Đạo (Dịch) – Chương 1740

Vạn Kiếm Chi Chủ vụt xoay người, nhếch mép cười khẩy nói:

- Nếu hắn không chết thì bây giờ Đoan đạo hữu không có lá gan giương oai tại đây! Khi Tiêu Thần chết ở chiến trường vực ngoại tu vi đã đến Thái Cổ, là siêu cường giả của nhân tộc ta. Với tu vi hiện giờ của đạo hữu sao dám có chút càn rỡ nào trước mặt hắn?

Đồ đệ yêu quý chết làm Vạn Kiếm Chi Chủ rất buồn, giờ nghe Lão Tổ Đoan gia nhiều lần đụng chạm làm bốc cháy lửa giận. Vạn Kiếm Chi Chủ ngữ điệu lạnh băng, không chừa chút mặt mũi cho Lão Tổ Đoan gia.

Lão Tổ Đoan gia biến sắc mặt, cảnh giới Thái Cổ là cảnh thứ ba trong Cổ chi tam cảnh, nguyên tộc quần nhân tộc không có nhiều siêu cường giả như vậy. Tiêu Thần muốn giết Lão Tổ Đoan gia chỉ cần một ngón tay.

Vạn Kiếm Chi Chủ nói thẳng ra khiến lão bất tử sắc mặt lúc xanh lúc trắng, chửi thầm trong bụng.

Có tiếng cười hời hợt từ trên mây vọng xuống, Hàn Lâm Chi Chủ đạp hư không đến, mỉm cười nói:

- Ha ha ha! Đoan đạo hữu đừng bực, Vạn Kiếm Chi Chủ buồn vì mất ái đồ nên hơi nóng tính chút cũng không sao.

Mấy trăm năm qua Hàn Lâm Chi Chủ xuân phong đắc ý, không chỉ tu vi một hơi lên Nửa Bước Hoang Cổ, mạch Ngọc Cung ngồi vững chắc địa vị lãnh tụ nho đạo, chèn ép Vạn Kiếm Chi Chủ, dần có thế cục khống chế hội nghị đại trưởng lão.

Hàn Lâm Chi Chủ rất là đắc ý.

Đoan gia và mạch Ngọc Cung vốn chơi thân, Đoan Lão Quái lòng rung lên, chắp tay cười chào:

- Thì ra là Hàn Lâm Chi Chủ, mấy trăm năm không gặp không ngờ đạo hữu đã bước ra một bước này, thật đáng vui đáng mừng!

Hàn Lâm Chi Chủ mắt lóe tia sáng mỉm cười nói:

- Cùng vui cùng vui, cảnh giới Nửa Bước Hoang Cổ của Đoan đạo hữu đã có tư cách vào điện trưởng lão. Sau khi về Tổ thành bổn tọa sẽ đề nghị nhâm mệnh Đoan đạo hữu làm trưởng lão thứ chín của nhân tộc ta, thêm vào một chức vị đại trưởng lão.

Đoan Lão Quái reo lên:

- Ha ha ha! Nếu vậy thì xin nhờ vào Hàn Lâm Chi Chủ, nếu thành công bổn tọa sẽ báo đáp hậu hĩnh.

- Đoan đạo hữu khách sáo rồi, chúng ta vốn quan hệ tâm đầu ý hợp, huống chi tu vi hiện giờ của đạo hữu có tư cách vào điện trưởng lão. Chắc Vạn Kiếm Chi Chủ sẽ không có ý kiến gì về chuyện này?

Mặt Vạn Kiếm Chi Chủ lạnh lùng nói:

- Việc thêm đại trưởng lão cần lão tổ chiến trường vực ngoại quyết định, bổn tọa có đồng ý hay không chẳng có quan hệ gì lớn.

Hàn Lâm Chi Chủ bật cười không nói nhiều.

Đoan Lão Quái sầm mặt xuống, thầm hừ lạnh. Hèn gì Vạn Kiếm Chi Chủ lạnh lùng với lão như vậy, ra là có quan hệ sư đồ với Tiêu Thần. Hôm nay Vạn Kiếm Chi Chủ vội vàng chạy tới chắc lo lão hại đám tu sĩ Tiêu phủ.

Nghĩ đến đây ánh mắt Đoan Lão Quái nhìn Vạn Kiếm Chi Chủ càng lạnh.

Hàn Lâm Chi Chủ thấy thế cười càng tươi:

- Thân phận hiện giờ của Đoan đạo hữu đã khác xưa, cần gì khó xử đám hậu bối Tiêu phủ, hơi cảnh cáo là được tránh cho Vạn Kiếm Chi Chủ không vui.

Nghe như Hàn Lâm Chi Chủ đang khuyên nhủ nhưng thật ra là lửa cháy đổ thêm dầu, khiến sắc mặt Đoan Lão Quái càng xanh mét. Nếu bây giờ lão cụp đuôi rút về chẳng lẽ là chưa vào điện trưởng lão đã bị Vạn Kiếm Chi Chủ đè đầu, mất hết uy tín?

Đoan Lão Quái âm trầm nói:

Đoan Lão Quái nhếch mép âm u nói:

- Bây giờ Tiêu Thần đã chết, bổn tọa không tiện ra tay với đám tiểu bối, nhưng Đông Thành khó tránh tội. Năm xưa nếu không phải tiểu bối này khó xử tu sĩ Đoan phủ ta thì đã không xảy ra nhiều chuyện như vậy. Lão phu có thể bỏ qua cho tu sĩ Tiêu phủ khác nhưng người này thì không được!

Vạn Kiếm Chi Chủ phát ra kiếm ý như thần kiếm ra khỏi vỏ muốn diệt vô tận sinh linh:

- Tiêu Thần là ái đồ của bổn tọa, Đông Thành là đệ tử dưới tay hắn tức là đồ tôn của bổn tọa. Hiện Tiêu Thần đã chết, có bổn tọa ở đây tuyệt đối không cho phép bất cứ tu sĩ nào thương tổn một cọng lông của Đông Thành, nếu không tức là đối địch với bổn tọa!

Giọng nói âm trầm đầy sát khí.

Vạn Kiếm Chi Chủ giận thật, dù biết hành động này làm Đoan Lão Quái ghi hận, thậm chí hoàn toàn nghiêng về phe Hàn Lâm Chi Chủ thì lão vẫn không chút do dự.

Tiêu Thần chết rồi, nếu Vạn Kiếm Chi Chủ không thể che chở đệ tử duy nhất hắn để lại thì sao xứng làm sư tôn của hắn?

Đoan Lão Quái sầm mặt xuống cười khẩy nói:

- Lão phu chỉ truy cứu một mình Đông Thành là đã nể mặt Vạn Kiếm Chi Chủ lắm rồi, không lẽ chỉ có bấy nhiêu mà Vạn Kiếm Chi Chủ cũng không chịu, không cảm thấy mình quá bá đạo sao? Lão phu nói thẳng tại đây, ai che chở Đông Thành là đối đầu với bổn tọa, hôm nay lão phu tuyệt đối sẽ không bỏ qua!

Hàn Lâm Chi Chủ thầm sướng, bây giờ địa vị của lão đã ngang ngửa với Vạn Kiếm Chi Chủ, nếu giành thêm Đoan Lão Quái là có thể hoàn toàn ức chế Vạn Kiếm Chi Chủ, vươn xa hơn là nắm giữ nguyên hội nghị đại trưởng lão, cầm quyền to nhân tộc.

Hàn Lâm Chi Chủ nói:

- Hai vị đạo hữu đều là cường giả đỉnh cao của nhân tộc ta, có gì từ từ nói, đừng vì một tu sĩ tiểu bối làm tổn thương tình cảm.

Nói vậy nhưng Hàn Lâm Chi Chủ âm thầm đến gần Đoan Lão Quái, hơi thở như ẩn như hiện, kỳ thái độ rõ ràng.

Đoan Lão Quái càng vững lòng, lạnh lùng cười:

- Bổn tọa sẽ không lấy mạng tiểu bối này nhưng hắn đừng hòng giữ lại tu vi, đây là điểm giới hạn cuối cùng của lão phu. Vạn Kiếm Chi Chủ đừng khinh người quá đáng!

Hơi thở của hai người mơ hồ hòa cùng nhau, hình thành trạng thái ức chế tuyệt đối.

Vạn Kiếm Chi Chủ tái mặt, mắt hấp háy liên hồi, chẳng những không lùi càng hùng hổ hơn.

Hai phe giằng co khí thế, giương cung bạt kiếm, có lẽ ngay sau đó kịch chiến sẽ bùng nổ.

Lúc này đáy mắt Đông Thành lóe tia quyết tuyệt, kính cẩn thi lễ hướng Vạn Kiếm Chi Chủ:

- Vãn bối sư thừa sư tôn Tiêu Thần, xem như đồ tôn của đại nhân. Tuy đại nhân chưa từng chỉ điểm Đông Thành nhưng nhờ sự bảo vệ hôm nay, đệ tử cam nguyện gọi một tiếng sư tổ. Nhưng chuyện hôm nay xin sư tổ đừng xen vào, đệ tử nguyện ý thay thế sư tôn hứng chịu tất cả thù hận, dù bị phế tu vi cũng không hối hận.

- Đông thiếu gia!

- Chúng ta liều mạng với chúng!

- Nếu Đông thiếu gia chịu khổ, sau này đại nhân trở về thì chúng ta còn mặt mũi nào gặp đại nhân?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...