Đạo (Dịch) – Chương 1741

- Chúng ta nguyện ý thay thế Đông thiếu gia chịu phạt, có thủ đoạn gì cứ nhằm vào chúng ta!

Mười lăm vạn tu sĩ hộ vệ Tiêu phủ cảm xúc kích động, mắt lấp lóe thù hận vô tận.

- Tất cả im miệng hết!

Đông Thành trầm giọng quát:

- Sư tôn kết thù kết oán, đệ tử chịu thay là việc thiên kinh địa nghĩa, các ngươi không muốn cơ nghiệp Tiêu phủ bị hủy hoại trong một chốc thì câm mồm lại hết! Hãy giữ mạng sống chống đỡ tấm biển Tiêu phủ, đừng để nó ngã xuống không thì các ngươi mới thật sự có lỗi với ta, có lỗi với sự tài bồi của đại nhân! Quay về ngay!

Mười lăm vạn hộ vệ Tiêu phủ yên lặng.

Thiết Đầu mắt đỏ ngầu, hơi thở Thiên Nhân Tứ cảnh bộc phát mãnh liệt tựa như ma vương:

- Hãy nhớ kỹ chuyện hôm nay cho lão tử, sau đó nghe lời Đông thiếu gia quay về đi. Đông thiếu gia làm như vậy là để giữ gìn Tiêu phủ, sau này có lúc cần dùng máu, mạng sống bảo vệ cơ nghiệp của đại nhân thì lão tử nhất định sẽ mang các ngươi xông lên trước nhất. Còn bây giờ thì bà nội nó quay về cho lão tử!

Một đám nam nhân đánh giặc bị thương, rèn luyện trong lằn ranh sống chết giờ ai nấy mắt đỏ ngầu cùng quỳ xuống cúi đầu hướng Đông Thành, sau đó xoay người trở về thành trì, quay lại vị trí của mình.

Như thống lĩnh đại nhân Thiết Đầu đã nói, sau này khi cần dùng mạng sống bảo vệ Tiêu phủ thì bọn họ sẽ không chút do dự.

Mặt Vạn Kiếm Chi Chủ trầm trọng, lão biết Đông Thành làm vậy để bảo vệ lão.

Vạn Kiếm Chi Chủ định nói chuyện thì Đông Thành bỗng quỳ xuống, kính cẩn dập đầu:

- Cái cúi đầu này là đệ tử đại biểu sư tôn đại nhân cảm tạ sư tổ, những năm gần đây người đã làm quá nhiều rồi. Bây giờ đệ tử không thể để người bị liên lụy nữa, nếu sư tôn đại nhân biết cũng sẽ hiểu cho những gì đệ tử làm. Sư tổ đại nhân xin hãy thành toàn đệ tử!

Đông Thành dứt lời xoay người nhìn thẳng Đoan Lão Quái:

- Lão Tổ Đoan gia, xin hãy nói chuyện giữ lời chỉ ra tay với một mình vãn bối, đừng bị thương tu sĩ Tiêu phủ khác một chút gì!

Đoan Lão Quái biểu tình cực kỳ khó xem, tuy tu sĩ Tiêu phủ tu vi cỏn con không lọt vào mắt lão, nhưng bị vô số cặp mắt căm hờn nhìn chằm chằm khiến lão hơi ớn lạnh.

Đoan Lão Quái cười khẩy nói:

- Chẳng trách Tiêu Thần bảo vệ ngươi như vậy, quả nhiên là đệ tử tốt. Nếu ngươi muốn lấy mình bảo vệ Tiêu phủ thì bổn tọa thành toàn ngươi!

Đoan Lão Quái vươn một tay ra xé mạnh Đông Thành, lực lượng thần thông bộc phát cưỡng ép giam cầm kéo tu vi trong người Đông Thành ra.

Cái chộp này mang đến đau đớn hơn bị xé thịt rất nhiều, Đông Thành gầm gừ vì đau, mặt trắng bệch, người run bần bật.

Đoan Lão Quái chưa chịu dừng tay, lão vung tay áo, một tia chớp chui vào người Đông Thành phá hủy hết kinh mạch, triệt để tổn hại nguyên thần khiến gã từ nay về sau không có khả năng đặt chân vào đại đạo.

Đông Thành đã xỉu trong đau đớn.

Vạn Kiếm Chi Chủ vung tay áo hút Đông Thành vào tay, kiếm quang trong mắt như thực chất nhìn Đoan Lão Quái, Hàn Lâm Chi Chủ chằm chằm.

Vạn Kiếm Chi Chủ gầm lên:

- Đủ rồi!

Biểu tình Hàn Lâm Chi Chủ trầm trọng, tuy đã nhận được phụ thân truyền tin không lâu sau sẽ rời khỏi Mê Thần uyên, nhưng hiện giờ chiến trường vực ngoại do Kiếm Tổ làm chủ, nếu làm quá mức có lẽ sẽ bị Kiếm Tổ thừa dịp kéo xuống. Hàn Lâm Chi Chủ lắc đầu với Đoan Lão Quái.

Đoan Lão Quái cười khẩy nói:

- Bổn tọa nói chuyện giữ lời, đã trừng trị Đông Thành sẽ không ra tay với Tiêu phủ nữa. Hàn Lâm Chi Chủ, chúng ta đi!

Hai lão quái xoay người rời đi, linh quang chợt lóe biến mất hướng Tổ thành.

Vạn Kiếm Chi Chủ cúi đầu kiểm tra, phát hiện biến đổi trong người Đông Thành thì mặt dữ tợn:

- Đoan Lão Quái, ngươi thật độc ác, từ nay lão phu và cùng ngươi không chết không ngừng!

Trong Tiêu thành, mười lăm vạn tu sĩ cùng quỳ xuống ngửa đầu gầm rống:

- Đại nhân đang ở đâu?

Sóng âm ầm ầm vang chín tầng mây.

***

Một góc Tiêu thành, La Khê Ngọc ôm vò rượu, con ngươi lóe tia âm trầm.

La Khê Ngọc ngước nhìn bầu trời lẩm bẩm:

- Bước cuối cùng đã xong, mạch Ngọc Cung đã đến tuyệt cảnh, không thể tránh khỏi nữa. Tự tạo nghiệt không thể sống.

Trong Tả Mi Đạo Tràng, Tiêu Thần bỗng thấy bồn chồn, chợt mở bừng mắt ra, biểu tình cực kỳ khó xem.

Tu vi đến cảnh giới như Tiêu Thần đã cảm ứng tinh thần chính xác với chuyện liên quan mình. Mới rồi cảm giác chỉ thoáng qua nhưng khiến lòng Tiêu Thần lo âu.

Tiêu Thần đã rơi vào Vô Để uyên gần ba trăm năm, trong đạo tràng là gần vạn năm, không biết thế cục trong Linh Giới ra sao?

Tiêu Thần bị nhốt ở thế giới lòng đất, Tiêu phủ không có hắn chống đỡ, không biết mấy năm nay có bị người ăn hiếp không?

Suy nghĩ cuộn trào trong lòng Tiêu Thần, lát sau hắn hít sâu đè nén xuống. Dù hắn không ở trong nhân tộc nhưng Tổ thành có Vạn Kiếm Chi Chủ, Tinh Thần Chi Chủ quan tâm Tiêu phủ, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Nhưng tóm lại là đã chậm trễ quá lâu rồi, Tiêu Thần không còn kiên nhẫn chờ đợi tiếp, hắn phải nhanh chóng rời khỏi lòng đất trở về Linh Giới!

Tiêu Thần bây giờ đã dung hợp song căn nguyên thuộc tính trong Căn Nguyên Ngũ Hành quyết, lúc trước hắn nhờ vào thần thông Đại Lãng Đào Sa đã dung hợp căn nguyên thủy hỏa hoàn chỉnh nên khi tu luyện thần thông thì nước chảy thành sông, không tốn nhiều công sức đã hoàn thành.

Sau khi dung hợp căn nguyên thủy hỏa xong có thể tách ra dùng, có thể điều khiển như căn nguyên mới. Trong nước có lửa, trong lửa có nước, căn nguyên màu xanh biếc và đỏ thẫm hoàn mỹ cùng tồn tại, Tiêu Thần gọi nó là căn nguyên thủy hỏa, cái tên cũng chính xác.

Hoàn thành dung hợp lực lượng căn nguyên thủy hỏa có thể dung hòa vào lực lượng thần thông, phát ra uy năng mạnh mẽ. Tiêu Thần nắm giữ Đại Lãng Đào Sa thôi diễn ra thần thông Thủy Hỏa Đại triều sẽ không gặp trục trặc gì, hoàn chỉnh dung hợp vào căn nguyên thủy hỏa Đại Lãng Đào Sa. Khi nào đánh nhau có thể trực tiếp vận dụng, phát ra Thủy Hỏa Đại Triều mà không cần trải qua dung hợp căn nguyên, uy lực mạnh hơn lúc trước mấy phần.

Còn về Đại Chu bốn vương sau khi lúc ngừng lúc tiến hao tổn trăm hạt Huyết Ngọc Long Nha Mễ đã đột phá đến giới hạn cuối cùng, tùy thời sẽ bước ra một bước cuối cùng, chính thức thăng cấp Tổ Cổ chi cảnh.

Khi bọn họ hoàn thành thăng cấp là ngày Tiêu Thần rời khỏi di tộc dưới đất.

Tiêu Thần nhíu chặt mày, lòng nôn nóng. Tiêu Thần bỗng ngước đầu lên, nét mặt mừng vui.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...