Đạo (Dịch) – Chương 1750

Tiêu Thần biểu tình cực kỳ khó xem, thần thức chui vào người Đông Thành. Tiêu Thần hừ nhẹ phất tay áo, sức sống dồi dào chợt bùng nổ mạnh mẽ đánh phá hết phong trấn, khiến sự sống dung nhập vào người Đông Thành.

Sức sống vào cơ thể, một chuỗi tiếng xương kêu giòn vang, bộ dạng già nua của Đông Thành nhanh chóng đảo ngược. Cơ thể khô quắt lại đầy đặn, da nhăn nheo lại căng mịn, thậm chí cao hơn một chút. Đông Thành phục hồi lại bộ dạng cũ.

Đông Thành chưa phục hồi tu vi nhưng sức sống mạnh mẽ sánh bằng tu sĩ đỉnh tộc quần, Tiêu Thần cưỡng ép rèn luyện thể chất, tăng tư chất tu luyện của gã lên mấy bậc. Đây xem như sự đền bù dành cho Đông Thành.

Đông Thành cảm ứng sức sống dồi dào trong người, lòng kích động, mắt đỏ ửng:

- Đa tạ sư tôn!

Mất đi mới biết quý giá, đặc biệt Đông Thành bất lực nhìn mình dần suy yếu già nua, sắp mục nát chết đi. Cảm giác tuyệt vời mất rồi lại tìm về càng khiến người trân trọng hơn.

Lát sau Đông Thành lấy lại bình tĩnh, chậm rãi kể hết những việc sau khi Tiêu Thần đi.

Tiêu Thần nghe xong biểu tình trầm lặng, đôi mắt đen láy sâu thẳm.

- Các ngươi lui xuống để bổn tọa ở riêng một mình.

Đám người Đông Thành, Thiết Đầu lật đật thi lễ rồi cung kính lùi ra.

Tay Tiêu Thần lóe linh quang cầm vò rượu, giật nắp ra, rượu đặc quánh dựng bên trong. Thứ này là Dược Vương Tửu.

Dùng ly chân cao làm vá múc rượu, rượu vào miệng liền tan, nhưng lúc này không nhấm nháp được mùi rượu mà chỉ có chua xót vô tận.

Tiêu Thần lặng yên uống hết Dược Vương Tửu chỉ trong giây lát, rồi lấy vò thứ hai, thứ ba, mãi khi người đầy mùi rượu, mặt đỏ rực, nhưng đôi mắt sáng như sao lấp lóe tia sắc lạnh, tựa như biển sâu vô tận lạnh lùng không gợn sóng.

- Tiêu Thần tu đạo cả đời nhưng hiếm có bằng hữu thật lòng quen biết. Phó đạo hữu xem như bằng hữu tốt thân thiết duy nhất của ta trong Tổ thành, bây giờ ngươi uổng mạng trong phủ đệ Ngọc Cung thì Tiêu Thần nhất định sẽ đòi lại nợ máu thay ngươi. Đồ đệ Đông Thành của ta bị phế tu vi, sắp mục nát chết. Ta từng hứa không để hắn đời này bị nhục, ta phải đòi lại thù hận cho hắn. Mới vào Tổ thành bị nhiều tính kế, nhằm vào, chất vấn trong điện trưởng lão, âm mưu trên Nhân Nguyên tháp, nhân nguyên đại đạo độc thủ . . . .trong Ngũ Hành cảnh gần như dồn ta vào chỗ chết.

Tiêu Thần ngẩng đầu lên, tia sát khí bay khỏi người.

- Hàn Lâm Chi Chủ, ngươi nhiều phen ám hại, hôm nay Tiêu mỗ sẽ hoàn toàn thanh toán với ngươi!

Nhưng trước đó không thể bỏ qua một số kẻ cần giết.

Tiêu Thần thì thào, cất bước, xé rách không gian, biến mất. Khi Tiêu Thần lại xuất hiện đã ở trên bầu trời mênh mông, hơi thở không chút giữ lại bùng nổ xen lẫn sát khí vô tận thẳng lên trời xanh.

Đạp chân xuống, Tiêu Thần từng bước đi hướng Tổ thành.

Hôm nay Tiêu Thần muốn máu nhuộm bầu trời!

Trong hư không gió âm rít gào, có tu sĩ áo xanh đi hướng Tổ thành, sắc mặt bình tĩnh, đôi mắt âm trầm.

Hơi thở đột nhiên bùng nổ khiến vô số tu sĩ trong Tổ thành im phăng phắc.

Cách nhiều năm Tiêu Thần lại quay về, mang theo sát khí ngập trời như minh thần huơ lưỡi liềm gặt vô tận sinh linh trong thiên địa này.

***

Quỷ Vương tông hôm nay không khí nặng nề, vô số tu sĩ xuất quan trấn thủ các nơi trong đại trận tông môn, đẩy uy năng trận pháp hộ phái lên đến cảnh giới cực độ.

Trong sương đen đặc, năm con Thiên Quỷ được các đời Quỷ Vương tông tế luyện giương nanh múa vuốt, ngửa đầu gầm rống.

Dù vậy Quỷ Lệ Quỷ Vương tông chủ không yên lòng chút nào, dẫn theo đám trưởng lão, cung phụng tụ tập ở Quỷ Vương chủ phong. Ai nấy mặt tái mét, mắt lóe tia kinh hoàng, thỉnh thoảng ngước nhìn trời, dáng vẻ bất an.

Ngay lúc này, uy áp mạnh mẽ giáng xuống, dù có Quý Vương Già Thiên trận ngăn cản nhưng không thể hoàn toàn cách ly uy áp. Năm con Thiên Quỷ gầm rống trên bầu trời, tiếng gầm vẫn âm trầm lạnh lùng nhưng đám người Quỷ Lệ nghe rõ sự kinh hoàng, sợ hãi trong đó.

Đến rồi!

Quỷ Lệ vụt ngẩng đầu, mắt tràn ngập sát khí.

Bên ngoài Quỷ Vương tông, Tiêu Thần dừng bước lại, cảm ứng uy năng đại trận trước mặt.

Khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh nói:

- Quỷ Vương tông âm thầm sai khiến tu sĩ môn hạ gián tiếp, trực tiếp giết chết ngàn tu sĩ Tiêu phủ, nên diệt.

Thanh âm bình tĩnh, nhưng có pháp lực gia cố giống thần minh gầm rống, sóng âm hùng hồn khuếch tán bốn phương tám hướng, bao trùm ức vạn dặm, rõ ràng vang bên tai mỗi tu sĩ.

Ngay sau đó Tiêu Thần vươn một bàn tay ra xé mạnh khói đen che trời trước mặt.

Răng rắc! Răng rắc!

Đó là dùng năm ngọn núi âm của Quỷ Vương tông làm cơ sở, dung hợp lực lượng mấy vạn tu sĩ trong tông nhưng nay Quy Vương Già Thiên trận không có chút sức ngăn cản đã bị xé rách.

- Phụt!

Trên năm ngọn núi, tất cả tu sĩ Quỷ Vương tông trấn thủ đại trận đều trắng mặt, người như bị búa tạ đập trúng phun ra búng máu, hơi thở suy yếu.

Tiêu Thần phát ra thần thức hóa thành sóng triều phô thiên cái địa càn quét, bao phủ nguyên Quỷ Vương tông, không tu sĩ nào tránh thoát được. Tiêu Thần nhìn hướng chủ phong, vỗ chưởng xuống.

Hư không chấn động, vô tận linh lực điên cuồng hội tụ hóa thành chưởng ấn che trời trên cao, lực lượng không thể ngăn cản hỗn loạn đập xuống.

Ầm!

Chưởng giáng xuống vang tiếng nổ điếc tai, thiên địa chấn động. Năm ngọn núi Quỷ Vương tông giờ chỉ còn lại bốn, chủ phong tụ tập tất cả cường giả Quỷ Vương tông bị xóa sổ dưới chưởng này, toàn bộ cường giả Quỷ Vương tông chết hết.

Tiêu Thần âm trầm lạnh lùng quát:

- Bắt đầu từ hôm nay trên đời không còn mạch Quỷ Vương tông!

Tiêu Thần đi tiếp, trong ánh mắt kinh hoàng của các tu sĩ Quỷ Vương tông nhìn theo hắn xuyên qua bầu trời đi tiếp.

***

Âm Nguyệt tông, tông chủ và đại trưởng lão cảm ứng hơi thở hủy diệt từ Quỷ Vương tông truyền đến thì người cứng ngắc rồi mềm nhũn trên ghế, trường bào ướt đẫm mồ hôi, mặt tái nhợt như mất hết sức lực.

Mấy giây sau, Âm Nguyệt tông chủ vụt ngẩng đầu, rống to:

- Tông ta bị phủ đệ Ngọc Cung ám thị ra tay với Tiêu phủ, giờ đối mặt trả thù chẳng lẽ bọn họ thấy chết không cứu? Lập tức tuyền tin cho phủ đệ Ngọc Cung, cầu Ngọc Cung Lão Tổ ra tay, giờ chỉ có Ngọc Cung Lão Tổ mới che chở tông ta không bị diệt!

Nhưng đại trưởng lão môi run run, cay đắng nói:

- Đã muộn . . .

Âm Nguyệt tông chủ hoảng sợ ngẩng đầu, thấy trên hư không vô tận một bóng người với sát khí trắng bao phủ cất bước đến gần.

***

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...