Đạo (Dịch) – Chương 1746

Kiếm Tổ biến sắc mặt, vẻ mặt sốt ruột trầm giọng nói:

- Tiêu Thần, việc này ngươi quá khích rồi, sao có thể trực tiếp giết Văn Khúc Lão Tổ, ngươi đã gây họa lớn.

Tính cách của Tiêu Thần luôn thận trọng, không bao giờ làm chuyện lỗ mãng nên mới rồi Kiếm Tổ không kịp ngăn lại khi hắn đột nhiên giết người.

- Chắc ngươi chưa biết, Ngọc Cung Lão Tổ đã trở về, tu vi đến đẳng cấp Tổ Cổ, thành tồn tại đỉnh cao thật sự của nhân tộc ta, không thì lão phu làm sao cam nguyện bị kiềm chế? Hiện giờ ngươi giết Văn Khúc Lão Tổ, Ngọc Cung Lão Tổ tuyệt đối sẽ không bỏ qua, chuyện này sẽ gợi lên sóng gió lớn.

Kiếm Tổ nhíu chặt mày, sắc mặt liên tục thay đổi:

- May mắn Ngọc Cung Lão Tổ trở về Tổ thành, không có trong chiến trường vực ngoại. Ta có thể tạm che giấu cho ngươi một thời gian, Tiêu Thần, mau rời khỏi chiến trường vực ngoại, trốn vào Linh Giới đi. Sau này không đến tu vi Tổ Cổ thì đừng xuất hiện, còn lão phu và Vạn Kiếm thì ngươi đừng lo, dù Ngọc Cung Lão Tổ thành tựu Tổ Cổ cũng không dám thích gì làm nấy trong nhân tộc.

- Kiếm Tổ, Tiêu Thần đã giết Văn Khúc Lão Tổ, là tội phạm nặng trong nhân tộc, sao có thể thả hắn đi được?

- Hãy mau bắt lấy Tiêu Thần cho Ngọc Cung đại nhân xử lý!

- Nếu ngươi ích kỷ thả Tiêu Thần đi thì chúng ta sẽ bẩm báo chuyện này cho Ngọc Cung đại nhân, truy cứu trách nhiệm của ngươi!

- Dám can đảm giết chết Văn Khúc Lão Tổ, vô pháp vô thiên như vậy lần này không ai cứu ngươi được!

Đại năng phe nho đạo giật mình giây lát rồi tỉnh táo lại, sắc mặt âm trầm gầm rống đầy sát khí.

Mắt Tiêu Thần lạnh băng xoay người liếc qua cả đám:

- Câm miệng! Dám nói nhiều nữa là bổn tọa lập tức tiễn các ngươi xuống lòng đất gặp Văn Khúc Lão Tổ!

Đại năng nho đạo mới lên tiếng bỗng rùng mình, im thin thít.

Tiêu Thần dám giết Văn Khúc Lão Tổ chứ đừng nói bọn họ.

Tiêu Thần cười khẩy, hắn xoay người kính cẩn thi lễ hướng Kiếm Tổ:

- Sư tổ đại nhân đừng lo, Tiêu Thần đã ra tay tất nhiên có nắm chắc. Dù Ngọc Cung Lão Tổ không đến tìm đệ tử thì đệ tử cũng sẽ đi Tổ thành tìm lão. Hệ nho đạo ba lần bốn lượt khó xử đệ tử, lần này Hàn Lâm Chi Chủ lén hại muốn đẩy đệ tử vào chỗ chết. Trước khi đệ tử thoát thân đã quyết định phải giết người này!

Lòng Kiếm Tổ rung lên, mặt tràn đầy tức giận nói:

- Tiêu Thần, Ngọc Cung Lão Tổ đã thành đại năng Tổ Cổ, là Tổ Cổ! Ngươi đừng vì nóng nảy một lúc, mau trốn đi!

Khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh nói:

- Đệ tử biết Ngọc Cung Lão Tổ đã thành đại năng Tổ Cổ, nhưng vậy thì sao? Nếu không nắm chắc đấu lại lão thì đệ tử không dám tùy tay trừ Văn Khúc Lão Tổ. Đệ tử không tiện nói rõ nhưng xin sư tổ yên tâm. Sư tổ hãy mở ra đại na di trận đưa đệ tử về Linh Giới, chuyện sau này đệ tử sẽ giải quyết ổn thỏa.

Tiêu Thần quay đầu liếc đám tu sĩ đại năng nhân tộc xung quanh:

- Ta biết các ngươi nhất định sẽ đưa tin ta trở về cho Ngọc Cung Lão Tổ, vậy nói với lão không lâu nữa ta sẽ đi phủ đệ Ngọc Cung tìm lão. Nhưng khuyên các ngươi một câu, khi sự việc chưa quyết định thì đừng quá càn rỡ. Từ ngày hôm nay trừ phi Ngọc Cung Lão Tổ tự mình đến chiến trường vực ngoại sửa đổi, không thì mọi việc vẫn do Kiếm Tổ quản lý, ai không phục thì kết cục giống như Văn Khúc Lão Tổ!

Nếu đúng vậy thì trong nhân tộc sắp có sóng gió.

Nửa ngày sau Tiêu Thần cất bước tiến vào đại na di trận, hắn chắp tay hướng Kiếm Tổ rồi linh quang chợt lóe, hắn biến mất.

Tổ thành, điện trưởng lão.

Vạn Kiếm Chi Chủ sắc mặt âm trầm, mắt đầy chua chát.

Ngọc Cung Lão Tổ quay về, với tu vi Tổ Cổ đảo ngược cách cục quyền lực nhân tộc trong tích tắc. Kiếm Tổ đã mất quyền lớn trong chiến trường tộc quần, Vạn Kiếm Chi Chủ cũng thất thế trong điện đại trưởng lão, địa vị chủ đạo rơi vào tay Hàn Lâm Chi Chủ.

Quan trọng nhất là Vạn Kiếm Chi Chủ không có sức mạnh chống lại cục diện này.

Tổ Cổ!

Đây là địa vị của tu sĩ Tổ Cổ, mỗi một hành động, lời ăn tiếng nói có thể thay đổi đại thế tộc quần.

Nhưng Vạn Kiếm Chi Chủ bỗng biến sắc mặt, bước ra một bước xuất hiện trong một mật thất ở hậu điện. Trận pháp truyền tống trên ngọc đài bắt đầu chuyển động, tỏa ra linh quang mờ nhạt, khi linh quang tán đi, một ngọc giản nằm trong trận.

Truyền tống trận ở mật thất là Vạn Kiếm Chi Chủ dùng cho việc truyền tin tức với chiến trường vực ngoại, hiển nhiên là Kiếm Tổ truyền tin. Vạn Kiếm Chi Chủ không dám sơ sẩy, vội cầm ngọc giản lên, đưa một tia thần thức vào.

Mấy giây sau Vạn Kiếm Chi Chủ rùng mình, mở bừng mắt ra, lộ tia mừng như điên:

- Ta đã nói Tiêu Thần chưa chết mà!

***

Phủ đệ Ngọc Cung.

Lão tổ quay về khiến tu sĩ nguyên mạch Ngọc Cung hoan hô, huyết mạch dòng chính dưới tay Hàn Lâm Chi Chủ có hai mươi bảy người, huyết mạch bàng chi thì đông đúc trăm vạn người từ các nơi trong Linh Giới qua đại trận truyền tống quay về Tổ thành bái kiến lão tổ, cùng chúc mừng.

Trong phút chốc phủ đệ Ngọc Cung thành nơi tập trung tầm mắt toàn nhân tộc.

Người đời đều biết Ngọc Cung Lão Tổ thăng cấp Tổ Cổ, trở thành đại năng đỉnh cao nhân tộc, nên tất cả cực kỳ kính sợ lãnh thụ mạch đạo thống này.

Tu sĩ qua lại bên ngoài tòa nhà Ngọc Cung rất là náo nhiệt, không khí chúc mừng. Nhưng tụ tập tại đây đều là huyết mạch chi thức, tu sĩ các phương đã bái vào. Tu sĩ dòng chính thật sự của mạch Ngọc Cung đều ở trong nhà.

Mặt Ngọc Cung Lão Tổ có nụ cười tươi, năm xưa lão tức giận bỏ lơ mạch Ngọc Cung mấy vạn năm, giờ quay về thấy hậu bối tử tôn phồn thịnh thì buông xuống chút lấn cấn cuối cùng.

Nói sao thì đó là nhi tử của lão, mạch Ngọc Cung là hậu duệ huyết mạch của lão.

Ngọc Cung Lão Tổ đã trở về, cũng tới lúc mạch Ngọc Cung vươn lên rồi. Nguyên nhân tộc đều nằm trong vòng khống chế của tộc lão, không ai được tổn thương bọn họ chút nào.

Ngọc Cung Lão Tổ vì ôm một chút áy náy nên sắc mặt hiền hòa nhiều, lão lấy lại tinh thần lạnh nhạt nói:

- Đừng quỳ ngoài cửa nữa, đứng dậy đi.

Hàn Lâm Chi Chủ quỳ ngoài cửa mười ba ngày, nghe giọng nói từ bên trong vọng ra thì tim thít chặt, mắt đỏ ửng vội đứng lên đẩy cửa bước vào.

- Nhi tử bất hiếu Thượng Văn bái kiến phụ thân đại nhân!

Giọng Hàn Lâm Chi Chủ nức nở nghẹn ngào.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...