Mỗi ngày Yên Hoa đi múc nước sẽ đưa một bao mồi câu, không nhiều không ít.
Nhưng từ đó đại nhân áo xanh chưa từng nói câu nào, Yên Hoa cũng không định tới gần hơn. Thời gian như nước sông chảy, chớp mắt lại mười năm, Yên Hoa kết anh thành công.
Hôm nay Yên Hoa thay trang phục đệ tử nội tông chạy đến bờ sông khe núi, cung kính đặt mồi câu, vẻ mặt hưng phấn ngại ngùng nói:
- Đại nhân, hôm nay Yên Hoa trở thành đệ tử nội tông, hơn nữa . . . Hơn nữa Tấn trưởng lão chọn đạo lữ cho vãn bối là Bàng sư huynh. Trước kia vãn bối chưa từng tưởng tượng mình sẽ trở thành đạo lữ của Bàng sư huynh, trong lòng rất vui nhưng không biết nên kể ra với ai. Hai mươi năm nay ngày ngày gặp gỡ, Yên Hoa xem đại nhân là người thân nên hy vọng sẽ được đại nhân chúc phúc cho.
Đại nhân áo xanh không nhúc nhích, ánh mắt hờ hững nhìn nước sông, bộ dạng thanh tú năm xưa đã hơi tang thương, khoảng ba mươi tuổi.
Yên Hoa im lặng giây lát rồi cung kính lùi ra, bỗng một sợi chỉ đỏ xuyên qua ngọc giản làm thành vòng cổ đơn sơ xuất hiện dưới chân nàng. Ngọc giản bình thường không có gì lạ, không có bất cứ hơi thở báu vật nào nhưng mặt Yên Hoa hớn hở cười tươi, vái chào đại nhân áo xanh rồi tung tăng rời đi.
Ba ngày sau, Yên Hoa đeo ngọc giản đơn giản thành thân.
Từ nay Yên Hoa trở thành đệ tử nội tông, không cần phải đi múc nước chăm sóc linh thảo nữa, nhưng sáng sớm mỗi ngày nàng sẽ đi khe núi đưa mồi câu rồi lặng yên lùi ra.
Yên Hoa đã sớm biết điểm kỳ lạ của đại nhân áo xanh, khe núi lấy nước tuy hẻo lánh nhưng mấy năm nay có nhiều tu sĩ trong tông đi ngang qua, không ai phát hiện đại nhân. Dường như trừ nàng ra không còn ai nhìn thấy đại nhân.
Có lẽ là đại nhân không hy vọng bị người quấy rầy?
Yên Hoa càng kính sợ hơn, nàng giấu chuyện này dưới đáy lòng, dù với đạo lữ cũng không lộ ra chút nào.
Trong núi không năm tháng, tám mươi năm vụt qua như vó ngựa.
Đại nhân áo xanh vẫn thả câu, nhưng trở nên già lọm khọm, mái tóc bạc phơ, người dần teo tóp. Mấy năm nay hắn luôn ngồi đây, câu bao nhiêu con cá đều bị tùy tay thả vào giỏ.
Yên Hoa thầm sốt ruột nhưng không tiện mở miệng.
Có một buổi sáng sớm Yên Hoa không xuất hiện, một trăm năm qua đây là lần duy nhất nên không đến. Mãi khi mặt trời mọc ba sào Yên Hoa mới vẻ mặt hoảng loạn cưỡi mây độn quang lao đến.
- Đại nhân, hai tông Thanh Đồng, Địa Hỏa liên hợp, thế cục tông ta nguy hiểm, xin đại nhân sớm chuẩn bị đường lui, vãn bối cần chiến đấu vì sư môn, e rằng sau này không thể đến gặp đại nhân nữa!
Yên Hoa nói xong điều khiển độn quang rời đi.
Mấy ngày tiếp theo mười tám ngọn núi bùng nổ đại chiến, Thượng Thủy tông đối mặt Thanh Đồng, Địa Hỏa liên hợp thì hoàn toàn yếu thế, cuối cùng tan vỡ. Chủ phong bị phá, tu sĩ tử thương vô số, người sống sót hốt hoảng trốn đi núi kế bên.
Vì là nơi đệ tử ngoại tông tụ tập nên chỗ này thành nơi Thượng Thủy tông ít bị phá hoại nhất. Yên Hoa ôm nữ nhi bé bỏng cùng trượng phu, mấy môn nhân khác điều khiển độn quang chạy trốn. Mọi người biểu tình tuyệt vọng.
Thanh Đồng, Địa Hỏa liên hợp phong trấn mười tám ngọn núi, dù bọn họ chạy khỏi chủ phong vẫn khó thoát chết.
Tu sĩ hai tông bao vây tu sĩ Thượng Thủy tông còn sống sót vào giữa:
- Phụng pháp chỉ của hai vị tông chủ giết hết dư nghiệt Thượng Thủy tông. Không cần nương tay, các vị đạo hữu hành động đi!
Yên Hoa có mặt trong đó.
Kịch chiến nháy mắt bạo phát, dù tu sĩ Thượng Thủy tông vì cầu sinh phát ra lực lượng cực mạnh nhưng đối mặt cường giả hai tông vẫn bị đè đầu đánh, bị thương nặng không chịu nổi.
Bàng Liên Long bị một tu sĩ Địa Hỏa tông đánh bị thương, Yên Hoa bảo vệ trượng phu, nữ nhi. Nàng nhìn cường giả Địa Hỏa tông cười nhạt đến gần, mắt lộ ra tuyệt vọng.
Cường giả Địa Hỏa tông rống lớn vỗ chưởng xuống:
- Chết đi!
Thần thông mạnh mẽ đủ xóa sổ gia đình ba người Yên Hoa.
Nhưng lúc này trên cổ Yên Hoa, ngọc giản bình thường nàng đeo mấy chục năm không có gì khác lạ bỗng tỏa linh quang mờ nhạt. Cường giả Địa Hỏa tông gào thảm người nổ tung, bị đánh chết.
Biến dị nơi này hấp dẫn ánh mắt giật mình của vô số tu sĩ.
Yên Hoa ngây ra, nàng vội vàng lấy ngọc giản ra, ngước lên nhìn. Là đại nhân áo xanh trong khe núi nàng lấy nước đang đưa lưng hướng mọi người, vẫn yên lặng thả câu. Không ai thấy sự tồn tại của hắn, dường như không thể tạo ảnh hưởng gì với hắn.
Yên Hoa quỳ xuống liên tục dập đầu hướng bờ sông khe núi:
- Đại nhân, cầu người ra tay, cứu giúp mạch Thượng Thủy tông ta!
Tu sĩ hai tông Thanh Đồng, Địa Hỏa nhìn đá vụn bên bờ sông trống trơn không có gì, vẻ mặt hoang mang. Tu sĩ Thượng Thủy tông cũng mờ mịt.
Chỉ có Yên Hoa không ngừng dập đầu, kéo nữ nhi bảy tuổi của mình:
- Cầu xin đại nhân từ bi! Cầu xin đại nhân từ bi! -
Đại trưởng lão Thanh Đồng tông cười gằn, người lóe độn quang lao lên vỗ chưởng xuống:
- Hừ! Làm bộ làm tịch phô trương thanh thế, hôm nay cường giả Thượng Thủy tông đều bị diệt tuyệt, các ngươi cũng khó thoát khỏi cái chết!
Tu sĩ áo xanh trên đá vụn giương mắt, ánh mắt do dự. Bây giờ chỉ kém một bước cuối cùng, nếu ra tay chỉ e kiếm củi ba năm thiêu một giờ, muốn đột phá nữa vô vàn khó khăn.
Suy nghĩ giây lát rồi hắn buông tiếng thở dài, chậm rãi đứng lên, tuy rằng già nua mục nát nhưng có uy áp hơi thở kinh thiên động địa phát ra ào ạt khuếch tán bốn phương tám hướng.
Tất cả sinh linh ngọn núi phụ bị uy áp đè cứng người, không thể nhúc nhích.
Bùm!
Trong ánh mắt kinh hoàng của tu sĩ Thanh Đồng, Địa Hỏa, cơ thể bỗng nổ tung thành phấn rơi xuống, hoàn toàn biến mất trong thiên địa này.
Chiến cuộc nháy mắt nghịch chuyển, uy áp ngập trời tan biến, chỉ có một thân hình già nua trên đá vụn ven sông xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Yên Hoa khóc ròng, biểu tình kích động nói:
- Tạ đại nhân! Tạ đại nhân!
Cảm ứng uy áp vụt qua, thấy tu sĩ Thanh Đồng, Địa Hỏa chết, tu sĩ Thượng Thủy tông rùng mình quỳ xuống liên tục vái tạ.
Đại nhân áo xanh khuôn mặt bình tĩnh nhìn cảnh trước mắt, chút tiếc nuối tan biến nơi đáy mắt.
Nếu hôm nay không ra tay thì lòng hắn sẽ áy náy, tuy sự cố gắng bao năm thất bại trong gang tấc nhưng khiến lòng yên ổn coi như không mất mác gì.
Lúc này nước sông khe núi thành vòng xoáy, một con cá nhanh nhẹn bị nước hất lên cao, quẫy đuôi rơi vào giỏ cá ven sông.
Đại nhân áo xanh thân hình già nua mục nát chợt rùng mình, ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt.
Bình luận