Đạo (Dịch) – Chương 1776

Mỗi đoàn huyết khí vặn vẹo biến ra một tu sĩ Huyết Ngục tộc, bọn họ mặt trắng bệch, mắt tràn đầy kinh hoàng, hét chói tai cuống cuồng thụt lùi né tránh chín con rồng nghiền giết.

Mặt Chỉ Thượng Nhân, Cô Trúc, Liễu Thi Yên, Vân Cấp, Nhiếp Ngôn cứng ngắc, con ngươi co rút thành lỗ kim, thân thể hóa dá.

Lực lượng hủy diệt này đủ dễ dàng xóa sổ tất cả.

Đây là sức mạnh mà Tiêu Thần ẩn giấu sao?

Hắn . . . Rốt cuộc cường đại đến trình độ nào?

Năm người nhìn nhau, lòng tràn đầy kính sợ, biểu tình hơi thay đổi.

Mắt Đại Chu ba vương hấp háy tia sáng, vẻ mặt kiêu ngạo. Thiếu Đế là người thừa kế đại thống Đại Chu vương triều của họ, đám kiến bình thường này làm sao so sánh được.

Thiếu Đế đại nhân có mạnh đến đâu cũng là chuyện đương nhiên.

Tu sĩ Huyết Ngục tộc hoảng sợ hét lên:

- A! Đại nhân cứu chúng ta với!

- Đại nhân cứu mạng!

Bọn họ bị lực lượng không gian loạn lưu tụ thành chín con rồng truy sát chật vật chạy trốn, mỗi lần bị buộc cùng đường ngăn cản là mặt bỗng tái nhợt, trong mắt càng sợ hãi hơn.

Sáu tu sĩ Tổ Cổ cảnh còn có thể miễn cưỡng chống đỡ, nhưng bốn tu sĩ Huyết Ngục tộc Thái Cổ cảnh bị chín con rồng nghiền giết xóa sổ dễ như chơi, nguyên thần, cơ thể tan vỡ chết tươi.

Sâu trong không gian loạn lưu truyền ra tiếng rống điên cuồng:

- A!

Dao động hơi thở hủy diệt tăng vọt, vang tiếng nổ điếc tai khiến người run sợ, hơi thở khủng bố nhanh chóng rời khỏi chiến cuộc lao hướng nơi này.

Huyết Ngục tộc Ba Tư Đạt bỗng giáng lâm, người to ra trăm trượng, phát ra huyết khí vô tận đặc quánh như lấy máu ức vạn sinh linh tụ lại cuồn cuộn, phô thiên cái địa.

Người này gầm lên, không thấy gã làm gì mà lực lượng không gian loạn lưu ngưng tụ chín con rồng cùng hét lên, thân thể tan vỡ, bị cưỡng bức chấn vỡ.

Tu sĩ Huyết Ngục tộc hét chói tai, mắt lấp lóe tia độc ác khát máu:

- Đại nhân, Húc Nhã bị giết!

- Chúng ta chết sáu người!

- Giết chết bọn họ, phải giết họ!

Ba Tư Đạt thở hồng hộc, chợt quay đầu nhìn hướng nhóm Tiêu Thần, uy áp Cổ chi cực hạn giáng xuống.

Hư không lóe sáng linh quang, Nhân Tổ hiện ra vung ống tay áo ngăn lại hơi thở uy áp:

- Ba Tư Đạt, cuộc chiến hôm nay là vì các ngươi khiêu khích trước mà ra, có kết quả này cũng là gieo gió gặt bão! Nếu ngươi muốn chiến tiếp thì lão phu theo đến cùng, nhưng đám tiểu bối sau lưng ngươi e rằng sẽ chết hết tại đây.

Mắt Ba Tư Đạt đỏ ngầu, người phát ra hơi thở siêu khủng bố nhìn đám người Nhân Tổ chằm chằm.

Nửa ngày sau Ba Tư Đạt trầm giọng nói:

- Tu sĩ nhân tộc, Huyết Ngục tộc Ba Tư Đạt đại nhân thừa nhận xem thường các ngươi, nhưng hôm nay giết chết cường giả Huyết Ngục tộc ta, còn giết Húc Nhã, các ngươi sẽ phải trả giá đắt. Nếu ta không đoán sai chắc các ngươi sẽ đi Chiến Thần điện Vô Tận Hải? Tu sĩ Huyết Ngục tộc ta sẽ chờ các ngươi ở đó, toàn bộ không ai thoát được!

Siêu cường giả dị tộc thân thể dần teo nhỏ, đôi mắt đỏ càng lúc càng âm trầm hơn gần như ngưng kết thành băng lăng, khiến sâu trong nguyên thần người thấy lạnh lẽo, ớn lạnh.

Tiêu Thần tái mặt. Tuy Ba Tư Đạt nói với mọi người nhưng Tiêu Thần từ căn nguyên sát lục nhạy bén cảm nhận được đa số sát khí từ siêu cường giả dị tộc tập trung vào hắn, gã đã nhìn thấu cuộc chiến hôm nay nếu không có hắn thì tu sĩ Huyết Ngục tộc đã không gặp cảnh này.

Ba Tư Đạt quát:

- Đi!

Ba Tư Đạt mang theo sáu tu sĩ Huyết Ngục tộc vẻ mặt tức giận không cam lòng quay vào pháp bảo màu đỏ. Pháp bảo lóe huyết quang lao vào sâu trong không gian loạn lưu biến mất.

Khuôn mặt Nhân Tổ nghiêm nghị, mãi khi hơi thở tu sĩ Huyết Ngục tộc rời khỏi phạm vi cảm ứng mới thở phào.

Nhân Tổ xoay người quát:

- Chúng ta đi!

Nhân Tổ vung ống tay áo mang nhóm Tiêu Thần trực tiếp tiến vào thủy tinh thoa.

Ngay sau đó, thủy tinh thoa bừng lên linh quang lao vào không gian loạn lưu mất hút.

- Được rồi, chuyện hôm nay xem như đã qua.

Mặt Nhân Tổ giãn ra nhưng ngữ điệu vẫn nghiêm túc nói:

- Tuy hơi hung hiểm nhưng may mắn không có thương vong, cũng cho các ngươi trước tiên tiếp xúc sự khủng bố của Chiến Thần cung. Đây là cường giả dị vực, không có đạo lý gì hết, lấy thế đè người, hở chút là đấu sống chết. Nếu hôm nay chúng ta không chiếm ưu thế thì tuyệt đối không thể đẩy lùi bọn họ.

Nhân Tổ nhíu chặt mày xua tay nói:

- Các ngươi trở về phòng tu dưỡng đi, Tiêu Thần ở lại, lão phu có một số việc muốn dặn ngươi.

Chỉ Thượng Nhân, Cô Trúc, Liễu Thi Yên, Vân Cấp, Nhiếp Ngôn cung kính vâng dạ xoay người đi.

Khi chỉ còn lại hai người, Nhân Tổ nhìn Tiêu Thần, do dự giây lát rồi trầm giọng nói:

- Tiêu Thần, lão phu có một câu hỏi ngươi, phải nói thật cho ta biết. Ngươi khống chế căn nguyên không gian?

Bạo động trong không gian loạn lưu có lẽ giấu được mấy người bên cạnh nhưng tu vi như Nhân Tổ, Ba Tư Đạt rất dễ cảm ứng được dao động căn nguyên không gian trong đó.

Tuy đã phát hiện nhưng Nhân Tổ vẫn muốn xác nhận.

Tiêu Thần hơi im lặng, cung kính nói:

- Tiêu Thần không dám lừa gạt Nhân Tổ đại nhân, năm xưa nhờ cơ duyên vãn bối thu được căn nguyên không gian, nhưng vì dính dáng đến riêng tư của Tiêu Thần nên ít ai biết.

Vẻ mặt Tiêu Thần không có gì khác lạ nhưng âm thầm dè chừng.

Theo lẽ thường với thân phận như Nhân Tổ sẽ không vì một loại lực lượng căn nguyên mà liều lĩnh bất chấp hại hắn, nhưng không có chuyện gì là tuyệt đối, cẩn thận thì không gặp sai lầm lớn nếu không Tiêu Thần đã chẳng thể sống đến hôm nay.

Vẻ mặt Nhân Tổ cảm khái nhìn Tiêu Thần chằm chằm:

- Căn nguyên không gian quý giá biết bao, là một trong căn nguyên siêu mạnh trong thiên địa này, cực kỳ khó sinh ra. Lão phu tu đạo đến nay lần đầu tiên trông thấy, không ngờ ở trong không gian loạn lưu vận dụng lực lượng căn nguyên không gian có thể phát ra uy năng khủng khiếp đến vậy. Tiêu Thần, có lẽ hiện giờ ngươi còn chưa thể phát hiện sức mạnh của căn nguyên không gian, nhưng sẽ có ngày ngươi hiểu nó. Nhớ kỹ, về sau chăm chỉ tu luyện, vào Chiến Thần cung rồi dù thế nào cũng phải giữ mạng sống, lão phu tin tưởng chỉ cần ngươi không chết giữa đường thì ngày sau nhất định có thể trở thành một trong siêu cường giả của nhân tộc ta!

Với thân phận như Nhân Tổ cho ra đánh giá thế này đúng là vinh diệu chí cao vô thượng.

Tiêu Thần sắc mặt bình tĩnh, kính cẩn vâng dạ.

Nhân Tổ cười, bất đắc dĩ lắc đầu nói:

- Được rồi, hãy buông xuống cảnh giác của ngươi đi. Tuy lão phu giật mình vì uy năng căn nguyên không gian nhưng không đến nỗi cướp đồ trong tay ngươi. Xem ra lão phu dặn dò ngươi chú ý cẩn thận hoàn toàn là dư thừa, ở trước mặt ta còn cẩn trọng như vậy thì sau này ít ai có thể tính kế ngươi được.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...