Đại Chu ba vương lạnh lùng nhìn năm người, âm thầm đến gần Tiêu Thần một bước, khuôn mặt hờ hững.
Với Đại Chu ba vương thì trừ Thiếu Đế ra đám người kia chết hết thì họ cũng không thèm nhìn.
Chỉ Thượng Nhân, Cô Trúc, Liễu Thi Yên, Vân Cấp, Nhiếp Ngôn vẻ mặt lúng túng nhưng không ai lộ ra bất mãn. Vì nếu không nhờ Tiêu Thần, Đại Chu ba vương ra tay giờ năm người không chừng chết trong huyết khí.
Tiêu Thần chợt mở mắt ra, đứng dậy:
Năm người chắp tay thi lễ, dáng vẻ thân thiết hơn trước:
- Tiêu Thần đạo hữu!
Chỉ Thượng Nhân trầm giọng nói:
- Tuy bây giờ chúng ta bình yên nhưng Tiêu Thần đạo hữu liên hợp ba vị đạo hữu bày ra vòng bảo hộ căn nguyên ngũ hành mới miễn cưỡng ngăn cản huyết vụ ăn mòn. Năm người chúng ta không thể hỗ trợ được gì, chờ khi lực lượng căn nguyên của nhóm Tiêu Thần đạo hữu bị tổn hại thì chúng ta vẫn khó thoát chết. Hiện giờ tình thế nguy hiểm, xin các đạo hữu đừng giấu nghề nữa, có thủ đoạn gì cứ nói ra đi, chúng ta cùng nhau bàn bạc xem được không?
Mấy người nghe vậy sắc mặt càng âm trầm hơn, họ liếc nhau, thấy bất đắc dĩ từ đối phương. Nếu còn lá bài tẩy thì bọn họ đã dùng trong huyết vụ rồi, làm gì đợi đến hôm nay.
Chỉ có Vân Cấp hơi cúi đầu, mắt lóe tia do dự.
Tiêu Thần nhìn sắc mặt của mấy người, Vân Cấp biến sắc mặt dù nhanh nhưng không qua mắt hắn được. Lòng Tiêu Thần máy động nhìn Vân Cấp chằm chằm.
Vân Cấp phát hiện ánh mắt của Tiêu Thần, nàng ngẩng đầu nhìn thẳng hắn một cái, đôi mắt lạnh lùng lóe tia hoảng loạn, cầu xin.
Tiêu Thần ngạc nhiên, âm thầm dời tầm mắt hắng giọng nói:
- Nếu các vị đạo hữu tin tưởng tại hạ thì Tiêu Thần có một cách có lẽ sẽ giúp chúng ta thoát khỏi huyết vụ, nhưng cần các vị đạo hữu phối hợp một chút.
Vân Cấp thả lỏng tinh thần, liếc qua Tiêu Thần rồi cúi đầu che giấu cảm kích, không muốn để ai thấy.
Chỉ Thượng Nhân reo lên:
- Tiêu Thần đạo hữu nói thật không?
Chỉ Thượng Nhân giật mình tỉnh táo lại, lạnh lùng nói:
- Đạo hữu đừng nghĩ nhiều, tại hạ không có ý chất vấn thủ đoạn của đạo hữu chẳng qua hơi khó tin.
Tiêu Thần lắc đầu ý bảo không sao, trong ánh mắt mong chờ của nhóm người hắn gật đầu nói:
- Các vị yên tâm, tại hạ đã nói ra thì tất nhiên có chút nắm chắc.
Đôi mắt Nhiếp Ngôn nghiêm túc nói:
- Nếu vậy thì xin đạo hữu hãy nói tỉ mỉ sự việc, nếu thật sự được thì chúng ta sẽ hết sức phối hợp.
Tiêu Thần lạnh nhạt nói:
- Chút nữa Tiêu mỗ sẽ âm thầm sử dụng một ít thủ đoạn từ bên ngoài công kích huyết vụ này, nhất định có thể hao tổn chút uy năng của nó. Khi đó xin các vị đạo hữu nghe hiệu lệnh của ta cùng nhau ra tay, bộc phát thần thông mạnh nhất nội ứng ngoại hợp đánh nát huyết vụ, tình thế nguy hiểm trước mắt sẽ được giải ngay.
Tiêu Thần không nói dõng dạc nhưng tràn đầy tự tin, khiến người bất giác tin tưởng.
Nhiếp Ngôn nhướng mày, Tiêu Thần nói nhẹ nhàng nhưng mơ hồ không giải thích rõ, cố ý che giấu vài việc. Nhiếp Ngôn do dự đang định nói gì thì bị Cô Trúc ngắt lời.
- Ta tin lời Tiêu Thần đạo hữu!
Rõ ràng, dứt khoát mà nặng ký.
Liễu Thi Yên, Vân Cấp lần lượt gật đầu đồng ý.
Chỉ Thượng Nhân ngẫm nghĩ, cũng lên tiếng đồng ý.
Vẻ mặt Tiêu Thần giật mình, không ngờ được đồng ý đơn giản vậy. Tiêu Thần vốn định giải thích thêm chút, nay bớt sức nhiều.
- Nếu các vị đạo hữu không có ý kiến gì vậy quyết định thế đi, các vị đạo hữu hãy đến gần Tiêu mỗ, nghe hiệu lệnh cùng tấn công một hướng, tranh thủ một hơi thành công.
Năm người gật đầu:
- Biết!
Bọn họ xếp hàng đứng bên ngoài Đại Chu ba vương, cùng đưa mặt một hướng.
Cô Trúc, Liễu Thi Yên, Vân Cấp đứng gần Tiêu Thần, Chỉ Thượng Nhân và Nhiếp Ngôn đứng bên rìa, nhìn như chọn vị trí đứng đơn giản nhưng đã lộ ra nhiều tin tức.
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng ra hiệu mấy người xung quanh, tiếp theo chậm rãi nhắm mắt.
Ngay sau đó tu vi nguyên thần hùng hồn bộc phát, thần thức vô tận như mạng nhện rậm rạp thuộc về chui vào huyết khí.
Chỉ Thượng Nhân, Cô Trúc, Liễu Thi Yên, Vân Cấp, Nhiếp Ngôn cùng lộ vẻ mặt giật mình, nhưng bọn họ đã chọn tin tưởng Tiêu Thần thì sẽ không dễ dàng dao động, tuy khó hiểu vẫn yên lặng chờ đợi.
Đại Chu ba vương thì không có chút thắc mắc gì với quyết định của Thiếu Đế, đại nhân đã ra tay liền có nắm chắc trăm phần trăm, bọn họ hoàn toàn tin tưởng điều đó.
Thần thức của Tiêu Thần như cá bơi trong biển máu tản ra bốn phương tám hướng cực nhanh, dù tu sĩ Huyết Ngục tộc phát hiện liều mạng thúc đẩy huyết khí ngăn cách nhưng không thể chặn lại thần thức của Tiêu Thần chút nào.
Bùm!
Thần thức vô tận xuyên thấu huyết khí phong tỏa tụ tập trong không gian loạn lưu hiện ra ảo ảnh nguyên thần. Trong đôi mắt kinh hoàng của Huyết Ngục tộc Húc Nhã, nguyên thần ảo giơ hai tay đập mạnh vào chính giữa.
Bốp!
Hư không có tiếng giòn vang, trong không gian, vô số lực lượng không gian loạn lưu như được triệu hoán bỗng bùng nổ, ầm ầm dâng trào ngưng tụ thành chín con thương long gầm rống lao vào đoàn huyết khí.
Lực lượng không gian loạn lưu tuy mạnh nhưng không có mục đích, tự do phát tán. Tuy nhiên nó phát ra uy năng hủy diệt có hạn, rất dễ bị uy áp của tu sĩ Cổ cảnh đẩy lùi. Bây giờ Tiêu Thần triệu hoán lực lượng không gian loạn lưu như lính rời rạc bỗng thành đại quân thiết giáp trăm vạn, phát ra uy năng nháy mắt tăng vọt mấy chục lần, gấp trăm lần.
Nguyên thần ảo ảnh Tiêu Thần lộ vẻ giật mình, không gian loạn lưu phát ra lực lượng vượt dự đoán của hắn, giây sau đổi thành mừng như điên, khuôn mặt lộ nụ cười thoải mái.
Có phân thân không gian, khống chế căn nguyên không gian, khi nào thoát khỏi huyết khí trói buộc là có thể dùng lực lượng căn nguyên không gian, triệu hoán lực lượng không gian loạn lưu phát ra uy năng hủy diệt từ bên ngoài tạo thành đả kích hủy diệt cho tu sĩ Huyết Ngục tộc.
Đây là kế hoạch của Tiêu Thần, nhưng căn nguyên không gian bộc phát lực lượng mạnh hơn hắn dự đoán.
Huyết Ngục tộc Húc Nhã hét chói tai tuyệt vọng, người lóe sáng huyết quang, nhưng không có chút sức chống cự trước lực lượng không gian loạn lưu giận dữ cuồng bạo, thân thể bị dễ dàng xé nát, nguyên thần tan vỡ chết tươi.
Chín con rồng uốn lượn chui vào ma huyết khí quấn quanh Húc Nhã, siết chặt, hơi thở hủy diệt bùng nổ.
Bùm!
Mười tu sĩ Huyết Ngục tộc hóa thân thành đoàn huyết khí bị lực lượng không gian loạn lưu điên cuồng công kích chợt rung lên, bị xé nát tan tác.
Bình luận