Hơn hai trăm năm đã qua, áp lực từ bên ngoài buộc Đông Thành nhanh chóng lột xác chính chắn quản lý mọi công việc Tiêu thành, khiến khuôn mặt gã có phần uy nghi của người bề trên.
Lúc mới dựng thành rất khó khăn, đến hiện nay đã bước trên đà phát triển ngay ngắn, Đông Thành chưa từng có ý buông tay lùi lại, gã phải canh giữ tại đây chờ đợi sư tôn đại nhân trở về.
Tạm nghỉ giây lát Đông Thành bắt đầu chuẩn bị tu hành mỗi ngày không ngừng. Lúc này trên bầu trời đột nhiên giáng xuống uy áp hùng hồn, bầu trời tối sầm, mây đen cuồn cuộn, lôi quang lấp lóe.
Nguyên Tiêu thành im phăng phắc trước uy áp này, vô số tu sĩ hoảng sợ ngẩng đầu, khuôn mặt tràn đầy sợ hãi.
Tiếng gầm như lôi thần ồm ồm tuyền khắp thiên địa:
- Tiêu Thần, mau lăn ra chịu chết!
Hộ vệ hốt hoảng chạy tới, biểu tình kinh hoàng:
- Đông thiếu gia, không tốt!
Đông Thành biểu tình cực kỳ khó xem, con ngươi co rút cỡ lỗ kim, ngoài mặt bình tĩnh nạt:
- Bối rối hoảng hốt ra thể thống gì!
Đông Thành sải bước ra ngoài.
Một quản sự Tiêu phủ tái mặt trầm giọng nói:
- Đông thiếu gia, có cường giả đến thành gọi thẳng tên đại nhân chịu chết, nếu thuộc hạ không nhìn lầm . . . Người này là lão tổ Đoan gia biến mất nhiều năm không thấy.
Mọi người đều biến sắc mặt, năm xưa đại nhân vào thành lấy người đầu tiên lập uy là Đoan gia. Tiêu phủ và Đoan gia có thù hằn sâu, giờ lão quái này đến gây sự, rắc rối to rồi.
Đông Thành cắn răng nói:
- Phủ thành chủ không thể phớt lờ việc này được, không thì sẽ khiến cư dân trong thành và thương khách các phương thất vọng với Tiêu thành ta. Cực khổ tích lũy dòng người sẽ vì chuyện này mà trôi đi hết. Ta sẽ ra mặt giải thích, chắc với thân phận lão tổ Đoan gia không nên khó xử cùng chúng ta.
Đông Thành bất chấp người xung quanh ngăn cản, người gã lóe linh quang cố chịu đựng uy áp khủng bố bay lên tầng mây.
Đông Thành cung kính nói:
- Vãn bối là Đông Thành, bái kiến Lão Tổ Đoan gia. Gia sư mấy trăm năm trước rời khỏi Tổ thành đến nay vẫn chưa về, nếu lão tổ có việc gì xin chờ gia sư quay về rồi đến chơi.
Lão Tổ Đoan gia đạp hư không đứng thẳng, người phát ra khí thế như sóng cuộn biển gầm bủa giăng thiên địa.
Lão Tổ Đoan gia nhìn Đông Thành:
- Không có mặt? Hay là Tiêu Thần cảm ứng được hơi thở của bổn tọa thì sợ sệt lánh mặt không dám gặp, để hậu bối nhà ngươi kiếm cớ đùn đẩy? Lúc trước vênh váo lắm mà, nhục nhã Đoan gia ta, giờ thì làm rùa đen rút đầu, nực cười!
Làm nhục Tiêu Thần, trong Tiêu thành rộ lên tiếng gầm rống tức giận của vô số tu sĩ, linh quang nhấp nháy.
Mười lăm vạn tu sĩ hộ vệ Tiêu phủ bay vút lên trời, cùng quát to:
- Kẻ làm nhục đại nhân, giết! Giết! Giết!
Vì giữ gìn Tiêu thành, mấy trăm năm chém giết chinh chiến, ngăn cản các phương minh thương ám tiễn, hai mươi vạn hộ vệ Tiêu phủ chết hết năm vạn người. Nhưng không ai chạy trốn tránh né, tất cả quay quanh Đông Thành thề sống chết bảo vệ Tiêu phủ.
Người Đông Thành run run, mắt đầy hận thù nhưng cố kiềm nén, gã giơ tay ngăn cản mười lăm vạn hộ vệ Tiêu phủ.
Đông Thành trầm giọng nói:
Lão Tổ Đoan gia bây giờ có tu vi cỡ nào thì Đông Thành không rõ, nhưng hơi thở mạnh mẽ cao còn hơn sư tôn ngày xưa rất nhiều, dù mười lăm vạn hộ vệ Tiêu phủ trải qua tử chiến càng mạnh mẽ hung hãn hơn, nhưng đấu với Lão Tổ Đoan gia chưa chắc chiếm ưu thế, rất có thể vì điều này kích thích lực lượng trong bóng tối ra tay, mang đến tai họa ngập đầu cho Tiêu thành.
Sư tôn không có mặt, Tiêu phủ không có sức mạnh ưỡn thẳng lưng thì đành nhẫn nhịn.
Sau khi Lão Tổ Đoan gia xuất quan liền lao đến Tổ thành, muốn giết Tiêu Thần cướp lấy lôi chi bản nguyên, sau mới biết Tiêu phủ không còn tồn tại, tu sĩ dời ra ngoài Tổ thành xây dựng Tiêu thành. Lão Tổ Đoan gia chưa tìm hiểu đầu cua tai nheo gì đã chạy đến đây ngay, lão hơi cau mày, mắt lấp lóe tia sáng.
Hay là Tiêu Thần thật sự không có đây?
Hướng Tổ thành bỗng truyền ra hơi thở đáng sợ như thần kiếm tuyệt thế, tỏa ra hơi thở cực kỳ sắc bén như muốn xé rách thiên địa.
Một bóng người đạp bước từ chân trời đến, một bước như xuyên qua không gian vô tận, kiếm ý sắc bén phát ra từ người đó.
Người đến là Vạn Kiếm Chi Chủ.
Tiêu phủ thành lập bị hủy, Tiêu thành được sáng tạo, có vô số kẻ ngầm hại hoặc hại ngoài mặt. Nếu không có đám Vạn Kiếm Chi Chủ, Tinh Thần Chi Chủ âm thầm giúp đỡ thì đám người Đông Thành đã bị người hại chết không có chỗ chôn. Hiện giờ cảm ứng được nơi này phát ra hơi thở Vạn Kiếm Chi Chủ biến sắc mặt, xuất quan bay nhanh đến ngay.
Vạn Kiếm Chi Chủ thấy rõ Lão Tổ Đoan gia, biến sắc mặt nói:
- Đoan đạo hữu!
Vạn Kiếm Chi Chủ thầm than hỏng rồi, ngoài mặt nói:
- Đạo hữu mấy trăm năm không ra ngoài, không ngờ đã bước ra một bước thẹn chốt vào đại đạo Hoang Cổ, thật là đáng vui đáng mừng!
Năm xưa ở phòng đấu gía Thượng Uyển Tiêu Thần đấu giá được lôi chi bản nguyên,, cuối cùng Lão Tổ Đoan gia giành lấy. Vạn Kiếm Chi Chủ biết việc này, không ngờ Lão Tổ Đoan gia thật sự bằng vào điều đó bước ra một bước này.
Biểu tình Lão Tổ Đoan gia bình tĩnh, với tu vi hiện tại của lão chưa chắc đánh lại Vạn Kiếm Chi Chủ nhưng có tư cách ngang hàng.
Lão Tổ Đoan gia hơi chắp tay chào:
- Vạn Kiếm Chi Chủ.
Vạn Kiếm Chi Chủ do dự một chút rồi hỏi:
- Không Biết Đoan đạo hữu đến Tiêu thành có chuyện gì?
Mắt Lão Tổ Đoan gia lóe tia sắc bén, từ khi lão rời đi thì không biết gì về nhiều biến cố ở Tổ thành, nên không rõ Tiêu Thần và Vạn Kiếm Chi Chủ đã thành sư đồ.
Lão Tổ Đoan gia lạnh lùng nói:
- Năm xưa Tiêu Thần nhục nhã Đoan gia ta, hiện giờ tu vi của lão phu tiến bộ nhiều nên muốn đòi lại lẽ công bằng từ hắn.
Vạn Kiếm Chi Chủ hơi sầm mặt xuống, phất tay áo thản nhiên nói:
- Tiêu Thần đã chết ở chiến trường vực ngoại, người trong nhân tộc đều biết. Dù có oán hận gì thì bây giờ nên tan thành mây khói, những chuyện trước kia xin Đoan đạo hữu cho qua đi.
Lão Tổ Đoan gia biến sắc mặt nói:
- Đã chết?
Mắt Lão Tổ Đoan gia hấp háy liên tục, hung tợn nói:
- Tiểu tử này may thật, nếu rơi vào tay bổn tọa sẽ cho hắn nếm mùi đau khổ!
Bình luận