Tay Thụ bá cầm hạt châu nguyên thần pháp lực của Chu thái tử, hai ngón tay kẹp mạnh, tu vi Tổ Cổ bùng nổ, với thế hung hăng phá hủy tất cả chướng ngại vật chớp mắt luyện hóa thành một hạt châu đen nhánh.
Hạt châu tròn trịa, có tia sáng màu đen yêu dã lấp lóe không ngừng, hơi thở cực kỳ khủng bố ẩn hiện trong đó.
- Thiếu Đế, hạt châu này tên là Đồ Diệt, luyện hóa từ nguyên thần, pháp lực của tu sĩ hư không. Lão nô đã rót vào lực lượng Tổ Cổ, sau khi kích phát sánh bằng một kích của đại năng Tổ Cổ, cho Thiếu Đế làm vật phòng thân.
Thụ bá dứt lời ném nó vào bàn tay Tiêu Thần.
Thụ bá chắp tay nói:
- Thiếu Đế, lão nô xin cáo từ.
Thụ bá nhìn Tiêu Thần chăm chú, nhấc chân bước ra, biến mất.
Thụ bá rời đi, uy áp khủng bố trên bầu trời vương thành từ từ tan biến. Đám tu sĩ mặt trắng bệch vùng vẫy đứng dậy, mắt tràn đầy kính sợ nhìn bóng áo xanh đứng trên hư không.
Đại Chu bốn vương đáp xuống đất, kính cẩn thi lễ hướng Tiêu Thần:
- Bốn người lão nô tham kiến Thiếu Đế!
Đại năng Tổ Cổ mà còn tự xưng lão nô trước mặt Thiếu Đế thì bọn họ không dám càn rỡ.
Sau lưng bốn lão quái, tu sĩ bốn phương Soái phủ cùng quỳ xuống. Tu sĩ các thế lực vương thành đều quỳ rạp dưới đất:
- Chúng ta tham kiến Thiếu Đế!
Đến đây thì cái tên Thiếu Đế Tiêu Thần không còn ai dám can đảm chất vấn, hơn nữa hắn càng được Đại Chu bốn vương hiệu trung, xóa sổ Chu thái tử Đế Cung, đã thành vương gia thật sự của toàn di tộc dưới đất, khống chế tất cả.
Chu Đế tóc tai bù xù mặt trắng bệch đứng dậy từ phế tích Đế Cung, mặt dữ tợn quát:
- Tiêu Thần, thân phận của ngươi là giả, hết thảy đều là giả! Ta muốn giết ngươi, giết ngươi!
Hồng Hà công chúa theo sau Chu Đế, mặt vặn vẹo, trong mắt tràn đầy độc ác.
Tiêu Thần cau mày, không chờ hắn ra tay thì Chu Đông Vương đáy mắt lóe tia sắc bén vung tay áo, sức mạnh hùng hồn hiện ra trong hư không bao bọc hai phụ thân, nữ nhi lại, rung một cái nghiền nát họ.
- Dám can đảm bất kính với Thiếu Đế đại nhân, đáng chết!
Bây giờ Chu Đế có lên tiếng đã không thể dao động cái tên Thiếu Đế của Tiêu Thần.
Tiêu Thần gật đầu, khuôn mặt bình tĩnh nói:
- Thôi, đứng lên hết đi.
Đại Chu bốn vương cung kính vâng dạ đứng một bên, mấy tu sĩ khác im thin thít, cố gắng thí thở thật nhẹ.
Tiêu Thần hơi trầm ngâm, linh quang lóe sáng từ tay hắn, mười sáu hạt cơm màu đỏ trong suốt lấp lánh nằm trong tay hắn.
Tiêu Thần ném hạt cơm ra cho Đại Chu bốn vương, mỗi người bốn hạt:
- Bốn người tu vi đã đến cực hạn Thái Cổ nhưng chậm chạp không thể thăng cấp Tổ Cổ, thứ này có lẽ sẽ giúp các ngươi tiến bộ thêm một bước.
- Huyết Ngọc Long Nha Mễ!
Đại Chu bốn vương có ánh mắt rất cao, liếc sơ liền nhận ra chí bảo trong tay, bọn họ mừng như điên cẩn thận cất vào trữ vật giới chỉ.
Đại Chu bốn vương quỳ một gối:
- Lão nô đa tạ Thiếu Đế ban thưởng, sau này nguyện vượt mọi chông gai vì Thiếu Đế, không chối từ!
Bốn hạt Huyết Ngọc Long Nha Mễ không nhiều nhưng đủ để sinh ra một chút cảm ngộ quy tắc, một chút cảm ngộ này đối với lão quái bị kẹt trong cực hạn Thái Cổ năm tháng vô tận như Đại Chu bốn vương rất có thể giúp họ tiến thêm một bước, một hơi đột phá trói buộc bước vào Thái Cổ.
Nhìn xem, đây là Đại Chu Thiếu Đế ra tay, đưa ngay chí bảo thiên địa như Huyết Ngọc Long Nha Mễ, sau này đi theo Thiếu Đế đại nhân sẽ được lợi lộc không hết.
Tiêu Thần dùng Huyết Ngọc Long Nha Mễ thu phục bốn siêu cường giả nô bộc.
Ban cho Huyết Ngọc Long Nha Mễ vốn là việc hiển nhiên, một là để thu mua lòng người. Tuy Đại Chu bốn vương thành nô bộc dưới trướng nhưng khiến bọn họ thật lòng hàng phục càng tốt. Quan trọng nhất là Tiêu Thần vốn định bồi dưỡng Đại Chu bốn vương thành đại năng Tổ Cổ.
Linh Giới mênh mông vô tận, có vô số tộc quần, ví dụ như nhân tộc chỉ có chưa tới trăm người tu vi Thái Cổ, đại năng Thái Cổ thì giới hạn trong mười người. Nên đại năng Tổ Cổ có lẽ chỉ tầm một, hai người.
Có lẽ còn một số ẩn giấu trong bóng tối nhưng rất hiếm hoi.
Nếu Tiêu Thần thành công thì dưới trướng có thêm bốn vị đại năng Tổ Cổ, cộng với đám cường giả cảnh giới Hoang Cổ, Thái Cổ trong di tộc, sức chiến đấu đỉnh cao nằm trong tay hắn sánh bằng nguyên nhân tộc.
Sự thật này khủng khiếp biết bao.
Dù bốn hạt Huyết Ngọc Long Nha Mễ không đủ cho bọn họ đột phá nhưng Tiêu Thần sẽ lục tục ban thưởng chứ không giao hết một lần. Vậy mới khiến Đại Chu bốn vương biết báu vật không dễ có, mới càng cảm kích Tiêu Thần hơn nữa.
Đây là đạo ngự hạ!
Nhưng sắc mặt của Tiêu Thần bỗng khó xem, vung tay áo kêu Đại Chu bốn vương đứng lên.
Tiêu Thần trầm giọng nói:
- Bổn tọa có việc cần giải quyết, bốn người hãy trông chừng đá đen giúp bổn tọa.
Tiêu Thần giơ tay thu bản thể đạo tràng vào tay, hắn bước ra biến mất hút.
***
Tầng một Tả Mi Đạo Tràng.
Tiêu Thần mặt đen thui, Linh Chi đứng sau lưng hắn, hốc mắt đỏ ửng, trên mặt phập phồng lo sợ.
Đằng trước là bản thể của Thụ bá, cây hòe hai người ôm lấp lóe linh quang mờ nhạt, màu xanh nhanh chóng khô héo rơi rụng xuống đất.
Tiêu Thần trầm giọng hỏi:
- Linh Chi, chuyện này là sao?
Linh Chi lau khóe mắt thút thít nói:
- Tiêu Thần đại ca chưa biết, bản thể của Thụ bá là lão cung chủ phát hiện trên mảnh nhỏ Tiểu Thiên Giới, trực tiếp luyện hóa tiến vào đạo tràng làm linh trấn áp đạo tràng. Cho nên khi lão cung chủ chết Thụ bá mới bình an sống tiếp, nhưng vì trấn áp đạo tràng nên Thụ bá không thể rời khỏi một bước, nếu không sẽ bị đạo tràng phản phệ . . . Linh Chi vốn muốn nói cho thiếu cung chủ biết nhưng Thụ bá không đồng ý. Thụ bá lừa Linh Chi, Thụ bá nói mình tối đa chỉ ngủ say một lúc, tuyệt đối sẽ không . . .
Nói đến câu cuối Linh Chi đã khóc không thành tiếng.
Tiêu Thần hít sâu nhìn cây hòe dần héo tàn trước mặt mình, nỗi lòng kích động, mắt hơi đỏ nhưng cố nén không rơi giọt lệ.
Tiêu Thần quỳ xuống dập đầu cung kính nói:
- Thụ bá đối xử với Tiêu Thần như thế thì ta biết lấy gì đền đáp đây? Linh Chi, còn cứu được Thụ bá không?
Mắt Linh Chi sáng lên sau đó tối xuống:
- Thụ bá chịu đựng đạo tràng phản phệ quá nặng, hiện giờ tuy rằng không chết ngay nhưng đã tổn thương căn nguyên có lẽ vĩnh viễn không thể nào tỉnh lại cho đến khi chết héo từ từ. Trừ phi . . . Trừ phi được Thanh Mộc thần tuyền rót nước vào phần rễ của Thụ bá, hấp thu rồi có lẽ Thụ bá sẽ tỉnh lại. Nhưng trong điển tịch Y Đạo ghi lại Thanh Mộc thần tuyền trong Đại Thiên Giới cũng là báu vật cực kỳ quý giá, muốn có được nước suối khó như lên trời.
Bình luận