Trong đạo tràng, tu sĩ có tư cách thăng cấp Thiên Nhân cảnh đều xuất quan, dẫn lạc Thiên Nhân chi dẫn vượt qua Thiên Kiếp, thành tựu Thiên Nhân đại đạo. Làm vậy hấp dẫn vô số tu sĩ nhân tộc kéo đến Tiêu thành, muốn bái vào dưới trướng của đại nhân.
Được Tiêu Thần cho phép, Tiêu phủ tuyển nhận tu sĩ đợt thứ hai oanh liệt bắt đầu, quy mô rầm rộ hơn ngày xưa trong Tổ thành. Trước tu vi mạnh mẽ của tu sĩ Tiêu phủ, báu vật thượng đẳng, công pháp cực phẩm hấp dẫn, ức vạn tu sĩ nhân tộc kéo nhau đến.
Nhưng tiêu chuẩn tuyển nhận tu sĩ của Tiêu thành nâng cao nhiều, phải có tu vi từ Độ Kiếp cảnh trở lên.
Mấy điều kiện khác thì vẫn như xưa, không có yêu cầu gì, tu sĩ nào miễn đến tu vi Độ Kiếp, không phải kẻ đại hung đại ác đều được Tiêu phủ tiếp nhận, không từ chối ai.
Nhưng trải qua năm xưa Tiêu phủ thu người trong Tổ thành, các phương thế lực chịu thiệt thòi lớn đưa tu sĩ tinh nhuệ lên, lần này học ngoan nhiều không dám rục rịch nữa.
Cộng thêm địa vị ngày nay của Tiêu thành dù bọn họ có ý đồ gì cũng phải bóp tắt.
***
Trong điện vũ bế quan trong đạo tràng.
- Phi thăng Linh Giới đến nay tính kỹ ra đã trải qua hai ngàn một trăm ba mươi lăm năm.
Tiêu Thần ngồi xếp bằng, vẻ mặt đăm chiêu:
- Năm xưa phi thăng Linh Giới, vạn cổ phong trấn chi linh tự bạo quốc chi trọng khí, trùng kích đường phi thăng gây ra hỗn loạn. Muốn thuận lợi phi thăng không bị quấy nhiễu vậy ta nên lên kế hoạch năm ngàn năm, giờ đã qua một nửa thời gian rồi. Không lâu sau Tử Yên, Nguyệt Vũ, Thanh Mi, Tiểu Nghệ và năm vị huynh trưởng có thể phi thăng Linh Giới đoàn tụ cùng ta. Chờ khi bọn họ phi thăng chắc ta đã có lực lượng tung hoành Linh Giới, thậm chí che trời, vậy thì có thể che chở bọn họ không bị chút tổn thương.
Tiêu Thần thì thầm, biểu tình nghiêm túc.
Đấu đá nội bộ tộc quần Linh Giới cực khổ máu me biết bao, sơ sẩy một cái là chết. Tiêu Thần đã chịu nhiều đau khổ, hắn không muốn người thân của mình cũng chịu cực khổ như vậy.
Tiêu Thần muốn cho họ sống yên ổn trong Linh Giới, không cần lo âu sợ hãi gì.
Đây là yêu cầu của Tiêu Thần cho bản thân, cũng là động lực lớn nhất mà hắn không ngừng tu luyện, ra sức leo lên đỉnh đại đạo.
Vì có như vậy Tiêu Thần mới chịu được cô đơn vô tận, không bất mãn, không dừng bước. Dù chuỗi ngày bình yên ngắn ngủi Tiêu Thần cũng lao đầu vào tu luyện khô khan nhạt nhẽo.
Tiêu Thần có được địa vị ngày nay tất nhiên là cơ duyên vạn đạo rất quan trọng, nhưng cũng có công hắn cần cù khổ tu đại đạo không nghỉ.
Ngàn vạn năm chịu đựng khổ tu không mệt mỏi mới có ngày oai phong một cõi uy chấn nhân tộc như hiện nay.
Tiêu Thần hít sâu đè nén nhiều suy nghĩ trong lòng, định tu luyện tiếp. Tiêu Thần chợt biến sắc mặt, mắt bắn ra thần quang rực rỡ.
Tiêu Thần chờ đợi mấy trăm năm trong Tiêu thành rốt cuộc chờ người đến, nhưng không biết vị này đến mang lại tin tức gì cho hắn?
Tiêu Thần đứng thẳng dậy bước ra một bước biến mất.
***
Biểu tình của Tiêu Thần kính sợ từ tận đáy lòng kính cẩn thi lễ:
- Vãn bối Tiêu Thần tham kiến Nhân Tổ đại nhân.
Nhân Tổ là cường giả siêu mạnh trong nguyên tộc quần từ lúc nhân tộc tồn tại Linh Giới đến nay, tu vi thật sự không thể nào phỏng đoán. Theo Kiếm Tổ đánh giá rất có thể đã siêu thoát Cổ cảnh, thăng cấp lên cảnh giới khác.
Tức là nếu Nhân Tổ muốn có thể tùy thời phi thăng Đại Thiên Giới vào thiên địa rộng lớn hơn, tiếp tục truy tìm đỉnh đại đạo.
Nhưng trong nhân tộc chỉ có một mình Nhân Tổ là siêu cường giả trấn áp tộc quần, nếu y phi thăng đi thì địa vị tộc mạnh của nhân tộc khó bảo đảm, thậm chí bị các dị tộc liên hợp trấn áp. Nên Nhân Tổ luôn ở lại Linh Giới.
Còn giới bích là nơi Linh Giới và Tiểu Thiên thế giới khác gắn liền, vì ngăn cản Tiểu Thiên Giới khác xâm nhập nên đại năng Tổ Cổ các tộc như Nhân Tổ đều tụ tập ở giới bích, tập trung lực lượng nguyên tộc quần Linh Giới đánh nhau sống chết với kẻ xâm nhập từ dị vực.
Các tộc quần Linh Giới tuy thù hằn nhau nhưng chưa bao giờ bùng nổ chiến tranh diệt tộc là vì vậy. Chiến trường vực ngoại thì như chốn luyện binh, để không ngừng rót vào máu mới cho chiến tranh giới bích, giữ cho lực lượng Linh Giới cường đại.
Nếu không có Nhân Tổ tọa trấn giới bích thì nhân tộc suy sụp lâu rồi, có lẽ gặp nạn lớn chết vô số trước đồ đao xâm lăng của dị vực.
Nên Tiêu Thần kính sợ Nhân Tổ thật lòng không chút giả bộ.
Cường giả này yên lặng bảo vệ nhân tộc vạn cổ, có tư cách được Tiêu Thần tôn kính.
Nhân Tổ nhẹ gật đầu, mắt nhìn Tiêu Thần hơi sáng lên, vui vẻ nói:
- Cảnh giới Hoang Cổ, đã hoàn toàn củng cố nắm giữ lực lượng, xem ra mấy trăm năm qua ngươi không thả lỏng chút nào, không thì đã chẳn làm được đến trình độ này. Tốt, tốt lắm.
Tiêu Thần cười nói:
- Tu đạo đi ngược dòng nước, không tiến thì lùi, tất nhiên vãn bối không dám lơi lỏng.
Nhân Tổ mỉm cười vừa lòng:
- Tư chất thượng đẳng, sớm thành danh, vẫn giữ sự kiên cường bất khuất tiến lên như thuở ban đầu thì lo gì ngày sau không thể nào bước lên đỉnh tiếu ngạo thiên hạ? Tiêu Thần, bổn tọa hơi xem trọng ngươi, nhớ kỹ lời ngươi đã nói, sau này đừng quên.
Tiêu Thần cung kính vâng dạ:
- Nhân Tổ đại nhân, mời vào phủ nói chuyện.
Nhân Tổ gật đầu đi theo Tiêu Thần dẫn vào Tiêu phủ.
Đám tu sĩ Tiêu phủ đã được nhắc từ trước, bọn họ không biết thân phận thật sự của Nhân Tổ nhưng có thể khiến đại nhân cung kính đối xử khiến cả đám tự động kính sợ. Ai thấy Nhân Tổ đều kính cẩn thi lễ.
Vào điện, Đông Thành đã chờ sẵn. Tiêu Thần không nói nhiều, chỉ chính thức giới thiệu cho Nhân Tổ.
Đông Thành không biết thân phận người đó, mắt lóe tia khó hiểu, thấy sư tôn đại nhân không giải thích cũng không hỏi nhiều, dáng vẻ cẩn trọng kính sợ hơn.
Mấy trăm năm qua tu vi tăng vọt, địa vị tôn sùng khiến Đông Thành hình thành khí độ uy nghi, có chút phong phạm cự phách nắm quyền một phương. Đông Thành chỉ thiếu thời gian lắng đọng rèn luyện, sau này sẽ trở thành một người nổi tiếng lừng lẫy trong nhân tộc.
Nhân Tổ quét mắt qua Tiêu Thần lại nhìn Đông Thành, gật nhẹ đầu. Nhân Tổ do dự một chút lấy món báu vật ra ban cho, nói là quà gặp mặt.
Báu vật không quý trọng nhưng quan trọng là quan hệ, từ nay Đông Thành xem như có chút liên quan với Nhân Tổ. Mai sau Tiêu Thần có vắng mặt, nhờ tầng quan hệ này đủ che chở Đông Thành bình yên, đây là vì sao hắn giới thiệu Đông Thành, cũng là để thăm dò ý Nhân Tổ.
Bình luận