Đông Thành chắp tay, đáy mắt lóe tia buồn bã:
- Các vị đạo hữu, chúng ta thoải mái chia tay đi. Kiên trì đến hôm nay mới rời đi là đã rất tình nghĩa với Tiêu phủ rồi, nếu sau này có chuyện gì cần Tiêu phủ hỗ trợ xin cứ nói. Lão hủ không tiễn xa, đạo hữu đi từ từ.
Đến hôm nay Tiêu thành thật sự suy tàn, dù Đông Thành đã rất cố gắng nhưng vẫn không thể giữ gìn căn cơ Tiêu phủ được.
Sư tôn đại nhân, đệ tử đã hết sức, có lẽ không lâu sau đệ tử sẽ rời đi, hy vọng người đừng trách.
Cộp cộp!
Có tiếng bước chân nhẹ nhàng từ cửa thành vang lên, như có sức hấp dẫn hút tất cả tầm mắt của tu sĩ.
Một bóng người từ xa đến gần dần xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Mắt đen, tóc đen, bộ đồ xanh, khuôn mặt bình tĩnh. Hắn lặng lẽ đến, hơi thở bình thản nhưng toát ra uy áp vô hình khiến người run, ánh mắt lộ ra kính sợ.
Đông Thành nhìn rõ người đến, ngây ngẩn giây lát, mắt già chảy lệ đục. Không biết sức lực từ đâu ra khiến Đông Thành vùng khỏi tu sĩ dìu hai bên, bước nhanh lên trước quỳ xuống.
- Sư tôn!
Tiếng gào xen lẫn bao nhiêu chua cay mặn đắng, kích động vui mừng, uất ức xót xa, tất cả chất chứa bên trong.
Giờ phút này Đông Thành không còn vẻ bình tĩnh bày mưu lập kế trước bất cứ biến cố nào, chỉ gào khóc như một đứa trẻ mồ côi bơ vơ giờ đã tìm được người thân để mình trút nỗi lòng.
Từng khóc ruột gan đứt từng khúc.
Thiết Đầu mắt đỏ rực, mỗi ngày ôm đao dùng ma tính rèn luyện tâm thần, chịu đựng đau đớn vô tận không la một tiếng, nay nam nhân này rơi lệ, quỳ xuống đất dập đầu.
- Đại nhân!
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Một đội tu sĩ Tiêu phủ cùng quỳ xuống đằng sau Thiết Đầu.
Đám chủ nhân thương gia đang định rút lui cũng thộn mặt ra, chưa tỉnh táo lại từ cảnh trước mắt.
Mấy năm nay nhiều thế lực trong tối ngoài sáng muốn thu phục lực lượng Tiêu thành nhưng đều bị Tiêu phủ từ chối. Hay là Tiêu phủ đã cùng đường, âm thầm đầu phục vào thế lực nào? Nhưng xem tình hình trước mắt kỳ kỳ.
Tiêu Thần nhìn lão nhân già nua quỳ đằng trước nhất, cảm nhận gầy yếu và già cả. Tiêu Thần hít sâu, hai tay run nhẹ trong ống tay áo. Tiêu Thần vươn tay kéo Đông Thành từ từ đứng dậy.
Bộ dạng lão già nhưng còn nét quen thuộc ngày xưa, đây là đệ tử của hắn, bảo vệ hắn trăm năm trên chiến trường tộc quần, hắn hứa sẽ cho gã tôn sùng cả đời, không bị bất cứ ai ăn hiếp!
- Đông Thành, vi sư đã về, những gì ngươi chịu đựng ta sẽ đòi lại gấp đôi cho ngươi. Những gì ngươi đã mất ta sẽ bù đắp gấp đôi cho ngươi, chỉ hy vọng ngươi đừng oán hận vi sư.
Tiêu Thần ít khi hứa với người nhưng nếu đã nói thì tuyệt đối làm được.
Đây là lời hứa hắn dành cho Đông Thành.
Đông Thành lắc đầu nguầy nguậy, mắt tràn ngập vui vẻ và uất ức:
- Sư tôn về là tốt rồi, dù xảy ra chuyện gì đệ tử tuyệt đối không dám có chút gì oán hận sư tôn. Nếu không có sư tôn thì đệ tử sớm chết từ lâu, những gì đệ tử phải chịu đựng đều là cam lòng tình nguyện!
Tiêu Thần lặng im, lòng sinh ra sát khí tăng vọt kinh người, khiến mắt hắn âm trầm không chút độ ấm.
Thiết Đầu và đám tu sĩ Tiêu phủ sau lưng cùng rống to:
- Chúng ta thề sống chết theo đại nhân!
Lúc này trên Tiêu thành phát ra hai uy áp bao trùm nguyên tòa thành:
- Đông Thành, thời hạn đã đến, ngươi suy nghĩ kỹ chưa?
Một người khác âm trầm quát:
- Ngoan ngoãn giao Tiêu thành ra, hai chúng ta có thể tự quyết định thả cho tu sĩ Tiêu phủ các ngươi yên ổn rời đi. Không thì hôm nay đừng trách chúng ta tâm ngoan thủ lạt diệt hết các ngươi!
Cảm ứng hơi thở thì hai người này là tu vi đỉnh tộc quần.
Tiêu Thần nhíu mày, chậm rãi xoay người nhìn hai kẻ đứng trên trời. Sau lưng bọn họ có mấy chục tu sĩ, ai nấy thực lực mạnh mẽ, yếu nhất cũng cỡ Thiên Nhân Tam Cảnh.
Đông Thành mặt đầy thù hận khẽ giải thích:
- Sư tôn, là Đoan Lão Quái âm thầm sai khiến hai người này, là chủ hai tòa thành gần đây. Bọn họ nhiều lần khó xử chúng ta, buộc chúng ta nhường ra Tiêu thành.
Tiêu Thần nhẹ gật đầu, mắt lấp lóe tia sắc bén.
Một tu sĩ đỉnh tộc quần cười khẩy nói, đã phát hiện tình hình bên dưới khác lạ:
- A! Xem ra có khách khác đến, tiểu tử, khuyên ngươi đừng xen vào việc này không thì bị mất mạng đừng thấy oan!
Tiêu Thần lạnh nhạt nói:
- To gan đến giương oai trong Tiêu thành ta, đã đến rồi thì đừng đi nữa!
Tiêu Thần vung ống tay áo, nguyên không gian bỗng rung lên, một sóng gợn hủy diệt khuếch tán ra.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hai tu sĩ đỉnh tộc quần và mấy chục cường giả Thiên Nhân cảnh đứng sau lưng họ chưa kịp phản ứng cơ thể đã nổ tung thành phấn, hình thần đều diệt.
Với tu vi hiện tại của Tiêu Thần thì lật tay một cái là diệt tu sĩ đỉnh tộc quần bình thường.
Tiêu Thần khuếch tán thần thức bao trùm nguyên Tiêu thành, phất ống tay áo xé rách không gian đưa nhóm Đông Thành trở về Tiêu phủ, để lại các tu sĩ cửa hàng biểu tình giật mình.
Nhi tử Thiết gia khẽ hỏi:
- Phu thân, đã gói ghém xong hết rồi, phụ thân thấy khi nào chúng ta xuất phát?
- Xuất phát? Xuất phát khỉ gì, lấy hết đồ trong trữ vật giới chỉ ra, chúng ta không đi!
- Hả?
- Hả gì mà hả, không nghe ta nói sao? Lập tức truyền lệnh xuống, lấy đồ ra quan sát một lúc rồi quyết định tiếp!
Trong phút chốc mấy chục cửa tiệm vốn định rời khỏi Tiêu thành lại lặng lẽ khai trương. Tin Tiêu Thần đại nhân Tiêu phủ quay về được truyền bá nhanh kinh người.
Nguyên Tổ thành sôi trào, không khí nặng nề từ từ tụ lại, gió mưa sắp đến.
***
Tiêu Thần ngồi trên ngôi cao lạnh nhạt nói:
- Hãy nói tỉ mỉ các việc từ lúc bổn tọa rời khỏi Tổ thành, bổn tọa muốn xem ai âm thầm hại Tiêu phủ, để tiện thanh toán hết với họ.
Đây chỉ là vẻ ngoài bình tĩnh, bão tố siêu khủng khiếp đang uấn nhưỡng, nếu bùng nổ sẽ kinh thiên động địa.
Đông Thành, Thiết Đầu, đám quản sự Tiêu phủ cung kính đứng bên dưới. Đức Phúc quản gia sắc mặt kích động, mặt gìa đỏ rực đủ biết lão kích động thế nào.
Đông Thành rất kích động nhưng thân thể gần héo mòn không chịu nổi cảm xúc quá mạnh, hổn hển trả lời:
- Sư tôn yên tâm, mấy năm nay tuy đệ tử chỉ có thể mệt mỏi ngăn cản nhưng đều nhớ rõ những ai lén ra mặt, từng món nợ máu khắc ghi trong lòng không quên chút nào. Chỉ chờ sư tôn quay về đòi lại công bằng cho Tiêu phủ ta!
Bình luận