Đạo (Dịch) – Chương 1748

Ven Tiềm Thủy hồ, trong một tửu quán ở phố Đông Lâm.

Tiêu Thần chọn một góc ngồi, kêu mấy món đồ ăn nhạt, cầm bình rượu tự rót tự uống.

Một bàn vuông gần đó có mấy tu sĩ áo gấm vừa ăn vừa tán gẫu phun mật đắng.

- Ài, dạo này khó làm ăn thật. Lúc Tiêu phủ còn thì rất khoan dung với chúng ta, cái vị mới đến này tướng ăn hơi khó xem, tháng trước chia lợi tức rút hết ba mươi phần trăm. Cứ thế này thì chúng ta cực khổ kiếm chút Linh Thạch đều rơi vào túi của hắn hết.

- Thì đó, lúc Tiêu Thần đại nhân còn ở thì yêu cầu tu sĩ Tiêu phủ rất nghiêm khắc, không cho tu sĩ dưới trướng khi nhục chúng ta. Đổi lại Đoan phủ, cái đám khốn kiếp ăn không uống không, hở chút là gây sự. Giờ việc buôn bán cửa tiệm của ta giảm xuống ba, bốn phần rồi.

- Đúng đúng, cứ tiếp tục thế này thì huynh đệ chúng ta không chịu nổi nữa. Nếu không được thì bán lại tiệm đi chỗ khác mưu sinh đi.

- Thôi thôi, hôm nay các vị đừng nói mấy chuyện xui xẻo đó nữa, ảnh hưởng tâm tình còn gây rắc rối cho mình, cẩn thận họa từ miệng mà ra.

- Ừ ừ, uống rượu, ăn đi, hôm nay chỉ nói chuyện phong nguyệt, không bàn việc khác.

Mấy người nâng chén cụng ly, không khí lại nhiệt liệt.

Tiêu Thần nâng ly đến gần, bình tĩnh hỏi:

- Các vị đạo hữu, tại hạ mới đến Tổ thành, không biết các vị có thể nói cho ta hay tại sao Tiêu phủ sửa thành Đoan phủ? Tu sĩ trong Tiêu phủ đi đâu rồi?

Mấy người biến sắc mặt, đầy kiêng dè lạnh lùng nhìn Tiêu Thần.

Chợt một tu sĩ đứng dậy, hơi kính cẩn hành lễ với Tiêu Thần:

- Đại nhân đừng khách sáo, mời ngồi, tại hạ có thể giải đáp thắc mắc cho đại nhân.

Tu sĩ ngồi cùng bàn lộ vẻ mặt ngạc nhiên, ngày thường Lam Thạch Thiên lanh lẹ cẩn thận, thứ gì không nói nên nói tuyệt đối không nói, thứ gì không nên làm sẽ không bao giờ xen vào, tại sao bây giờ đột nhiên đổi tính nhiệt tình vậy? Xem sắc mặt gã cung kính, mấy đồng bạn không phải hạng người lỗ mãng, đều giữ im lặng không nói nhiều.

Tiêu Thần gật đầu ngồi chung bàn.

Lam Thạch Thiên vẻ mặt kinh cẩn, sắp xếp từ ngữ rồi nói:

- Tiêu Thần đại nhân Tiêu phủ rời khỏi Tổ thành mấy chục năm sau đột nhiên truyền tin về đã chết. Tiêu phủ thất thế, bị chèn ép âm thầm, kiên trì mấy năm lại bị Hàn Lâm Chi Chủ đề nghị trong hội nghị đại trưởng lão dỡ bỏ chế độ dựng phủ đuổi tu sĩ Tiêu phủ đi. Tu sĩ Tiêu phủ rời khỏi Tổ thành thành lập Tiêu thành phía đông nam, luôn sống ở đó, nếu đại nhân có việc có thể đi tìm bọn họ. Nhưng từ khi tu vi của Đông Thành đại nhân bị Đoan trưởng lão phế trừ, Tiêu thành bị chèn ép giờ dần tiêu điều.

Rắc!

Ly rượu trong tay Tiêu Thần nứt vỡ, rượu đổ đầy bàn.

Vẻ mặt Tiêu Thần vẫn bình tĩnh, tùy ý lau tay:

- Ngại quá, tại hạ lỡ quấy rầy hứng thú uống rượu của các vị.

Khi nói chuyện tay Tiêu Thần lóe linh quang đặt mấy viên Linh Thạch lên bàn:

- Bữa rượu hôm nay xem như tại hạ mời khách, các vị đạo hữu dùng từ từ. Tại hạ còn chút chuyện cần giải quyết, cáo từ.

Trong Tổ thành có thể thuấn di nhưng cần là tu vi đỉnh tộc quần.

Trừ tại hạ mời khách, các vị đạo hữu ra mấy tu sĩ khác con ngươi co rút, biểu tình hoảng sợ.

- Lam đạo hữu, vị . . . vị đại nhân này là thần thánh phương nào?

Lúc trước Lam Thạch Thiên lộ vẻ cung kính hết sức, chắc đã nhìn ra thân phận thật của người đó.

Lam Thạch Thiên nhìn Linh Thạch đặt trên bàn, đột nhiên ngẩng đầu uống cạn một chén, sắc mặt đỏ rực kích động nói:

- Các vị đạo hữu, đời chúng ta được vị đại nhân này mời một ly rượu là vinh hạnh suốt đời! Còn thân phận của vị đó . . .

Lam Thạch Thiên chỉ hướng ven Tiềm Thủy hồ, trạch viện xa hoa kéo dài mấy trăm dặm:

- Ta nghĩ chỗ này không lâu sau sẽ vật về với chủ cũ.

Mấy người ngồi cùng bàn rùng mình, khi nghe hiểu ẩn ý thì đều biến sắc mặt.

- Lão Hùng này mù mắt chó rồi, có mắt mà không thấy Thái Sơn, bỏ lỡ cơ hội nịnh bợ làm quen. Nhưng như Lam đạo hữu nói, được vị đại nhân này mời một bữa rượu là cơ duyên lớn trên đời.

- Nào, chúng ta nâng ly, đừng bỏ lỡ đại nhân khoản đãi!

Mấy tu sĩ khuôn mặt hưng phấn, bọn họ nhìn nhau, thấy kích động và mong chờ trong mắt nhau.

Vị đại nhân này đã trở về thì Tổ thành âm trầm mấy trăm năm sắp dấy lên sóng thần.

Tiêu thành.

Mấy năm nay bị thành trì xung quanh không ngừng quấy rầy, nhiều thương gia bỗng gặp sự cố, cộng thêm một số người lén ám thị khiến Tiêu thành khó tránh khỏi lụn bại, cư dân cố định không ngừng giảm mạnh.

Hơn hai trăm năm cực khổ thành lập danh dự, nội tình chỉ mấy chục năm ngắn ngủi đã bị mất hết.

Đông gia Thông Nguyên vẻ mặt áy náy cười khổ nói:

- Đông Thành đại nhân, không phải lão hủ không muốn ở lâu trong Tiêu thành mà vì việc buôn bán khó kiếm lời. Có chuyện ta chưa nói cho đại nhân biết, hai ngày trước hàng hóa từ bên ngoài vận vào bị người cướp, đây đã là lần thứ ba trong nửa năm qua, cứ tiếp tục như vậy chúng ta không chịu nổi.

Đông Thành lắc đầu, giọng trầm thấp khàn khàn:

- Thiết đông gia đừng nói vậy, người chống đỡ đến bây giờ, là nhóm thương gia cuối cùng rút khỏi Tiêu thành đã là có tình nghĩa rất lớn với Tiêu phủ. Ta thông cảm nỗi khó xử của người.

Đoan Lão Quái phế trừ tu vi của Đông Thành, hủy căn cơ tu lại đại đạo của gã, còn độc ác ngăn cách sức sống trong người gã, không thể dùng vật bên ngoài bổ sung. Đông Thành tựa như người phàm tục trong mấy chục năm dần già nua, giờ đã là một lão già lọm khọm gầy yếu.

Thông Nguyên đông gia chắp tay, sắc mặt chân thành không chút giả bộ:

- Ài, Đông Thành đại nhân hiểu được nỗi khổ của lão phu thì lão phu yên lòng. Hôm nay các đạo hữu chúng ta rời đi vì bất đắc dĩ, nếu sau này tình huống Tiêu phủ hơi ổn chút thì không cần đại nhân kêu về, Thiết gia ta nhất định sẽ đến mở lại cửa hàng!

Mấy chục chủ tiệm khác cũng gật đầu, khuôn mặt trầm trọng.

Hôm trên Tiêu thành Đông Thành chịu đau đớn, không tiếc tổn thương bản thân để lưu giữ lực lượng Tiêu phủ, thành lập uy vọng rất cao trong Tiêu phủ, toàn Tiêu thành. Nên mấy chục năm qua dù Đông Thành không có tu vi nhưng không ai to gan xấc xược với gã, không thì tu sĩ Tiêu phủ tức giận sẽ bất chấp mọi gía xé xác kẻ đó ra.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...