Tiêu Thần không hiểu tại sao Long Hoàng đột nhiên dừng tay nhưng hắn biết mình thoát hiểm đều nhờ công nhóc này, hắn vuốt đầu nó. Lôi long khẽ rên hân hoan.
Long Hoàng lặng im giây lát, đột nhiên ngẩng đầu, trầm giọng nói:
- Tiêu Thần, ngươi giết hậu duệ của long tộc ta, theo luật thép long tộc thì bản hoàng phải giết ngươi, rút hồn luyện phách tế hồn hậu duệ tộc ta linh thiêng trên trời. Nhưng hôm nay bản hoàng có thể cho ngươi một cơ hội sống.
Vị tồn tại khủng bố này trầm ngâm giây lát mới nói tiếp:
- Bản hoàng không biết ngươi lấy từ đâu ra trứng rồng này, nhưng bản hoàng xác định nó không phải vật của long tộc, hơn nữa bên trong sinh ra một con thiên đạo chi long. Nếu ngươi đồng ý giao thiên đạo chi long cho lão phu mang đi thì bỏ qua việc giết hậu duệ long tộc, ngươi đồng ý không?
Tiêu Thần không trả lời ngay, hơi trầm ngâm rồi kính cẩn thi lễ hỏi:
- Với tu vi của Long Hoàng tiền bối có thể dễ dàng chế ngự lôi long mang đi, không cần làm giao dịch tha cho vãn bối khỏi chết.
Long Hoàng hừ mũi, hơi bất mãn việc Tiêu Thần cẩn thận thăm dò mình:
- Hừ! Nếu không phải thiên đạo chi long thân thiết với ngươi, hết sức bảo vệ ngươi, bản hoàng không muốn giết ngươi khiến nó ghét mình, không thì đã chẳng tha cho ngươi! Nhưng bản hoàng tha mạng ngươi, để đáp lại ngươi phải để thiên đạo chi long theo ta trở về long tộc! Trước khi thiên đạo chi long sinh ra sớm chiều ở chung với ngươi, xem ngươi là người thân thiết nhất, trừ ngươi ra không ai làm được. Bây giờ ngươi còn thắc mắc gì nữa không?
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng, vẻ mặt suy tư. Long Hoàng gọi lôi long là thiên đạo chi long, vậy là trải qua trứng lớn bí ẩn Tiểu Huyết tạo thân thể trọng sinh, trong người có biến đổi thần kỳ khiến nó được Long Hoàng xem trọng, nhờ đó Tiêu Thần tìm được một cơ hội sống trong đường chết chắc.
Nếu Tiêu Thần từ chối, với tính cách bá đạo của Long Hoàng e rằng sẽ lập tức giết hắn ngay rồi cưỡng ép bắt Tiểu Huyết đi.
Tiêu Thần không thể từ chối giao dịch này.
Tiêu Thần gật đầu, chắp tay nói:
- Nếu vậy thì vãn bối đồng ý điều kiện của Long Hoàng đại nhân.
Long Hoàng nhẹ gật đầu, trên mặt lộ vẻ vừa lòng.
Tiêu Thần xoay người nhìn Tiểu Huyết, ý niệm thả ra giao lưu với nó. Lôi long không muốn rời xa Tiêu Thần nhưng không biết hắn nói cái gì, cuối cùng Tiểu Huyết do dự gật đầu to, xoay người bay hướng Long Hoàng nhưng vẫn cứ ngoái lại nhìn, trong mắt tràn đầy không nỡ.
Long Hoàng vung tay áo cuốn đi Tiểu Huyết:
- Bản hoàng nói chuyện giữ lời, ân oán giữa ngươi và long tộc ta từ nay xóa bỏ.
Cánh tay to đánh phá khung trời, bước chân ra, Long Hoàng bỗng chốc biến mất.
Long Hoàng yêu tộc nói đi là đi, không chút do dự.
Tiêu Thần nhìn theo hướng Long Hoàng đi xa, mím môi, tay siết chặt thành nắm đấm, mặt ngoài vẫn bình tĩnh không lộ vẻ gì.
Mắt Nhân Tổ lóe tia kinh ngạc, trầm ngâm nói:
- Tiêu Thần, theo bổn tọa hiểu biết Long Hoàng thì hắn không phải người dễ dàng chịu dừng tay, hiện giờ rút đi có lẽ thật sự vì thiên đạo chi long sinh ra. Giao dịch với ngươi có lẽ còn tính toán khác, sau này ngươi hãy cẩn thận đề phòng chút.
Tiêu Thần hơi đồng ý lời nói của Long Hoàng.
Long Hoàng che giấu hơi thở rất tốt nhưng qua căn nguyên sát lục Tiêu Thần cảm ứng được chút sát ý, hiển nhiên Long Hoàng còn sát tâm với hắn nhưng không biết vi mục đích gì mà hôm nay tạm thời rút đi.
Nên Tiêu Thần đồng ý cho Tiểu Huyết rời đi, dù là bất đắc dĩ cũng vì muốn chôn nội ứng bên cạnh Long Hoàng.
Long Hoàng thấy Tiểu Huyết sinh ra từ trong trứng, tự cho là nó mới ra đời, bảo vệ Tiêu Thần vì trước khi nó sinh ra cảm nhận hơi thở gần gũi. Long Hoàng không biết mối quan hệ thật sự của Tiêu Thần và tự cho là nó, hắn đã dặn dò nó đi theo Long Hoàng trở về long tộc, có ngày nào lão quái đáng sợ này rục rịch gì là hắn biết tin ngay.
Tiêu Thần vẫn thấy cảm kích Nhân Tổ đã nhắc nhở, mới rồi Nhân Tổ còn định bảo vệ hắn, dù chưa thành công nhưng rõ ràng không có ác ý với hắn.
Nhân Tổ mỉm cười nói:
- Lúc trước bổn tọa còn lo ngươi sẽ thấy bất mãn vì ta không bảo vệ ngươi an toàn được, giờ xem ra là bổn tọa nghĩ nhiều. Tiêu Thần, ngươi hiểu được sự khó xử của bổn tọa thì tốt rồi. Giờ là phân thân của bổn tọa đến, không tiện ở lại đây quá lâu, phải lập tức trở về giới bích. Nhưng không lâu sau bổn tọa sẽ lại đến tìm ngươi, lý do tại sao thì khi đó ngươi sẽ biết.
Tiêu Thần động ý niệm, kính cẩn thi lễ nói:
- Nếu vậy thì vãn bối xin chờ Nhân Tổ đại nhân đến.
Nhân Tổ gật đầu, không quan tâm tu sĩ xung quanh, bước ra một bước chợt biến mất.
Hắc Bào cúi đầu, mắt tràn đầy giật mình. Hắc Bào đóng giữ ở giới bích đến nay chưa từng thấy Nhân Tổ đại nhân xem trọng ai như vậy. Hắc Bào lại nhìn Tiêu Thần với ánh mắt phức tạp xem lẫn trầm trọng.
- Ngọc Cung đạo hữu, chúng ta đi.
Ngọc Cung Lão Tổ nhẹ gật đầu, mắt không còn màu đỏ nhưng biểu tình lạnh lùng, người phát ra khí lạnh.
Đột nhiên có tiếng hét to:
- Lão tổ, cầu lão tổ mang ta cùng đi!
Một độn quang xuất hiện gần đó, là Quân Vô Cữu.
Người này số lớn, trước khi Ngọc Cung Lão Tổ tuyên bố phong kín phủ đệ Ngọc Cung thì đuổi hết tu sĩ không thuộc huyết mạch ra khỏi phủ, nhờ vậy gã mới giữ được mạng sống. Không thì Quân Vô Cữu đã chết chung với tu sĩ mạch Ngọc Cung rồi.
Vô số cặp mắt tụ tập lại, Tiêu Thần hừ nhẹ, sát khí bay ra khỏi người.
Mặt Quân Vô Cữu trắng bệch cứng da đầu thi lễ:
- Lão tổ, vãn bối là đệ tử dưới tay của Hàn Lâm sư tôn, có nhiều thù hận với Tiêu Thần. Nếu hôm nay lão tổ không mang vãn bối cùng đi thì vãn bối chết chắc, xin lão tổ từ bi!
Quân Vô Cữu đánh cuộc một keo, gã cược Ngọc Cung Lão Tổ sẽ mang gã đi vì thù hận với Tiêu Thần. Không thì như Quân Vô Cữu nói, trong Tổ thành, thậm chí nguyên nhân tộc này không có chỗ cho gã ở.
Ngọc Cung Lão Tổ cảm nhận hơi thở của Tiêu Thần thay đổi, lão vung ống tay áo hút Quân Vô Cữu lại gần:
- Đã là đồ đệ của nhi tử lão phu thì lão phu không thể mặc kệ, hôm nay ngươi cùng ta đi đi.
Quân Vô Cữu mừng như điên, kính cẩn thi lễ rồi đứng thẳng:
- Đa tạ lão tổ!
Tiêu Thần ngước mặt lên lạnh nhạt nói:
- Người này có thể rời đi nhưng tu vi của hắn kế thừa từ Phó Vân Khinh, bằng hữu tốt của bổn tọa, trước khi đi phải để lại tu vi.
Bình luận