Quỷ Vương tông, Âm Nguyệt tông, Ly Hợp phái . . . Tiêu Thần mang theo hủy diệt đi tới, nơi hắn đi qua hoa máu nở rộ, sát vân che trời, vô số nơi bị nhổ tận gốc. Không đến mức bị diệt sạch nhưng cường giả chết hết, không còn sức lật ngược tình thế.
Với tu vi hiện tại của Tiêu Thần thì xóa sổ thế lực nhân tộc Linh Giới rất dễ dàng, không bị ngăn cản chút nào.
Chân đạp hư không cất bước đi tới.
Khu vực ức vạn dặm bao gồm nguyên Tổ thành, vô số tu sĩ mặt trắng không chút máu, mắt tràn đầy hoảng sợ.
Sau khi mất tích mấy trăm năm không ai ngờ tu vi của Tiêu Thần tăng vọt đến cảnh giới này, tung hoành bễ nghễ không người địch lại, thủ đoạn tàn nhẫn khiến người lòng lạnh lẽo lan tràn toàn thân, thấm vào cốt tủy, linh hồn.
Ai âm thầm xuống tay với Tiêu phủ đều bị hắn ghé thăm.
***
- Trốn, trốn mau! Chạy tới phủ đệ Ngọc Cung, chỉ có Ngọc Cung Lão Tổ mới có thể che chở mạng sống chúng ta!
- Đi nhanh, không thì muộn mất!
- Mau đến phủ đệ Ngọc Cung!
Tiêu Thần mạnh mẽ nghiền nát mấy thế lực mạnh, vô số cao tầng thế lực từng xuống tay với Tiêu phủ hoàn toàn tan vỡ. Tiêu Thần bày ra lực lượng làm bọn họ không có chút sức chống cự, ở lại là chết.
Bắt đầu chạy tứ tán, tựa như phản ứng dây chuyền, cường giả cao tầng các thế lực khống chế độn quang cắm cổ trốn hướng Tổ thành, lao đến phủ đệ Ngọc Cung.
Nơi đó là hy vọng sống duy nhất!
Nên khi Tiêu Thần đến chỉ thấy vô số tu sĩ bình thường mặt trắng bệch run cầm cập, cường giả đều chạy hết.
Tiêu Thần chậm rãi ngẩng đầu, nguyên thần phát ra bao trùm Tổ thành, nhìn thấy hàng vạn tu sĩ từ các nơi biểu tình kinh hoàng tụ tập bên ngoài phủ đệ Ngọc Cung.
Tiêu Thần đầy sát khí thì thào:
- Nếu các ngươi đã tụ tập cùng nhau thì ta đỡ rắc rối hơn, hôm nay không ai trốn thoát được.
Nhưng trước đó Tiêu Thần còn phải đi một nơi.
***
Mặt Đoan Lão Quái tái mét ngồi trong đại điện, các tu sĩ Đoan gia đều có mặt nhưng không ai dám nói chuyện. Không khí cực kỳ nặng nề, tràn ngập kinh hoàng sợ hãi.
- Lão tổ, các tông phái bên ngoài Tổ thành hễ ai từng có thù hằn với Tiêu phủ đều chạy hết, ẩn vào phủ đệ Ngọc Cung Tổ thành. Mới rồi tai mắt báo cáo Tây gia, Di gia, Vương gia, các cường giả gia tộc môn phiệt bắt đầu rút lui. Lão tổ thấy chúng ta có nên chuẩn bị ứng đối không?
Một tu sĩ Đoan gia đứng dậy lên tiếng, vẻ mặt phập phồng lo sợ:
- Theo tin tức cho biết thì nơi Tiêu Thần đi qua bất cứ cường giả của thế lực nào từ Thiên Nhân cảnh trở lên đều bị xóa sổ, tu vi cao cường chắc đã đến Thái Cổ hay thậm chí cao hơn nữa. trong Tổ thành ta trừ Ngọc Cung Lão Tổ ra không người nào có thể ngăn cản hắn bạo hành. Xin lão tổ sớm ra quyết định, không thì đã muộn.
Đám tu sĩ Đoan gia cùng quỳ một gối:
- Xin lão tổ sớm quyết định!
Sắc mặt Đoan Lão Quái liên tục thay đổi, nhếch mép dữ tợn nói:
- Lão phu là tu sĩ Nửa Bước Hoang Cổ, được quy tắc tộc quần che chở, là đại trưởng lão tộc quần, thân phận tôn sùng. Ta không tin Tiêu Thần to gan dám giết ta! Nếu hắn dám ra tay thì khó tránh khỏi bị tộc quần trách phạt, sẽ phải chết!
Bỗng nhiên hơi thở âm trầm vượt qua không gian vô tận ngăn cản giáng lâm nơi này, tỏa định Đoan Lão Quái.
Bị khí cơ tỏa định, Đoan Lão Quái vụt ngẩng đầu, đáy mắt rốt cuộc lộ ra kinh khủng nhưng lão muốn chạy đã muộn.
Uy áp mênh mông như thần ngục giáng xuống, chớp mắt bao phủ nguyên khu vực Tiềm Thủy hồ. Tu sĩ áo xanh sắc mặt bình tĩnh, từng bước một đi hướng Đoan phủ.
Người chưa đến uy áp đã như sóng triều, khí cơ lôi kéo khiến cấm chế Đoan phủ mở ra hết, linh quang lấp lóe lộ ra vô số khuôn mặt kinh hoàng của tu sĩ Đoan phủ.
Tiêu Thần đã đến!
Tiêu Thần nhìn cấm chế trước mặt, đáy mắt lóe tia sắc bén, hắn vung tay áo. Lực lượng hủy diệt vô tận phát ra từ hư không ập đến, khí thế cuồng bạo hủy diệt hết.
- Phụt!
- Phụt!
Vô số tu sĩ Đoan phủ đổ máu, người bị khí thế vô hình đánh bay, tất cả bị thương rất nặng.
Mặt Tiêu Thần không biểu tình một tay bóp trước mặt, nguyên Đoan phủ với Đoan Lão Quái dẫn đầu, hàng vạn tu sĩ huyết mạch dòng chính bị lực lượng vô hình giam cầm cưỡng ép trấn áp, thân thể mất kiểm soát bay lên trời.
Đoan Lão Quái điên cuồng gầm rống, trên mặt không còn chút máu:
- Tiêu Thần, lão phu là đại trưởng lão tộc quần, Nửa Bước Hoang Cổ, được quy tắc tộc quần che chở. Nếu ngươi dám làm ta bị thương sẽ phải đối mặt toàn bộ lực lượng tộc quần trừng trị nghiêm khắc, khi đó ngươi khó thoát khỏi cái chết!
Tiêu Thần chậm rãi lắc đầu, sắc mặt hờ hững nghe vậy hơi lộ vẻ khác lạ:
- Đoan Lão Quái, năm xưa thù hận giữa Đoan gia ngươi và bổn tọa đã chấm dứt, nếu ngươi không chủ động trêu chọc thì bổn tọa tuyệt đối sẽ không đến kiếm chuyện với ngươi. Nhưng trong Tiêu thành khi ngươi phế bỏ tu vi của đồ nhi Đông Thành của ta thì kết cục đã định sẵn. Hôm nay không chỉ ngươi phải chết mà toàn bộ hậu duệ huyết mạch dòng chính trực hệ của Đoan gia đều chết. Bọn họ chết là do sự ngu xuẩn của ngươi mà ra, không thể trách ai.
Giọng nói bình tĩnh âm trầm không chút độ ấm quanh quẩn trên bầu trời Tổ thành, làm vô sổ tu sĩ sắc mặt lần thứ hai thay đổi.
Tiêu Thần không quan tâm một đống thân phận của Đoan Lão Quái, quyết xóa sổ lão bằng được, chôn cùng còn có tất cả tu sĩ huyết mạch dòng chính của lão. Thủ đoạn tàn nhẫn sắc bén như vậy thật khiến người sợ.
Với tu vi hiện giờ của Tiêu Thần đã nói là không chỉ hăm dọa, hôm nay Đoan gia chạy trời không khỏi nắng.
Tu sĩ huyết mạch dòng chính Đoan gia biết chết chắc nên gầm rú chửi rủa, đau đớn gào thét, buồn bã cầu cứu.
- Tiêu Thần, đồ ma đầu khát máu, dù hôm nay diệt Đoan gia của ta thì sau này ngươi vẫn khó thoát khỏi cái chết!
- Đoan gia ta hễ còn lại một chút huyết mạch sẽ cùng ngươi không chết không ngừng!
- Ta không muốn chết, không muốn chết. Cầu xin Tiêu Thần đại nhân tha cho ta!
- Cứu mạng! Ngọc Cung Lão Tổ cứu giúp vãn bối!
Nhưng đối diện bọn họ chỉ có Tiêu Thần hờ hững, nguyên Tổ thành vẫn yên lặng.
Tu sĩ Đoan phủ đặt hy vọng cuối cùng vào phủ đệ Ngọc Cung nhưng nó im lìm.
Mặt Tiêu Thần không biểu tình, bàn tay siết lại, toàn hư không rung mạnh. Gần vạn tu sĩ Đoan phủ không phát ra chút tiếng động, thân thể nháy mắt tan vỡ, hóa thành bột mịn hình thần đều diệt.
Bình luận