Ngọc Cung Lão Tổ nhìn nhi tử duy nhất dáng vẻ đã già nua, lòng càng áy náy hơn nói:
- Thượng Văn, vì chuyện năm xưa nên vi phụ lánh vào chiến trường vực ngoại, mặc kệ ngươi tự sinh tự diệt mấy vạn năm, ngươi cũng đã nhận được trừng phạt đủ rồi. Chuyện trước kia cho qua đi, sau này vi phụ trấn thủ mạch Ngọc Cung ta, tuyệt đối sẽ không để ngươi chịu khuất nhục thêm chút nào nữa.
Hàn Lâm Chi Chủ mừng như điên liên tục dập đầu.
Ngọc Cung Lão Tổ nâng Hàn Lâm Chi Chủ dậy, hai phụ tử ngồi xuống nói chuyện, trên mặt tràn đầy ý cười, không khí thân thiết.
Ngọc Cung Lão Tổ bỗng cau mày, nét mặt kỳ dị. Ngọc Cung Lão Tổ vươn một tay chộp hư không, một khe hở màu đen lặng lẽ xuất hiện, một ngọc giản chui ra. Ngọc Cung Lão Tổ cầm lấy ngọc giản, thần thức thò vào trong.
Mấy giây sau Ngọc Cung Lão Tổ chợt mở mắt ra, biểu tình cực kỳ khó xem.
Tim Hàn Lâm Chi Chủ rớt cái bịch, không hiểu sao lòng có linh cảm không may.
Ngọc Cung Lão Tổ hít sâu cố kiềm nén tức giận, nhìn Hàn Lâm Chi Chủ, trầm giọng hỏi:
- Thượng Văn, ngươi nói thật cho vi phụ biết, trong Ngũ Hành cảnh là ngươi âm thầm hại Tiêu Thần, trục xuất hắn vào Vô Để uyên?
Mặt Hàn Lâm Chi Chủ trắng bệch vội vàng quỳ gối xuống đất, toàn thân run rẩy, đầu óc xoay chuyển nhanh. Hàn Lâm Chi Chủ lập tức quyết định không thể giấu diếm, không thì hậu quả sẽ càng nghiêm trọng.
Hàn Lâm Chi Chủ thừa nhận:
- Hài nhi không dám che giấu phụ thân đại nhân, việc này đúng là hài nhi làm.
Ngọc Cung Lão Tổ gầm lên:
- Khốn nạn!
Khí thế bùng nổ bao phủ cả không gian, các tu sĩ dòng chính mạch Ngọc Cung giật thót vội quỳ dưới đất, không hiểu tại sao lão tổ tức giận.
- Ngươi thật to gan, dám lén hại tu sĩ nhân tộc ta, còn vì việc này liên lụy Văn Khúc sư đệ chết. Thượng Văn, chuyện năm xưa ngươi không học khôn ra chút nào, ngươi khiến vi phụ quá thất vọng . . .
Tim Hàn Lâm Chi Chủ rớt cái bịch, Ngọc Cung Lão Tổ thất vọng thì nghiêm trọng còn hơn là mắng, đánh lão nhiều. Nếu còn làm phụ thân đại nhân sinh ra gút mắc vì chuyện này thì cả đời lão đừng mơ được đến phụ thân tha thứ.
- Phụ thân xin hãy nghe hài nhi giải thích, trong đó có ẩn tình khác thì hài nhi làm sao làm ra việc này được.
Hàn Lâm Chi Chủ kể lại nguyền rủa lúc Phó Tử Văn hấp hối, Tiêu Thần qauy về nhân tộc làm hàng loạt việc gì.
- Phụ thân nên biết Phó sư huynh cảm ngộ đạo thôi diễn của thượng cổ đại nho, thần thông suy tính tương lai kinh thiên động địa. Lời Phó sư huynh nói hiện giờ đã lần lượt thực hiện, hài nhi nhiều lần đấu với Tiêu Thần đều thua thê thảm. Mấy trăm năm ngắn ngủi tu vi của hắn đã đến đẳng cấp Thái Cổ, nếu không nhân lúc còn sớm giết chết hắn thì sau này nhất định sẽ là tai họa lớn cho mạch Ngọc Cung ta. Phụ thân, tuy hài nhi làm vậy không ổn nhưng cũng là bất đắc dĩ!
Khuôn mặt Ngọc Cung Lão Tổ trầm trọng, đáy mắt đầy nghi ngờ hỏi:
- Thượng Văn, ngươi nói có thật không? Nếu ngươi còn dám lừa gạt nữa thì lão phu sẽ không tha cho!
- Phụ thân yên tâm, hài nhi nói mỗi câu đều là lời thật, không có một chút giả dối, nếu không cam nguyện chịu mọi sự trừng phạt của phụ thân!
Ngọc Cung Lão Tổ buông tiếng thở dài:
- Xét cho cùng mọi chuyện hôm nay là do ngươi năm xưa hồ đồ mà ra, không thể trách ai. Thôi, nếu năm xưa lão phu quyết định không truy cứu thì giải quyết việc này thay ngươi vậy. Nhưng nếu sau này còn sinh ra thị phi thì lão phu tuyệt đối không xen vào nữa, mặc kệ ngươi tự sinh tự diệt!
Hàn Lâm Chi Chủ vững lòng, cẩn thận liếc trộm Ngọc Cung Lão Tổ:
- Phụ thân, đã xảy ra chuyện gì? Tại sao phụ thân đột nhiên hỏi chuyện này?
- Tiêu Thần đã thoát khỏi Ngũ Hành cảnh quay về chiến trường vực ngoại, còn vừa ra tay xóa sổ Văn Khúc sư đệ.
Ngọc Cung Lão Tổ trầm giọng nói:
- Hiện giờ hắn đã thông qua đại na di trận trở về nhân tộc, không chừng bây giờ đã đến Tổ thành rồi.
Hàn Lâm Chi Chủ biến sắc mặt nói:
- Không thể nào! Hài nhi chính mắt thấy hắn rơi vào Vô Để uyên, bị nó nuốt mất, Ngũ Hành cảnh cũng đã đóng kín thì hắn làm sao thoát ra được?
Ngọc Cung Lão Tổ nhíu chặt mày chậm rãi nói:
- Trong Linh Giới có nhiều việc kỳ lạ nhiều không đếm xuể, có lẽ thiên đạo mệnh số Tiêu Thần chưa đáng chết, nhân duyên tình cờ thoát khỏi cảnh chết.
- Phụ thân đại nhân, Tiêu Thần dám ra tay giết chết Văn Khúc sư thúc, người có thể thừa dịp này trừ khử hắn. Không thì với tốc độ lớn lên của người này mai sau sẽ trở thành tai họa lớn cho mạch Ngọc Cung ta!
Ngọc Cung Lão Tổ im lặng giây lát, từ từ ngước đầu lên:
- Lão phu muốn hắn dễ như trở bàn tay, căn bản không cần tìm cơ hội gì. Khi hắn ra tay giết Văn Khúc sư đệ thì đã định trước sẽ phải chết. Chờ xem, lão phu linh cảm không lâu sau không cần chúng ta tìm, Tiêu Thần sẽ tự đến. Chờ vi phụ xóa sổ hắn khỏi cõi đời này thì tất cả nhân quả cơ duyên trước kia đều chặt đứt, ngươi cứ yên tâm.
Hàn Lâm Chi Chủ kính cẩn thi lễ:
- Vâng thưa phụ thân!
Thấy Ngọc Cung Lão Tổ không mấy vui vẻ nên Hàn Lâm Chi Chủ thận trọng lui ra ngoài, nét mặt sa sầm.
- Rơi vào Vô Để uyên vẫn không thể giết ngươi, Tiêu Thần, ngươi đúng là mạng cứng. Nhưng giờ thì làm được gì? Lão phu ở đây, nếu ngươi dám tới thì chết chắc!
***
Cửa bắc Tổ thành, một tu sĩ áo xanh ngước nhìn tòa thành lớn hùng vĩ phồn hoa trước mắt, mặt hiện nét cảm khái.
Rời đi mấy trăm năm, hắn đã về, nhưng không biết trong thành có bao nhiêu người hy vọng hắn chết? Có điều họ sẽ phải thất vọng.
Giờ thì hắn nên chấm dứt tất cả thù hận.
Khóe môi Tiêu Thần cong lên đầy âm trầm, sải bước đi vào Tổ thành.
Một tu sĩ canh chừng cửa bắc nhìn bóng lưng thẳng tắp, vẻ mặt hoang mang nói:
- Ủa? Các ngươi nhìn tu sĩ áo xanh kia xem, có thấy quen quen không?
Một tu sĩ khác biểu tình kinh ngạc nói nhỏ:
- Thì ra ngươi cũng thấy quen, ta còn tưởng chỉ có ta nghĩ vậy, chắc từng gặp ở đâu rồi.
Tiểu đội trưởng sờ cằm:
- Ta vốn không nghĩ gì nhưng nghe các ngươi nói, nhìn bóng lưng này thì cũng thấy quen lắm, có hơi hướm khiến ta sợ. Thật kỳ lạ, lão tử đường đường là tu vi Thiên Nhân cảnh mà bị một bóng lưng hù sợ.
Tiểu đội trưởng bỗng cứng người, ngẫm nghĩ rồi vụt ngẩng đầu nhìn chằm chằm bóng dáng tu sĩ đi xa. Người gã run bần bật như bị sốt rét, một bóng hình mơ hồ hiện ra trong đầu gã vừa khít với người trước mắt.
***
Bình luận