Đạo (Dịch) – Chương 1762

Cơ mặt Quân Vô Cữu cứng ngắc không còn chút máu:

- Lão tổ cứu ta!

Ngọc Cung Lão Tổ định nói gì nhưng Hắc Bào lắc đầu ra hiệu lão đừng dây dưa với Tiêu Thần vì chuyện này, chỉ là một tu sĩ bình thường miễn cưỡng đến đỉnh tộc quần, chưa có tư cách làm gã cực nhọc ra tay.

Huống chi địa vị của Tiêu Thần đã lên cao trong lòng Hắc Bào, gã không muốn có nhiều mâu thuẫn với hắn.

Mắt Quân Vô Cữu lộ tia tuyệt vọng.

Mắt Tiêu Thần lạnh băng không chút động lòng trắc ẩn, giơ tay chộp cướp hết tu vi của Quân Vô Cữu, đánh gã rớt xuống bụi trần.

- A!

Trong tiếng gào khan người Quân Vô Cữu co giật thành một cục, mắt thì tràn đầy độc ác.

Hắc Bào nhăn mặt, nếu không phải thái độ của Nhân Tổ đại nhân thì gã đã không kiêng dè Tiêu Thần như vậy. Tuy việc này không liên quan đến Hắc Bào nhưng gã cảm giác mình bị mất hết mặt mũi, gã khẽ quát, phất tay xé rách không gian rời đi.

Ngọc Cung Lão Tổ mặt âm trầm như nước mang theo Quân Vô Cữu cất bước theo sau Hắc Bào.

Bạch Bào nhếch môi cười, nhìn Tiêu Thần chăm chú một lúc:

- Hơi xem nhẹ Tiêu Thần đạo hữu, có lẽ không lâu sau chúng ta sẽ lại gặp nhau, khi đó tại hạ sẽ phải kính cẩn thi lễ với đạo hữu rồi. Cáo từ.

Dứt lời Bạch Bào cũng phá không rời đi.

Tiêu Thần cau mày, ánh mắt đăm chiêu. Hắc Bào, Bạch Bào đến đây chắc có chút liên quan với Long Hoàng, giờ Long Hoàng đi thì hai người cũng đi.

Việc hôm nay nhìn như có kinh không hiểm nhưng thật ra là vô cùng nguy hiểm, sơ sẩy một cái sẽ chết.

Nhân Tổ nói sau này sẽ tìm Tiêu Thần thì chắc không phải việc xấu, nhưng hôm nay Long Hoàng rút đi thật sự vì có mưu tính gì khác sao?

Tiêu Thần suy nghĩ giây lát, chậm rãi lắc đầu đè xuống tất cả suy nghĩ trong lòng, bước ra một bước, thân hình biến mất.

Đại kiếp nạn trong Tổ thành, màu đỏ nhuộm góc trời, cuộc giết chóc đến đây tạm dừng.

Hơi thở uy áp trên hư không biến mất, vô số tu sĩ Tổ thành mặt trắng bệch chậm rãi ngước đầu lên. Bọn họ nhìn nhau, thấy sợ hãi trong lòng nhau.

Cuộc chiến hôm nay Tiêu Thần in dấu thân hình lạnh lùng sát phạt vào nguyên thần của họ, dù ngàn vạn năm trôi qua không thể phai mờ.

***

Sâu trong không gian loạn lưu, lực lượng hủy diệt tung hoành tàn phá không gian vô tận. Có một thân hình đầu đội trời chân đạp đất bước nhanh tiến lên, mỗi bước đạp xuống có thể vượt qua không gian vô tận, cưỡng ép đạp nát lực lượng không gian xung quanh.

Bóng người đó là Long Hoàng yêu tộc.

- Cảm ứng hơi thở của bản hoàng tuyệt đối không sai, trong người Tiêu Thần tỏa ra hơi thở của căn nguyên ngũ hành.

Long Hoàng hơi cúi đầu, nhíu mày nói:

- Nếu vậy thì coi như hậu chiêu nuôi thả, nếu vô dụng thì thả đi cũng không sau. Nhưng nếu có ngày hắn lớn lên, có thể sẽ là trợ lực lớn đẩy bản vương tiến thêm một bước. Tiêu Thần, ngươi tuyệt đối đừng khiến bản hoàng thất vọng.

Trong tiếng thì thầm mắt Long Hoàng bỗng hiện ra dị tượng, mắt trái đen thui, mắt phải trắng tinh.

***

Tiêu thành.

Cuộc chiến Tổ thành đã trôi qua nửa tháng, trong nửa tháng này các phương thế lực trong nhân tộc lục tục xin được viếng thăm. Có thế lực từng dính dáng đến Tiêu phủ phập phồng lo sợ cột tu sĩ gây chuyện đến xin tội, sợ muộn một chút sẽ bị Tiêu Thần đại nhân tàn sát hết.

Đông Thành chưa phục hồi tu vi nhưng tinh khí thần lên đến đỉnh, bận rộn xã giao công việc trong ngoài, an ủi các tu sĩ Tổ thành bị sư tôn hù sợ teo tim.

Hết thảy thù hận đã bị xóa bỏ trong ngày giết chóc Tổ thành, mọi việc ngày xưa cho qua hết, Tiêu phủ sẽ không sinh sự tạo thêm sát nghiệt nữa.

Giải thích nhiều lần các phương thế lực Tổ thành mới nửa tin nửa ngờ rút đi, nhưng quà hậu hĩnh đã mang đến thì đánh chết bọn họ cũng không dám mang về.

Đông Thành bất đắc dĩ, vì trấn an dây thần kinh yếu ớt của đám tu sĩ này nên đành tạm tự quyết định nhận hết báu vật, lên danh sách rõ ràng, đợi sư tôn đại nhân xuất quan mới giải quyết.

Liên tục bận rộn nửa tháng, Tiêu phủ Tiêu thành đông như trẩy hội rốt cuộc được yên tịnh một chút. Đông Thành uống một hớp nước trà, cùng Đức Phúc quản gia liếc nhau, thấy cười khổ trên môi đối phương. Mấy ngày nay hai người chỉ nhận quà đã mệt đừ, đủ biết tu sĩ đi Tiêu phủ tặng qùa nhiều khủng khiếp.

Nhớ lúc trước Tiêu phủ suy tàn bị người ăn hiếp, Tiêu thành nhiều phen bị tính kế chèn ép sắp sụp đổ, rồi hôm nay thế cục biến đổi, tất cả chỉ vì đại nhân ( sư tôn ) trở lại.

Hôm đó Tổ thành bị hơi thở khủng bố bao phủ, hơn trăm vạn tu sĩ chết tụ thành núi thây biển máu.

Có lẽ ở trong mắt tu sĩ khác thì đại nhân là ma đầu tâm ngoan thủ lạt, giết người không chớp mắt. Nhưng trong mắt tất cả tu sĩ Tiêu phủ thì đại nhân là người đáng để kính sợ, khâm phục nhất trên thế giới này.

Đại nhân ra tay tàn sát khắp nơi, cõng tiếng xấu, một mình chịu đựng nhân quả giết chóc, tất cả chỉ vì đòi lại công bằng cho họ, báo thù rửa hận cho huynh đệ đã chết.

Đại nhân như vậy đáng để bọn họ liều mình hiệu trung, bất chấp tất cả.

Đây là suy nghĩ trong lòng tất cả tu sĩ Tiêu phủ.

Nhưng lúc này Đông Thành lộ vẻ mặt kính cẩn, đứng dậy hơi cúi đầu.

Đức Phúc quản gia sửng sốt rồi bật dậy, biểu tình kính sợ.

Mấy giấy sau Đông Thành ngước đầu lên, vẻ mặt khó hiểu hỏi:

- Sư tôn đại nhân truyền âm cho ta, kêu ta triệu tập toàn bộ tu sĩ Tiêu phủ ở ngoài thành, không biết có chuyện gì?

Đức Phúc quản gia gật đầu nói:

- Đông thiếu gia đừng suy nghĩ nhiều, đại nhân đã dặn như vậy tất nhiên có đạo lý, lão nô đi chuẩn bị ngay.

Đông Thành gật đầu, hai người vội vàng đi ra cửa.

Nửa canh giờ sau, mười ba vạn bảy ngàn ngàn ba trăm hai mươi mốt tu sĩ Tiêu phủ tụ tập nên goài Tiêu thành, khi biết là đại nhân ra lệnh triệu tập thì ai nấy lộ biểu tình kích động trông ngóng.

Đông Thành, Thiết Đầu, Đức Phúc quản gia đứng đằng trước nhất.

Vô số tai mắt nhân tộc âm thầm chú ý tình hình Tiêu thành đều ngây người, khi tỉnh táo lại vội dùng cách khẩn cấp nhất truyền tin việc xảy ra bên ngoài Tiêu thành về cho nhà mình, mặt tái nhợt.

Xem động tĩnh dường như Tiêu thành sắp có động tác lớn.

Không lẽ vị đại nhân Tiêu phủ hôm đó chưa giết đã tay?

Nghĩ đến đây tai mắt các phương thế lực cứng người, mặt như màu đất.

Không gian bị xé rách, Tiêu Thần bước ra ngoài, áo xanh bay trong gió, tóc đen bay bay.

Mắt tu sĩ Tiêu phủ rực cháy lòng trung thành, quỳ một gối lớn tiếng rống to:

- Tham kiến đại nhân!

Tiêu Thần quét mắt qua, vung tay áo trầm giọng nói:

- Các vị đạo hữu hãy đứng lên.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...