Đoan Lão Quái điên cuồng gầm rống, sắc mặt dữ tợn như lệ quỷ:
- Tiêu Thần, ngươi chắc chắn sẽ chết! Lão phu đi trước một bước chờ ngươi ở suối vàng!
Tiêu Thần lắc đầu nói:
- Bổn tọa đã ra tay thì sẽ khiến ngươi hình thần đều diệt, nguyên thần cũng bị hoàn toàn xé nát đánh tan, biến mất khỏi thiên địa này thì ngươi làm sao luân hồi? Làm sao chờ ta ở suối vàng?
Tiêu Thần vung ống tay áo, lực lượng kinh khủng chợt hiện ra đánh vào cơ thể Đoan Lão Quái.
Lực lượng làm xương cốt, kinh mạch toàn thân Đoan Lão Quái bị đánh nát.
Đoan Lão Quái đau đớn gầm rống:
- A!
Bị Tiêu Thần trấn áp Đoan Lão Quái thậm chí không thể chết, buộc phải chịu đựng tất cả đau đớn. Tiếng gào thét thê lương truyền ra xa, quanh quẩn trên bầu trời Tổ thành tĩnh lặng như lệ quỷ gầm rống.
Mặt Tiêu Thần lạnh lùng dữ tợn, lại vung tay áo:
- Khi phế trừ tu vi của đồ đệ ta, ngươi bây giờ đã nếm trải đau đớn của hắn chưa? Nhưng vẫn không đủ, không đủ bù đắp tất cả những gì hắn phải chịu trong mấy năm nay!
Ầm!
Người Đoan Lão Quái rung bần bật, mỗi tấc thịt tràn ngập lực lượng hủy diệt điên cuồng tàn phá, xé từng miếng thịt ra.
Nếu tốc độ nhanh chút thì chỉ khoảnh khắc đã lấy mạng Đoan Lão Quái, cố tình lực lượng hủy diệt tuy khủng bố nhưng tốc độ lan tràn siêu chậm, từng chút một tằm ăn.
Toàn bộ thiên địa quanh quẩn tiếng gào thét đau đớn của Đoan Lão Quái lâu thật lâu.
Khuôn mặt Tiêu Thần hờ hững, mắt bình tĩnh không chút gợn sóng, như biển sâu âm u, lạnh lẽo tĩnh mịch không chút độ ấm.
Với tâm tính như Tiêu Thần tuy bình thường sát phạt quyết đoán, không chút mềm lòng nương tay với kẻ đáng chết nhưng chưa bao giờ cố ý hành hạ đối thủ sống không bằng chết như vậy.
Một vì Đoan Lão Quái phế bỏ tu vi của Đông Thành, hại gã chịu giày vò mấy chục năm, âm thầm chèn ép Tiêu thành, hãm hại vô số tu sĩ Tiêu phủ khiến bọn họ bị thương nặng hoặc chết. Tiêu Thần rất hận Đoan Lão Quái nên mới làm vậy.
Thứ hai là hành động của Tiêu Thần vì chấn nhiếp tất cả thế lực nhân tộc, dùng tiếng gầm rú điên cuồng trước khi chết của Đoan Lão Quái nhắc nhở bọn họ nếu dám hại Tiêu phủ thì đây là kết cục của họ.
Tiếng gào thảm thiết kéo dài gần nửa canh giờ.
Tiêu Thần ngước đầu lên lạnh lùng nói:
- Hôm đó ngươi phế trừ tu vi của đồ đệ bổn tọa, ngày nay bổn tọa cướp hết tu vi của ngươi để bù đắp cho đồ đệ ta!
Dứt lời Tiêu Thần vươn một tay ra chụp mạnh hướng Đoan Lão Quái.
Năm ngón co thành vuốt chụp xuống, cơ thể thủng lỗ chỗ của Đoan Lão Quái cuối cùng tan vỡ thành đóa hoa máu trên trời. Nguyên thần, pháp lực bị cưỡng ép giam cầm rơi vào tay Tiêu Thần hóa thành đoàn sét lấp lánh.
Nguyên thần của Đoan Lão Quái không ngừng cuồn cuộn ngưng tụ, gương mặt dữ tợn rít gào.
Mặt Tiêu Thần không biểu tình vuốt tay một cái luyện hóa thần trí, ký ức của Đoan Lão Quái, chỉ để lại nguyên thần tinh thuần, lực lượng pháp lực phong trấn vào trong bình ngọc bỏ vô trữ vật giới chỉ.
Đến đây thì Đoan Lão Quái hình thần đều diệt, căn cơ Đoan gia bị phá hủy.
Tiêu Thần quát:
- Từ ngày hôm nay cắt bỏ lực lượng thăng cấp Thiên Nhân của tu sĩ tộc Đoan thị!
Tiêu Thần vỗ chưởng xuống, trong hư không tụ tập vô số phù văn đỏ máu rung lên rồi biến mất, dung nhập vào huyết mạch tu sĩ Đoan thị trong Linh Giới.
Huyết mạch trong tộc này không có ai tu vi cao hơn Tiêu Thần thì tiện không thể nào ngăn cản huyết phù dung nhập.
Huyết phù này là Tiêu Thần biết từ ký ức Chu thái tử, Đại Chu vương triều dùng để xử tu sĩ phạm thượng làm loạn hoặc bị phạt tội nặng khác, khi đã dung nhập vào huyết mạch thì không thể đánh phá, chặt đứt con đường thăng cấp đại đạo.
Từ nay Đoan gia có tu sĩ Độ Kiếp là cảnh giới cao nhất, dù không giết bọn họ cũng không thể tạo ra chút uy hiếp nào với Tiêu Thần.
Làm xong việc này Tiêu Thần vụt ngoái đầu nhìn một hướng trong Tổ thành, sát khí bốc lên trong mắt, đại thế ngoài người không giảm bớt ngược lại nhanh chóng lớn mạnh trong giết chóc, xuyên suốt nguyên thiên địa như thần ma giáng lâm để diệt thương sinh.
Bây giờ nhiều kẻ cần giết đã đền tội, nên nhổ cái gai lớn nhất trong lòng ra.
Hàn Lâm Chi Chủ, thù hận giữa ngươi và ta nên kết thúc vào hôm nay.
Tiêu Thần ngẩng đầu lên, mang theo uy áp hủy thiên diệt địa cất bước đi hướng phủ đệ Ngọc Cung.
***
Hàn Lâm Chi Chủ trắng mặt nói:
- Phụ thân, Tiêu Thần làm dữ như thế, giết nhiều cường giả nhân tộc ta, xin phụ thân sớm ra tay giết hắn!
Bên tai Hàn Lâm Chi Chủ còn văng vẳng tiếng gào thét trước khi chết của Đoan Lão Quái, nghe là biết lão phải chịu đựng đau đớn khủng khiếp thế nào.
Khuôn mặt Ngọc Cung Lão Tổ bình tĩnh nhìn Hàn Lâm Chi Chủ, thản nhiên nói:
- Ngươi sợ.
Hàn Lâm Chi Chủ tái mặt, cúi đầu không đáp.
Ngọc Cung Lão Tổ không răn dạy ngược lại ngẩng đầu nhìn hư không trước mặt, ánh mắt sâu thẳm như xuyên thấu không gian vô tận nhìn tu sĩ áo xanh.
- Tư chất tuyệt đỉnh, tâm tình trầm ổn, thân có khí vận cơ duyên, lại sát phạt quyết đoán tàn nhẫn. Nếu cho hắn chút thời gian trưởng thành chắc chắn sẽ thành kẻ đào mộ mạch Ngọc Cung ta, cường địch uy hiếp lớn thế này chỉ vì sự ngu xuẩn của ngươi đẩy hắn đứng đối diện chúng ta.
Ngọc Cung Lão Tổ lặng im một lúc, biểu tình lạnh lùng nói:
- Nhưng lão phu dù sao là lão tổ mạch Ngọc Cung, không thể trơ mắt nhìn các ngươi bị người tàn sát, để huyết mạch Ngọc Cung đứt đoạn. Nên Tiêu Thần phải chết, bổn tọa sẽ tự mình giết hắn. Nhưng bây giờ chưa phải lúc.
Ngọc Cung Lão Tổ nhếch mép cười kỳ dị:
- Với tư chất, chiến tích mạnh mẽ của Tiêu Thần chắc đã khiến lão bất tử ở giới bích chú ý. Nếu ta tùy ý giết hắn sẽ bị bọn họ chất vấn và trừng phạt, thế thì ta cứ mặc kệ cho hắn dấy lên gió tanh mưa máu trong Tổ thành. Càng giết nhiều tu sĩ thì tội trên người hắn càng nặng, bổn tọa giết hắn mới đứng trên đạo nghĩa, khiến đám lão bất tử không còn lời gì để nói. Giết đi! Giết đi! Tiêu Thần, hôm nay ngươi giết càng nhiều tu sĩ thì cách ngày chết càng gần. Lão phu sẽ tự mình giết ngươi vào lúc hung uy của ngươi lên cao nhất, xóa bỏ tai họa ngầm cho mạch Ngọc Cung ta, đạp lên xác ngươi đặt đại vị vô thượng của phủ đệ Ngọc Cung trong nhân tộc. Dù lão phu đi thì Ngọc Cung vẫn sẽ trấn áp nhân tộc ức vạn năm bất hủ!
Trong tiếng thì thầm tràn đầy sát khí.
***
Tiếng gầm rú đau đớn trước khi chết của Đoan Lão Quái thành cọng cỏ cuối cùng phá hỏng dây thần kinh của mọi người. Cường giả các phương thế lực cảm ứng hơi thở Đoan phủ đã mất, cả đám đứng tụ tập trước phủ đệ Ngọc Cung đứt dây thân kinh gào la:
- Cầu Ngọc Cung Lão Tổ mở cửa phủ đệ cho chúng ta vào trong, chúng vãn bối vô cùng cảm kích!
Bình luận