Trói buộc vô hình trong người răng rắc vỡ tan, dao động hơi thở rất huyền diệu, thâm sâu trúc trắc phát ra từ người hắn, bao phủ toàn thiên địa.
Trong hư không hiện ra từng đóa sen, duỗi cánh hoa bằng tốc độ mắt thường trông thấy, tỏa mùi thơm bình yên.
Linh lực tinh thuần lấp lánh như những đốm lân tinh từ trên trời rắc xuống như mưa xuân. Nguyên núi phụ tất cả hoa cỏ thực vật dính vào đốm sáng linh lực thì nhánh cây nhanh chóng mọc ra, lá khô vàng lại xanh biếc, đóa hoa chớm nụ nở càng rực rỡ, trong tích tắc được rót vào sức sống vô tận. Trong núi rừng tất cả chim bay cá nhảy giờ phút này đều tĩnh lặng hấp thu đốm sáng rơi xuống, quay đầu nhìn khe núi, cung kính khom người. Mặc kệ chúng nó có linh trí hay không thì khoảnh khắc này đều có sự kính sợ, thần phục đến từ đẳng cấp sinh mệnh.
Nhạc tiên văng vẳng như đến từ tầng mây vô tận, hoa sen to bằng cái thúng xoay tròn rơi xuống tựa như tiếp dẫn tiên nhân phi thăng thiên giới.
Cảnh tượng trước mắt biến thành bức tranh kích thích mãnh liệt in sâu vào nguyên thần tu sĩ Thượng Thủy tông. Hơi thở mờ mịt mênh mông chậm rãi đổ xuống, làm bọn họ xoe tròn mắt biểu lộ kính sợ vô tận.
Yên Hoa cảm ứng các đốm linh lực dung nhập vào người, tu vi cảnh giới Nguyên Anh đột nhiên thả lỏng. Yên Hoa có cảm giác xong việc nơi này, chỉ cần bế quan trùng kích một lần là sẽ đột phá cảnh giới Bất Trụy.
Những thứ này đều là đại nhân ban cho.
Nghĩ đến đây Yên Hoa mang theo nữ nhi, trượng phu cúi sát đầu, dáng vẻ khiêm tốn.
Đại nhân áo xanh đứng trên đá vụn như sắp bay theo gió, vạt áo phần phật. Hắn từ từ ngước đầu lên, lực lượng vô hình nâng người chậm rãi bay cao, tẩm trong đốm linh lực và hoa sen, trang nghiêm túc mục tựa thần tiên.
Cùng lúc đó thân thể già nua mục nát đảo ngược kinh người, sự sống khô cạn lại tuôn như suối, sống lưng thẳng tắp, tóc trắng đổi màu đen, da nhăn nheo lại trơn mịn.
Khóe môi cong lên nụ cười nhanh chóng lan tràn nguyên khuôn mặt.
Không dục không cầu qua trăm năm phàm nhân, thả câu bờ sông được chín ngàn chín trăm chín mươi chín con cá, thiếu một con cuối là góp đủ một vạn, được viên mãn, phá trói buộc.
Ra tay cứu trợ phá khổ công trăm năm, tâm tình dao động, ý niệm bị phá, muốn dùng cách này thăng cấp lại thì không được nữa, bước cuối cùng thất bại trong gang tấc.
Nhưng đại đạo vận chuyển như nhân quả tuần hoàn, giữa sông có con cá nhảy lên rơi vào trong giỏ đủ số viên mãn, xem có cảm ngộ, bình cảnh tu vi khoảnh khắc tự phá.
Nếu không ra tay, đại đạo có cảm, có lẽ câu được vạn con cá nhưng không thể khám phá.
Nếu ra tay, đại đạo vô cảm, có lẽ khổ tu bao năm nước chảy về đông.
Đạo chi lưu chuyển tuần hoàn, quy tắc không tìm được, vì và không vì chỉ một ý nghĩ.
Niệm động có thể sống hoặc chết, có thể dấu vết lần theo, chỉ cầu an tâm!
Vô hình trung cảm ngộ tâm cảnh tràn ngập trong lòng, vui mừng đột phá chậm rãi tan biến cuối cùng quay về bình tĩnh, sắc mặt hờ hững không vui không buồn.
Đường đại đạo tinh thần an ninh, ngửa đầu không thẹn, đã đủ.
Đại nhân áo xanh nhìn tu sĩ quỳ trong khe núi, chần chừ một lúc lạnh nhạt nói:
- Bổn tọa vì cầu đột phá đại đạo tĩnh tu trăm năm trong Thượng Thủy tông, hôm nay thành công xem như nhận cơ duyên nhân quả của các ngươi.
Từ nay mạch Thượng Thủy tông được bổn tọa che chở, không bị xâm nhập thương tổn, nếu có tai kiếp có thể đi Tiêu phủ Tiêu thành sẽ bảo vệ các ngươi bình an. Nhân quả này đến đây kết thúc.
Đại nhân áo xanh nói xong xoay người cất bước biến mất.
Yên Hoa vụt ngẩng đầu vừa lúc thấy bóng dáng cao thẳng của đại nhân hòa vào hư không, nàng linh cảm có lẽ đời này kiếp này đây là lần cuối cùng nàng gặp đại nhân.
Yên Hoa cúi sát đầu, dáng vẻ cung kính nói:
- Cung tiễn đại nhân!
Tu sĩ Thượng Thủy tông dần bình tĩnh lại, nhớ lời đại nhân áo xanh nói trước khi đi.
Có người kinh kêu:
- Tiêu phủ Tiêu thành! Đại nhân . . . Đại nhân là chủ Tiêu phủ, Tiêu Thần đại nhân!
Đám tu sĩ tim đập nhanh, trong đầu nhớ bộ dạng đại nhân khi đảo ngược thời gian, trong lòng không nghi ngờ gì nữa, vẻ mặt càng kính sợ hơn, lòng mừng như điên.
Nhân tộc ngày nay trong trăm năm uy danh Tiêu gia đại nhân Tiêu phủ Tiêu thành lan xa, trấn áp nhân tộc, thanh thế rầm rộ không gì tranh phong được.
Có một lời hứa của Tiêu Thần đại nhân, dù hôm nay Thượng Thủy tông gặp nạn nhưng sau này sẽ cực kỳ thịnh vượng.
Đám tu sĩ Thượng Thủy tông quỳ xuống kính sợ nói:
- Chúng ta nguyện phụng Yên Hoa sư tỷ làm tông chủ, vực dậy tông môn!
***
Trên trời mây, tu sĩ áo xanh đứng lơ lửng, biểu tình bình tĩnh ngước nhìn bầu trời vô tận, cúi đầu xem mặt đất mệnh mang.
Cổ chi tam cảnh, Hoang Cổ cảnh.
Khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh, lòng dậy sóng dữ. Từ khi tu đạo đến giờ này ngày này, hắn rốt cuộc bước lên cảnh giới đỉnh Linh Giới.
Với tu vi Thái Cổ phát ra thần thông có thể chiến với cực hạn Thái Cổ, tuy còn cách Tổ Cổ một khoảng nhưng hắn không nản lòng, khí thế dâng trào.
Phi thăng ở chiến trường tộc quần ngàn năm, Tiêu Thần vào nhân tộc đến bây giờ mới hơn ngàn năm đã từ tu sĩ nhỏ bé run cầm cập không có sức chống cự trước tu sĩ Độ Kiếp trưởng thành đến ngày nay.
Có thể chiến đấu dưới Tổ Cổ!
Có bốn vương, dù là đại năng Tổ Cổ bình thường Tiêu Thần cũng không sợ.
Tốc độ tiến bộ như vậy có thể nói là từ xưa đến nay không có, không ai sánh bằng.
Tuy hiện giờ Tiêu Thần chưa thể một tay che trời trong Linh Giới nhưng qua mấy ngàn năm sự việc ra sao nào ai biết?
Cường đại không gì sánh được như Long Hoàng, Nhân Tổ, có lẽ mai sau Tiêu Thần có tư cách ngang hàng, thậm chí trấn áp dưới tay.
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng vung ống tay áo xé rách không gian rời đi.
Nhân Tổ từng nói không lâu sau sẽ đến Tổ thành tìm Tiêu Thần, giờ tính ngày chắc cũng đến lúc rồi.
***
Đại nhân trở lại, như khi đi âm thầm, ngày về cũng lặng lẽ, chỉ thông báo cho người quen rồi lại bế quan.
Mới vào Hoang Cổ cần nhanh chóng củng cố tu vi, tranh thủ đặt nền móng tốt tiếp tục tiến lên.
Xuân đi thu đến, trời trăng thay đổi, bốn trăm năm vụt qua trong thoáng chốc. Tiêu phủ khuếch đại mấy lần, các phương thế lực kéo vào trú khiến tòa thành chỉ vài trăm năm ngắn ngủi đã lớn mạnh thành vật khổng lồ ngang ngửa Tổ thành.
Tiêu thành, Tổ thành như hai viên minh châu trên mặt đất nhân tộc xa xa đối diện, linh quang sáng tỏ không dứt.
Tu vi của Đông Thành đã ổn định, hoàn toàn đến đỉnh tộc quần, gã tọa trấn Tiêu thành lo các công việc. Từ khi Tiêu Thần về thì Tiêu phủ bộc phát ra tiềm lực mạnh mẽ nhanh chóng trưởng thành.
Bình luận