình, rèn luyện nhiều tầng mới có điều thành tựu. Nhân đây bày ra ải khó Vô Tận Hải, giỏi thì vào thua thì bị loại.
Tu sĩ áo tím đứng bên phải đầu đầy vảy giáp màu xanh, rậm rạp như vảy rắn, khóe môi cong lên lạnh lùng nói:
- Ta nghĩ trước khi đến đây các ngươi đã được các trưởng bối nhắc nhở, nhưng vì chức trách nên bổn tọa sẽ nhắc nhở lại một câu. Đừng bỏ qua cơ hội duy nhất cho các ngươi nhẹ nhàng kiếm thú tinh, giết hết man thú các ngươi có thể giết, vì sau này các ngươi không còn cơ hội như thế nữa. Ngoài ra bổn tọa đặc biệt nhắc nhở một điều, trong Vô Tận Hải nguy hiểm nhất không phải man thú mà là người bên cạnh các ngươi, vì có thể qua cách giết người cướp thú tinh, Chiến Thần cung sẽ không xen vào.
Gần ngàn tu sĩ năm phương Tiểu Thiên Giới nghe xong biến sắc mặt, kiêng dè liếc qua người bên cạnh.
Tu sĩ áo tím vảy xanh trầm giọng quát:
- Đã đến giờ, vào Vô Tận Hải đi, hy vọng ba năm sau sẽ thấy các ngươi trong Chiến Thần điện. Nhớ kỹ, chỉ có ba năm, nếu không thể đi qua Vô Tận Hải cũng mất tư cách vào Chiến Thần cung. Chiến Thần cung ta không thu kẻ yếu, đi đi!
Nhân Tổ nhỏ giọng dặn dò:
- Sau khi vào Vô Tận Hải lão phu sẽ chờ tại đây ba năm sau đó trở về Linh Giới. Nhớ kỹ lời ta nói, mọi việc đừng cưỡng cầu, ưu tiên bảo vệ mình.
Đám người Tiêu Thần gật đầu cất bước đi lên trước, đang định khống chế độn quang vào Vô Tận Hải chợt tim rớt cái bịch, vụt ngoái đầu thấy tu sĩ Huyết Ngục tộc mặt dữ tợn trừng sáu người.
Một tu sĩ Huyết Ngục tộc Tổ Cổ hậu kỳ nanh tranh nói:
- Tu sĩ nhân tộc, trong Vô Tận Hải sẽ là nơi chôn xác của các ngươi!
Tu sĩ Huyết Ngục tộc Tổ Cổ hậu kỳ ra lệnh, hơn trăm đoàn huyết quang nháy mắt rực sáng hóa thành luồng sáng đỏ chui vào Vô Tận Hải, vài giây sau biến mất phía cuối tầm mắt.
Tu sĩ xung quanh tụ tập lại lộ vẻ thương hại, như đã thấy kết cuộc bi thảm của sáu người nhân tộc.
Tiêu Thần hừ nhẹ:
- Đi!
Người Tiêu Thần tỏa linh quang hóa thành độn quang lao đi trước, Chỉ Thượng Nhân, Cô Trúc, Liễu Thi Yên, Vân Cấp, Nhiếp Ngôn sắc mặt âm trầm theo sau.
Vô Tận Hải bắt đầu đào thải!
***
Trên khu vực biển màu đen mênh mông, một đoàn huyết quang to cỡ vạn trượng cuồn cuộn không dứt, từng hơi thở nặng nề khủng bố phát tán quét qua hư không.
Có tu sĩ di tộc đi ngang qua, từ xa thấy huyết quang cuồn cuộn liền biến sắc mặt, vội né tránh không dám đến gần.
Nửa canh giờ sau đoàn huyết quang vạn trượng tự động tan vỡ, vặn vẹo hóa thành một trăm hai mươi bảy tu sĩ Huyết Ngục tộc.
Bốn tu sĩ Huyết Ngục tộc Tổ Cổ hậu kỳ sắc mặt âm trầm nói:
- Xem ra sáu người nhân tộc đã đề phòng, bọn chúng không vào sâu trong Vô Tận Hải, không thì tuyệt đối không thể trốn khỏi chúng ta liên hợp dò xét.
- Không thể tiếp tục chờ nữa, không thì sẽ ảnh hưởng kế hoạch. Chúng ta thuận lợi hoàn thành kế hoạch thì dù sáu người nhân tộc tạm chạy trốn cũng không thoát khỏi lòng bàn tay chúng ta được.
- Ừm, đành vậy!
- Xuất phát!
***
Đáy biển ngàn trượng có một vòng bảo hộ linh quang tràn đầy ngăn cản áp lực biển, sáu bóng người ngồi xếp bằng trong đó.
Tiêu Thần chợt mở mắt ra, chậm rãi gật đầu trước sự theo dõi của năm đồng bạn:
- Tu sĩ Huyết Ngục tộc đã từ bỏ cướp giết, đi rồi.
Chỉ Thượng Nhân, Cô Trúc, Liễu Thi Yên, Vân Cấp, Nhiếp Ngôn thả lỏng tinh thần, nhưng sắc mặt vẫn nặng nề.
Dù bọn họ tránh thoát kiếp này thì vào Vô Tận Hải tùy thời đều có khả năng đụng độ tu sĩ Huyết Ngục tộc, sơ sẩy một cái là chết.
Tiêu Thần cau mày liếc qua năm người, trầm giọng nói:
- Được rồi, tuy Huyết Ngục tộc thế mạnh nhưng sát khí máu me trên người họ rất nặng, đánh nhau lộ ra hơi thở thì không thể thoát khỏi cảm ứng nguyên thần của tại hạ. Chúng ta cẩn thận tránh thì thì không cần quá e dè.
Năm người Chỉ Thượng Nhân, Nhiếp Ngôn gật đầu, bọn họ không biết Tiêu Thần dùng thủ đoạn gì mà phát hiện hơi thở của tu sĩ Huyết Ngục tộc trước khi đến phạm vi cảm ứng của chính tu sĩ Huyết Ngục tộc, nhưng có át chủ bài này thì tăng lớn khả năng an toàn hơn nhiều.
Nhiếp Ngôn cười nói:
- Ha ha ha! Tiêu Thần đạo hữu nói đúng, sáu người chúng ta không trêu vào tu sĩ Huyết Ngục tộc được chẳng lẽ cũng không thể né?
Mấy người khác gật gù, sắc mặt tốt hơn.
Liễu Thi Yên che miệng cười duyên, mắt ngập nước xuân sắc kinh người:
- Sáu chúng ta liên hợp cùng xông Vô Tận Hải vậy nên tuyển một thủ lĩnh thì mới có kỷ luật nghiêm minh, phát huy ra lực lượng lớn nhất được. Nếu mọi người ý kiến không thống nhất thì sau này sẽ sinh ra sai lầm, không chừng liên lụy chúng ta chết trong Vô Tận Hải.
Liễu Thi Yên dứt lời mấy người biến sắc mặt, không khí hơi nặng nề.
- Thiếp thân tiến cử Tiêu Thần đạo hữu làm thủ lĩnh, dù là thực lực tu vi hay nguyên thần dò xét thì Tiêu Thần đạo hữu có thể dẫn dắt chúng ta bình an xuyên qua Vô Tận Hải. Không biết ý của các vị đạo hữu thế nào?
Vẻ mặt Cô Trúc thản nhiên nói:
- Đồng ý.
Vân Cấp gật đầu biểu thị tán đồng.
Nhiếp Ngôn cười tủm tỉm thân thiết nói:
- Tại hạ cũng rất thích thấy Tiêu Thần đạo hữu đảm nhiệm thủ lĩnh, tại hạ không có ý kiến.
Mắt Chỉ Thượng Nhân lóe tia âm trầm, bình tĩnh nói:
- Nếu các vị đều tiến cử Tiêu Thần đạo hữu thì chức thủ lĩnh do Tiêu Thần đạo hữu đảm nhiệm đi.
Tiêu Thần thấy hết vẻ mặt của mấy người, mặt ngoài hắn bình tĩnh nói:
- Các vị đạo hữu đã hết sức tiến cử Tiêu mỗ vậy tại hạ không già mồm, chỉ hy vọng chúng ta có thể chân thành hợp tác xông qua cửa khó trước mắt.
Mấy người nghe vậy gật đầu.
Tiêu Thần lạnh nhạt nói:
- Đi đi, Huyết Ngục tộc đã đi xa, chúng ta đừng ở lại đây lâu. Tuy không biết thú tinh có tác dụng gì nhưng chắc có sử dụng không nhỏ, chúng ta khả không thể bỏ qua việc này.
Người Tiêu Thần tỏa độn quang hóa thành kinh hồng bay khỏi mặt nước, năm người khác theo sau.
***
Tiêu Thần giơ tay:
- Chờ chút, khu vực biển phía trước hơi kỳ, để ta đi dò xét, các người chờ ta tại đây.
Năm người dừng lại, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh.
Tiêu Thần nói xong không đợi năm người trả lời, người tỏa độn quang bay nhanh tới trước.
Bình luận