Liễu Thi Yên không rảnh thi triển mị thuật, nhưng nữ nhân này bẩm sinh rất đẹp, tuổi thiếu phụ mơn mởn, kinh hoàng làm mặt nàng trắng bệch, mồ hôi ướt tóc mái tăng thêm quyến rũ gợi tình, khiến người nhìn không kiềm được nuốt nước miếng.
Tiêu Thần cau mày, hắn không nhìn bộ dạng quyến rũ của Liễu Thi Yên, nhíu mày suy nghĩ giây lát, nói:
- Đi qua cứu nàng.
Nhân Tổ rất rành thực lực của Tiêu Thần, nếu quay về biết hắn thấy chết không cứu, dù không nói ra nhưng trong lòng sẽ lấn cấn. Lúc này mất sự ưu ái của Nhân Tổ là rất tồi tệ.
Hơn nữa đối mặt tu sĩ Huyết Ngục tộc, Tiêu Thần phải giữ gìn lực lượng bên ta, bị bẻ gãy từng người thì cuối cùng hắn sẽ rơi vào hiểm cảnh.
Đại Chu ba vương không dám cãi lệnh Thiếu Đế, cùng gồng sức, vòng bảo hộ căn nguyên ngũ hành rung lên giãy ra khỏi huyết khí phong trấn, tuy không thể thoát ra nhưng đủ để di chuyển lao hướng Liễu Thi Yên.
Tiêu Thần trầm giọng quát:
- Vào đi!
Liễu Thi Yên đã sớm kiệt sức lập tức dốc hết sức lần cuối kích phát ra uy năng Thải Sa bảy sắc miễn cưỡng đánh bật huyết khí xung quanh, thân thể mềm mại mang theo làn gió thơm chui vào vòng bảo hộ căn nguyên ngũ hành.
Không biết cố ý hay vô tình mà Liễu Thi Yên trật chân ngã vào ngực Tiêu Thần.
Tiêu Thần cau mày âm thầm giơ tay ngăn, linh quang lóe sáng ngăn cách Liễu Thi Yên:
- Liễu đạo hữu hao tổn rất nặng, ta sẽ ngăn cản, đạo hữu mau nhập định phục hồi pháp lực đi.
Liễu Thi Yên gật đầu, mắt lóe tia phức tạp liếc qua Tiêu Thần. Liễu Thi Yên ngồi xếp bằng ngửa đầu nuốt vào một viên linh đan, lấy hai khối Linh Thạch cực phẩm ra hết sức hấp thu linh lực.
- Tiêu Thần đạo hữu đã dư sức thì xin giúp tại hạ một phen, Nhiếp mỗ vô cùng cảm kích!
Mắt Tiêu Thần lóe tia kỳ la, hơi do dự rồi thúc đẩy vòng bảo hộ căn nguyên ngũ hành duỗi qua trong vẻ mặt mừng như điên cảm kích của Nhiếp Ngôn, thu gã vào vòng bảo hộ.
Nhiếp Ngôn chắp tay vái, biểu tình cảm kích chân thành, lập tức ngồi xếp bằng phục hồi hao tổn trong cơ thể.
Tiêu Thần ngẫm nghĩ mấy giây, lại đẩy vòng bảo hộ vươn hướng Chỉ Thượng Nhân. Hiện giờ chẳng lo được nhiều, chỉ có thể tạm thời bảo vệ bọn họ, không thì sự việc càng gay go.
Chỉ Thượng Nhân liên tục vái, sắc mặt thân thiết hơn nhiều.
Đón Chỉ Thượng Nhân vào vòng bảo hộ rồi Tiêu Thần tiếp tục đưa Cô Trúc vào.
Nam nhân lạnh lùng nặng hơi thở sát phạt nhìn Tiêu Thần một cái:
- Hôm nay ngươi cứu ta một mạng, sau này sẽ báo ơn!
Tiêu Thần gật đầu, không nói nhiều thẳng đến Vân Cấp.
Vân Cấp có tu vi Thái Cổ trung kỳ, nếu là tu sĩ bình thường đã sớm chết trong huyết khí này, nhưng nàng tu luyện thần thông hàn băng hơi thần dị, khiến nàng miễn cưỡng ngăn cản trong huyết khí ăn mòn.
Từ đầu đến cuối Vân Cấp chưa từng nhìn hướng Tiêu Thần, mãi khi hắn đưa vòng bảo hộ đến nơi, nàng hơi do dự rồi bước vào trong.
Sắc mặt Vân Cấp không thay đổi, không thèm nhìn thẳng Tiêu Thần, nàng trực tiếp ngồi xuống, nhưng hắn nhạy bén cảm ứng được nàng bớt lạnh lùng với hắn hơn.
Cứu năm người chưa chắc sẽ nhận được cảm kích, hữu nghị từ họ nhưng ít ra cải thiện chút quan hệ giữa các bên, có lợi cho Tiêu Thần. Vì mọi người cùng nhau tiến vào Chiến Thần cung, không chừng sau này có chuyện cần bọn họ.
Hiện giờ không phải lúc suy nghĩ sâu xa, mắt thấy năm người khoanh chân tĩnh tọa, Tiêu Thần cau mày quan sát huyết khí đậm đặc.
Huyết khí hình thành từ tu sĩ Huyết Ngục tộc tự bạo có tính ăn mòn rất mạnh, cực âm độc. Đừng nói báu vật pháp lực, thần thức của tu sĩ vào trong cũng bị ăn mòn. Nhìn không thấy giới hạn, không biết làm sao thoát ra ngoài.
Hiện giờ có vòng bảo hộ căn nguyên ngũ hành tạm thời không lo nhưng không kéo dài được, nếu không có cách nào phá mở thì hậu quả không tưởng tượng nổi.
Tiêu Thần không muốn lộ ra Tả Mi Đạo Tràng trước mặt tu sĩ Huyết Ngục tộc, nếu bị cường giả như Nhân Tổ, Ba Tư Đạt phát hiện thì không cách nào giữ kín bí mật được nữa. Khi đó chờ đợi Tiêu Thần là truy sát vô cùng vô tận.
Càng khống chế nhiều đạo tràng Tiêu Thần càng cảm nhận sự quý giá của nó, dù là Nhân Tổ cũng không cưỡng lại được sức hấp dẫn đó. Vì vậy trước khi có lực lượng tuyệt đối quyết không thể để ai biết về đạo tràng.
Nhân Tổ bị Ba Tư Đạt bám chân, vòng bảo hộ căn nguyên ngũ hành không thể kéo dài lâu, không sử dụng Tả Mi Đạo Tràng được, trong tình huống này muốn thoát thân chỉ có thể vắt óc tự nghĩ cách.
Tiêu Thần hít sâu kiềm nén nhiều suy nghĩ trong lòng, để tâm tình trở về trạng thái không lo nghĩ nhiều.
Tình hình hiện tại không thể hoảng được, không thì vô ích, chỉ càng khiến vụ việc rắc rối hơn.
Tiêu Thần nhíu chặt mày, mắt liên tục hấp háy. Lát sau mắt Tiêu Thần lóe tia mừng rỡ vụt ngẩng đầu nhìn chằm chằm huyết khí bị ngăn cách bên ngoài.
Lát sau mắt Tiêu Thần lóe tia kiên quyết, mặc kệ việc này thành công hoặc không cũng phải thử một lần.
Tiêu Thần động ý niệm tách ra một tia thần thức xoay quanh xuyên thấu vòng bảo hộ vươn ra ngoài thật nhanh.
Nguyên thân vàng nhạt xuất hiện lúc Tiêu Thần Trúc Cơ, vô cùng bí ẩn, là loại biến dị nào sinh ra biến đổi đó thì hắn không biết, nhưng hắn biết sức mạnh của nguyên thần biến dị màu vàng.
Nên dù biết rõ huyết khí bên ngoài có tác dụng ăn mòn thần thức thì Tiêu Thần vẫn đưa một tia thần thức ra, vì hắn tin tưởng nguyên thần màu vàng.
Ngay sau đó mặt Tiêu Thần lộ nét mừng rỡ, thần thức thò vào huyết khí tuy đến chỗ huyết khí ăn mòn nhưng có ánh sáng vàng nhạt lấp lánh ngăn cách ăn mòn, tựa tơ nhện kéo dài xung quanh. Lát sau Tiêu Thần nhích người, tia thần thức đã xuyên thấu huyết khí ăn mòn thấy rõ tình hình bên ngoài.
Bọn họ vẫn ở chỗ đánh nhau, mười tu sĩ Huyết Ngục tộc hóa thân thành huyết vụ che đậy trăm dặm không gian như sóng biển máu cuộn trào tàn phá, tỏa mùi máu tanh buồn nôn.
Nữ tu Huyết Ngục tộc lúc trước bị Đại Chu ba vương liên hợp tổn hại nặng đang hết sức chữa lành vết thương.
Dường như Nhân Tổ đã phát hiện tình cảnh khốn khó của bọn họ, điên cuồng đánh ra thần thông nhưng bị Ba Tư Đạt cuồng cười bám giữ gắt gao, trong khoảng thời gian ngắn không thể nào thoát thân.
Thần thức của Tiêu Thần hơi tạm dừng rồi quay về đường cũ, dung nhập vào nguyên thần. Tiêu Thần cúi đầu suy nghĩ giây lát, trên mặt lộ ra vẻ lạnh lùng, không dùng thủ đoạn nào khác. Tiêu Thần ra lệnh ba vương cảnh giới, hắn cũng khoanh chân chậm rãi điều tức.
Ba ngày sau, thông qua các loại đan dược báu vật nhóm Nhiếp Ngôn đã phục hồi như lúc ban đầu, lần lượt mở mắt ra. Khuôn mặt mọi người trầm trọng, ánh mắt âm trầm nhìn huyết khí xung quanh.
Chương 1775vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận