- Tạ đại nhân!
Hơn mười vạn ánh mắt nhìn Tiêu Thần chăm chú, không có oán hận, không cam lòng mà chỉ toàn là kích động.
Tiêu Thần lên tiếng:
- Bổn tọa bị Hàn Lâm Chi Chủ hại rơi vào Vô Để uyên Ngũ Hành cảnh, bị nhốt ba trăm năm mới thoát thân. Trong thời gian này các vị đạo hữu không rời không chê, cam nguyện hộ vệ Tiêu phủ, bổn tọa ghi nhớ tình nghĩa này, sẽ báo đáp. Hôm nay gọi các vị đến đây là vì chuyện đó.
Tiêu Thần nhìn sang Đông Thành:
- Đông Thành bước ra khỏi hàng!
Lòng Đông Thành kích động, thấy ánh mắt sư tôn thân thiết, gã lờ mờ đoán ra vài việc nên lòng càng nóng bỏng hơn.
Đông Thành cố kiềm nén, tiến lên trước một bước kính cẩn thi lễ:
- Có đệ tử!
- Khi Tiêu phủ xuống dốc một mình chống đỡ đại cục, sáng tạo Tiêu thành, mở mang nơi đặt chân cho tu sĩ Tiêu phủ ta. Vì hộ vệ tu sĩ Tiêu phủ mà bản thân gặp nạn, tu vi bị phế, chịu giày vò vô tận trong mấy chục năm. Vi sư đều thấy rõ những việc này. Người bị thương ngươi như Lão Tổ Đoan gia, Hàn Lâm Chi Chủ đã đền tội hết. Vi sư đã đòi lại thù hận cho ngươi!
Tiêu Thần cao giọng quát:
- Hôm nay vi sư phong ngươi làm thành chủ Tiêu thành, từ nay Tiêu thành là căn cơ của Tiêu phủ ta. Nếu chúng ta đã rời khỏi Tổ thành thì không quay về nữa. Trong bình ngọc là tu vi của Lão Tổ Đoan gia, Hàn Lâm Chi Chủ, dung thủy chi bản nguyên ở trong đó, giờ ban cho, trợ giúp đồ đệ của ta lấy lại tu vi, tiến thêm một bước!
Tiêu Thần vung ống tay áo, bình ngọc nát, hai đoàn năng lượng bị phong trấn bên trong theo hắn điều khiển chui vào người Đông Thành.
Răng rắc! Răng rắc!
Tiêu Thần điều khiển, cơ thể Đông Thành phát ra tiếng xương kêu răng rắc, máu thịt mọc ra, hơi thở tăng nhanh vùn vụt một hơi lên đến cảnh giới đỉnh tộc quần.
Có Tiêu Thần trợ giúp, chỉ giây lát tu vi hai lão quái bị luyện hóa thành của Đông Thành.
Phàm tục trăm năm, từ từ già nua sắp chết khiến tu vi tâm cảnh của Đông Thành tăng nhanh, khống chế đạo của mình, nên khi nhận được lực lượng rót vào gã một hơi lên đến trình độ khủng khiếp như thế.
Đông Thành mới được tu vi cần một thời gian từ từ quen thuộc, luyện hóa mới hoàn toàn phát huy được lực lượng vốn có. Hiện giờ Đông Thành có thủy chi bản nguyên, ngày sau khổ tu chắc chắn sẽ đặt chân vào Hoang Cổ!
Tiêu Thần ôm lòng áy náy đệ tử thứ ba này nên giờ bồi thường, trải phẳng đại đạo Hoang Cổ cho gã.
Ầm!
Đao quang đỉnh tộc quần phát ra ngoài, Đông Thành mở bừng mắt, lòng kích động quỳ xuống, cúi gằm mặt rơi nước mắt:
- Đệ tử khấu tạ sư tôn!
Vái xong Đông Thành cung kính lùi sang một bên.
Tiêu Thần lại quát:
- Thiết Đầu, bước ra khỏi hàng!
Thiết Đầu quỳ một gối:
- Có thuộc hạ!
Mấy trăm năm đã qua, tu vi của Thiết Đầu đến Thiên Nhân Tứ cảnh, vì dung hợp với ma đao nên sức chiến đấu rất hung hãn.
Ba trăm năm qua Thiết Đầu bảo vệ Tiêu thành mấy lần rơi vào chém giết đường cùng, hơi thở mạnh mẽ khiến người sợ hãi.
- Bổn tọa thu ngươi trong chiến trường tộc quần, mấy trăm năm trung thành, khi bổn tọa gặp nạn càng bảo vệ Tiêu phủ không xa rời, trung phó như vậy nên được thưởng. Nay bổn tọa phong cho ngươi làm thống lĩnh cấm quân Tiêu thành, quản hạt tất cả tu sĩ chiến bộ thành trì.
Ban cho một đoàn sáng lực lượng đỉnh tộc quần, dung vào một tia căn nguyên sát lục, trải đường cho ngươi sau này thăng cấp.
Tiêu Thần vung tay áo, có một đoàn sáng tỏa ra hơi thở mạnh mẽ chui vào người Thiết Đầu, hơi thở tăng vọt cực nhanh một hơi lên đỉnh tộc quần.
Thiết Đầu kính cẩn dập đầu, khoanh tay đứng dậy, khí độ như uyên:
- Tạ đại nhân ban thưởng!
- Đức Phúc quản gia!
- Có lão nô.
- Trung thành tận tâm trong Tiêu phủ, khi phủ đệ của ta suy tàn không tiếc từ chức quản gia đi theo tu sĩ Tiêu phủ rời khỏi. Bổn tọa ban cho ngươi một đoàn sáng lực lượng Thiên Nhân Tam Cảnh.
- Tạ đại nhân ban thưởng!
Tiêu Thần đứng thẳng người vung ống tay áo, hơn mười vạn đoàn sáng rậm rạp hiện ra bay tới trước mặt từng tu sĩ Tiêu phủ.
- Tu sĩ Tiêu phủ ta đều được một đoàn sáng lực lượng, dung nhập vào cơ thể cẩn thận luyện hóa sẽ cho tu vi của các ngươi tiến bộ lớn.
Tu sĩ Tiêu phủ kính cẩn dập đầu, đồng thanh kêu lên:
- Tạ đại nhân!
Hậu trạch Tiêu phủ, trong viện lạc đơn độc của Tiêu Thần.
Tiêu Thần nhìn thiếu niên tuấn tú trước mặt, biểu tình phức tạp nói:
- Ngươi không có chuyện gì muốn giải thích với ta sao?
Sắc mặt La Khê Ngọc bình tĩnh kính cẩn thi lễ nói:
- Đại nhân đã nhìn ra.
Hôm nay La Khê Ngọc không có bộ dạng tản mạn như ngày thường, mặc nho bào gọn gàng ngay ngắn, sắc mặt túc mục. Dáng vẻ hơi non nớt nhưng đôi mắt La Khê Ngọc toát ra hơi thở tang thương vô tận, như sống vạn cổ.
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Lúc triệu ngươi vào Tiêu phủ thì ta đã có chút thắc mắc, cứ thấy ngươi hơi quen thuộc, cảm giác gần gũi. Lúc trước nghĩ không ra nhưng bây giờ thông rồi.
Tiêu Thần lặng im một lúc, từ từ ngước mặt lên:
- Ta nên gọi ngươi là Phó Tử Văn, Phó Vân Khinh hay . . . La Khê Ngọc? Hoặc ngươi còn thân phận khác mà bổn tọa không biết?
La Khê Ngọc lắc đầu, biểu tình kính sợ nói:
- Ba hồn từ một thể, xưng hô thế nào đều được. Huyết mạch trong người ta vẫn luôn là truyền thừa từ thượng cổ đại nho La gia, cho nên xin đại nhân hãy gọi ta là La Khê Ngọc.
Tiêu Thần lặng im giây lát, ánh mắt nặng nề chậm rãi nói:
- La Khê Ngọc, bổn tọa hỏi ngươi, hiện giờ ngươi có thể triệu vong hồn của Phó huynh về cho ta gặp mặt lần cuối không?
La Khê Ngọc khom người thi lễ:
- Đại nhân đã lên tiếng thì thuộc hạ không dám không nghe.
Trong nguyên thần tỏa ra dao động khác lạ như sóng gợn mặt hồ khuếch tán bốn phương tám hướng.
Hai vong hồn xuất hiện trong hư không.
Hai thân hình hiện ra, chân đạp hư không chợt lóe đáp xuống viện lạc.
Khuôn mặt La Khê Ngọc bình tĩnh đứng song song với hai thân hình.
Mắt Tiêu Thần bắn ra thần quang rực rỡ, biểu tình phức tạp nhìn các bóng người.
Lát sau Tiêu Thần chắp tay vái:
- Phó huynh, không ngờ ngày đó từ biệt khi chúng ta gặp lại đã là tình cảnh này. Nhưng nếu là sự lựa chọn của huynh thì Tiêu mỗ không nói nhiều, chỉ hy vọng huynh đệ lên đường an nghỉ.
Vong hồn Phó Vân Khinh hơi mờ ảo chắp tay, ánh mắt vui mừng, sau đó bước ra một bước dung nhập vào người La Khê Ngọc.
Vong hồn Phó Tử Văn cũng chắp tay quay về bản thể.
Ba hồn tách ra cách mấy vạn năm lần thứ hai dung hợp, quay về một thể.
La Khê Ngọc rùng mình, chậm rãi khép mắt, hơi thở tăng nhanh vùn vụt.
Chương 1764vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận