Đạo (Dịch) – Chương 1783

Nghĩ đến đây Vân Cấp cúi đầu suy tư.

Chỉ Thượng Nhân liếc mắt xem thái độ của bốn người, khóe môi cong lên:

- Tiêu Thần đạo hữu không muốn nhúng tay thì chúng ta không tiện cưỡng cầu, đành để đạo hữu chờ một lúc, đợi chúng ta và Tam Thạch giới đạo hữu hoàn thành giao dịch rồi đi tiếp.

Liễu Thi Yên mấp máy môi. Cô Trúc, Vân Cấp cau mày, hơi bất mãn cách làm của Chỉ Thượng Nhân.

Tiêu Thần gật đầu không nói nhiều, cất bước mang theo Đại Chu ba vương tạm tách khỏi đội, biểu minh đứng ngoài nhìn.

Sắc mặt Vân Vũ Hà Đồ dịu lại nhưng vẫn nhíu chặt mày:

- Mấy vị đạo hữu nguyện ý hợp tác là tốt nhất, nhưng chỉ dựa vào sức của chúng ta hình như không thể hoàn toàn ngăn cản Phệ Hồn Sa công kích nguyên thần, việc này hơi rắc rối.

Chỉ Thượng Nhân cười đắc ý nói:

- Việc này thì đạo hữu đừng lo, Tiêu Thần đạo hữu rút ra tuy khiến lực lượng phe nhân tộc ta yếu đi nhưng ta nghĩ có báu vật này đủ ứng đối công kích nguyên thần từ Phệ Hồn Sa.

Tay Chỉ Thượng Nhân lóe linh quang, một cây đen tỏa linh quang dịu dàng hiện ra trong tay, ánh lửa cỡ hạt đậu chậm rãi bập bùng, từng tầng ảo ảnh phật đà không ngừng hiện ra rồi tan biến trong hư không. Hơi thở bình ổn tâm thần, trấn áp ý niệm truyền ra, khiến người yên ổn thần kinh.

Vẻ mặt Liễu Thi Yên hoảng hốt quát to:

- Phật Đà Trường Minh Đăng!

Khóe mắt Nhiếp Ngôn co giật, sắc mặt âm trầm nhìn Phật Đà Trường Minh Đăng, thầm hừ lạnh không nói nhiều.

Chỉ Thượng Nhân cười ngạo nghễ:

- Ha ha, Liễu đạo hữu nói không sai, đúng là bảo bối này.

Chỉ Thượng Nhân đắc ý nói:

- Có bảo bối này trong tay thì chuyến đi bảo đảm nhiều, nhưng tại hạ muốn thu thêm ba viên Phệ Hồn châu để đổi lại.

Nhiếp Ngôn, Liễu Thi Yên, Cô Trúc, Vân Cấp hơi do dự rồi gật đầu đồng ý.

Chỉ Thượng Nhân mỉm cười nói:

- Vậy mời Tam Thạch giới đạo hữu lập hồn khế, chúng ta giữ ứơc định tránh cho chút nữa xảy ra ngoài ý muốn làm mất hòa khí.

Đám người Nhiếp Ngôn, Liễu Thi Yên cùng lập hồn khế, quyết định quyền sở hữu báu vật sau khi việc thành công.

Vân Vũ Hà Đồ cười gật đầu, bốn người cũng lập hồn khế, việc hợp tác xem như hoàn thành.

- Ha ha ha! Không ngờ trong tay đạo hữu có chí bảo giữ gìn nguyên thần, thật là trời cũng giúp ta. Nếu vậy thì tránh cho phức tạp chúng ta hãy sớm lên đường giết hết Phệ Hồn Sa đi, sau đó theo như nhu cầu

Chỉ Thượng Nhân lấy Phật Đà Trường Minh Đăng ra tự nhận là thủ lĩnh tiểu đội, bình tĩnh gật đầu nói:

- Cũng tốt, mời đạo hữu dẫn đường, chúng ta đi thôi.

Chỉ Thượng Nhân liếc qua Tiêu Thần, cứ ngỡ sẽ thấy hắn chán nản không cam lòng, ai ngờ sắc mặt hắn bình tĩnh không lộ vẻ gì, làm gã hơi thất vọng.

Vân Vũ Hà Đồ giơ tay lấy ra cự kiếm:

- Các vị đạo hữu đi theo ta.

Bốn sư huynh đệ chớp mắt đứng trên cự kiếm hóa thành kiếm quang bay thẳng tới nơi.

Chỉ Thượng Nhân khống chế độn quang kiêu ngạo tiến lên.

Nhiếp Ngôn cười xin lỗi hướng Tiêu Thần rồi theo đuôi.

Liễu Thi Yên cắn môi hồng, ánh mắt ai oán liếc Tiêu Thần, mang theo làn gió thơm rời đi.

Cô Trúc, Vân Cấp lặng im chắp tay chào, cất bước đi.

Khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh không hề phật lòng sự lựa chọn của năm người.

Bọn họ chỉ là tổ chức liên hợp ngắn ngủi, nếu có khác nhau thì Tiêu Thần không cho rằng cái gọi là thân phận thủ lĩnh có thể trói buộc bọn họ.

Đã sớm hiểu được nên Tiêu Thần sẽ không buồn bực.

Tiêu Thần tin tưởng cảm ứng nguyên thần của mình, những người này không nghe khuyên nhủ vậy thì để bọn họ tùy theo số trời vậy.

Chu Đông Vương nhăn mặt hừ lạnh một tiếng:

- Hừ! Thiếu Đế đại nhân đã từ chối tất nhiên có lý do cần thiết, năm người này không nghe khuyên can thì có chết cũng là gieo gió gặt bão!

Tiêu Thần cười nói:

- Được rồi, chuyện của người ta đừng xen vào nhiều, chúng ta cũng đi theo xem thử, nếu xảy ra chuyện mà giúp được thì bổn tọa không thể nhìn bọn họ chết. Dù sao trong Vô Tận Hải này chúng ta còn nhiều chỗ cần nhờ vào thực lực của họ.

Tiêu Thần cất bước hóa thành luồng sáng bay nhanh.

Đại Chu ba vương theo sau Tiêu Thần.

Đi giây lát Tiêu Thần ngừng lại cách một khoảng xa xa nhìn nhóm Chỉ Thượng Nhân và bốn tu sĩ Tam Thạch giới đứng ở một khu vực biển, chắc đã đến chỗ có Phệ Hồn Sa.

Tiêu Thần ngừng tại đây vì sợ bọn họ lo hắn sẽ bỏ đá xuống giếng, hắn đang biểu minh thái độ.

Vân Vũ Hà Đồ liếc qua Tiêu Thần, nói nhỏ:

- Chúng ta ra tay có lẽ sẽ bị thương, người này bây giờ không làm gì, có khi nào sẽ tạo thành uy hiếp với chúng ta không?

Chỉ Thượng Nhân hơi do dự, không nói gì mà liếc sang mấy người đứng cạnh.

Cô Trúc hừ lạnh một tiếng:

- Hừ! Tiêu Thần đạo hữu không phải loại người đánh lén sau lưng, tại hạ có thể bảo đảm điều này.

Cô Trúc hơi bất mãn vì Vân Vũ Hà Đồ,Chỉ Thượng Nhân biểu lộ ra không tin tưởng.

Vân Cấp gật đầu, thản nhiên nói:

- Việc này ta cũng có thể bảo đảm.

Liễu Thi Yên gật đầu theo:

- Thiếp thân cho rằng Tiêu Thần đạo hữu không phải loại người này.

Nhiếp Ngôn cười cười, mắt đầy ẩn ý liếc qua Chỉ Thượng Nhân:

- Ha ha, xem ra các vị rất tin tưởng Tiêu Thần đạo hữu, vậy thì tại hạ không có lý do nghi ngờ.

Ánh mắt Chỉ Thượng Nhân trở nên âm trầm, hừ nhẹ không nói gì.

Mắt Vân Vũ Hà Đồ lóe tia kinh ngạc, không ngờ Tiêu Thần có danh dự khá cao trong đội nhân tộc.

Vân Vũ Hà Đồ gật đầu nói:

- Tại hạ chỉ vì muố ntránh cho ngoài ý muốn. nếu các vị đạo hữu không có ý kiến thì xem như tại hạ chưa từng nói gì. Phệ Hồn Sa nằm ở hang động núi dưới biển hình thành từ san hô đen sâu trong biển, lặn xuống đáy nước mà có có báu vật bảo vệ nguyên thần như Phật Đà Trường Minh Đăng, chúng ta cùng dốc hết sức tranh thủ trong thời gian ngắn giết hết đám Phệ Hồn Sa, tránh cho hơi thở đánh nhau dẫn đến ngoài ý muốn khác.

Nhắc tới việc này đám người biểu tình nghiêm túc trầm mặc gật đầu.

- Đi!

Vì biểu lộ thành ý bốn người Vân Vũ Hà Đồ lặn xuống biển trước, nhóm Chỉ Thượng Nhân vội mở ra vòng bảo hộ pháp lực theo sau.

Tiêu Thần nheo mắt, khi đến khu vực biển này thì cảm giác bất an trong nguyên thần càng mãnh liệt hơn chỉ hướng sâu dưới đáy biển, dường như chỗ này ẩn giấu thứ gì gây ra nguy hiểm trí mạng cho hắn.

Xem ra việc giết Phệ Hồn Sa không nhẹ nhàng như nhóm Chỉ Thượng Nhân nghĩ, không chừng bọn họ sẽ ăn trái đắng.

- Chú ý, nếu có chuyện gì không đúng chúng ta lập tức ra tay, cứu được bao nhiêu hay bấy nhiêu, nếu không cứu được thì tùy họ. Lòng tham thì phải trả giá đắt.

- Tuân lệnh Thiếu Đế đại nhân!

***

Chương 1784vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...