Đạo (Dịch) – Chương 1734

Tiêu Thần lặng im, lát sau từ từ ngước lên, khuôn mặt kiên quyết nói:

- Thụ bá yên tâm, hôm nay Tiêu Thần xin thề sau này không tiếc mọi giá có được Thanh Mộc thần tuyền để Thụ bá tỉnh lại!

Tiêu Thần cúi đầu vái sau đó đứng thẳng.

- Linh Chi, sau này vắng Thụ bá việc trong đạo tràng từ nàng toàn quyền phụ trách.

- Biết!

***

Đế Cung di tộc trải qua lửa chiến phá hoại dấu vết còn hằn sâu, tuy đã dọn dẹp sạch sẽ nhưng trong không khí còn thoang thoảng mùi máu khiến người rét run.

Tu sĩ Lý gia, vương thành, bốn phương Soái phủ giữ gìn trật tự nguyên vương thành, chiến tranh xao động toàn di tộc bị cưỡng ép đè xuống, dần bình ổn.

Vài ngày ngắn ngủi lực lượng hiệu trung Đế Cung đều bị huyết tẩy.

***

Trong Thanh Tâm điện, lão tổ Lý gia kính cẩn thi lễ, vẻ mặt tràn đầy cung kính sợ hãi:

- Lý Chương tham kiến Thiếu Đế điện hạ!

Tiêu Thần ngồi trên ghế cao nhìn xuống điện, mắt lóe tia sáng thản nhiên nói:

- Lý đạo hữu không cần đa lễ, mời đứng lên đi.

- Tạ ơn Thiếu Đế.

Tiêu Thần trầm ngâm hỏi:

- Hôm trong đại điển tế tổ nhờ ơn Lý đạo hữu lên tiếng trợ giúp, bổn tọa rất cảm kích nhưng có chuyện ta không rõ.

Tiêu Thần nhìn chằm chằm Lý Chương, hỏi:

- Tại sao lúc đó đạo hữu liều lĩnh giúp đỡ, không tiếc đấu cứng với Đế Cung ? Ta nghĩ bên trong chắc có ẩn tình gì.

Khuôn mặt Lý Chương bình tĩnh, hiển nhiên đã đoán được Tiêu Thần sẽ hỏi vậy:

- Thiếu Đế đừng mắc công nghi ngờ, dù ngài không hỏi thì thuộc hạ cũng sẽ bẩm báo.

Lão quái này hơi trầm ngâm rồi kể ra lý do:

- Năm xưa thiên hạ Đại Chu gặp đại kiếp, lão tổ Lý gia ta thôi diễn thiên cơ, đưa huyết mạch Lý thị tộc bộ vào vực sâu ngũ hành lánh nạn, đặt dấu ấn trong huyết mạch hậu duệ Lý thị tộc bộ. Năm nào đó, ngày nào đó gặp người có thể kích phát dấu ấn trong huyết mạch tức là chủ của Lý thị ta, đi theo đại nhân có thể khiến Lý thị tộc bộ phục hồi đến trạng thái cao nhất!

Tay lão quái này hơi nhúc nhích, một phù văn đỏ hiện ra trên đỉnh đầu lão, phát ra từ huyết mạch ứng hòa với lực lượng trên người Tiêu Thần.

Tiêu Thần biến sắc mặt, linh quang chợt lóe, pháp bảo hình la bàn nằm trong tay hắn. Hơi thở khác lạ phát ra từ la bàn.

Lý Chương nhìn vật trong tay Tiêu Thần thì lộ biểu tình kích động, quỳ rạp dưới đất vái:

- Thiếu Đế đại nhân, dù lão nô chưa từng thấy báu vật la bàn nhưng lão tổ từng dùng thần thông biến ra ảo ảnh, đúng là nó rồi! Sau này Lý thị tộc bộ nguyện làm đao dưới tay Thiếu Đế, trợ giúp Thiếu Đế đi nhanh trên đường đại đạo!

Tiêu Thần nhìn la bàn, con ngươi co rút, biểu tình trầm trọng.

Thủy tổ Lý gia bí ẩn từng để lại huyết mạch hậu duệ trong Đại Chu vương triều, bố cục đến ngày nay, tính chính xác Tiêu Thần sẽ vào Vô Để uyên, gặp gỡ hậu duệ.

Người này là tồn tại thế nào, tại sao nhiều lần muốn kết thân với hắn? Bên trong ẩn giấu bí mật gì?

Các dấu chấm hỏi nổi lên trong lòng nhưng không chút manh mối.

Lý Chương nhìn sắc mặt Thiếu Đế đại nhân liên tục biến đổi, cho rằng không tin vào lời lão nên vội nói:

- Thiếu Đế đừng nghi ngờ, lúc Lý thị tộc bộ vào vực sâu ngũ hành lão tổ từng ban cho một món báu vật, nói nếu lúc gặp đại nhân mà người chưa sử dụng báu vật la bàn thì còn có một vật cùng người có thể dung hợp với la bàn.

Ngoài ra trong tay lão nô còn giữ một khối ngọc giản lão tổ để lại, chắc bên trong có chuyện Thiếu Đế muốn biết.

Lý Chương lật tay lấy ra một vật kỳ lạ cái muỗng nhỏ màu đen và một khối ngọc giản.

Khi muỗn nhỏ xuất hiện thì la bàn trong tay Tiêu Thần phát ra sức kéo kỳ dị, muỗng nhỏ vùng thoát khỏi Lý Chương rơi vào la bàn. Hai hơi thở dung hợp hoàn mỹ, linh quang chợt lóe, trở lại như cũ.

Tiêu Thần vươn ra thần thức thăm dò kỹ trên la bàn này nhưng vẫn không có phát hiện gì, đành thu nó vào trữ vật giới chỉ. Tiêu Thần vươn tay hút lấy ngọc giản.

Ngọc giản có màu trắng sữa, tỏa ra hơi thở nhàn nhạt ấm áp, là ngọc thạch cực phẩm luyện chế ra, tỏa hơi thở năm tháng cực đậm. Có một tầng không khí dao động nhạt trên ngọc giản, chắc dùng để phong ấn nó, chứng minh chưa có ai mở thứ đó ra.

Tiêu Thần hơi do dự, tách ra một tia thần thức dễ dàng vào ngọc giản, cảnh tượng trước mắt thay đổi.

Vẫn là không gian hư vô trống rỗng, một cái bàn đá vuông lơ lửng trước mặt, bên trên đặt phong thư thứ hai.

[Tiêu Thần đạo hữu, xem chữ như gặp người:

Xét lại thì lão phu không hy vọng đạo hữu sẽ thấy phong thư này, không mong đạo hữu thu thập được vật thứ hai la bàn, không thì chứng minh sau này đạo hữu sẽ phải gánh lấy đại kiếp nạn sinh tử thật sự.

Lão phu thôi diễn thiên cơ, hiển hóa tương lai, có thể mơ hồ thấy đạo hữu mấy lần gặp đại kiếp nạn nên lão phu để lại bảo bối la bàn, bày ra nhiều thủ đoạn, hy vọng có thể trợ giúp đạo hữu thoát khỏi kiếp nạn sát thân này.

Vài lần kiếp nạn càng lúc càng nặng, lão phu không biết đạo hữu sẽ ứng ở kiếp nào. Nhưng đạo hữu gặp hậu nhân Lý gia mà mắt lóe tia sáng bày ra, càng thu thập nhiều vật Đô Thiên La Bàn biểu minh kiếp nạn sau này gặp phải càng nguy hiểm hơn.

Bây giờ một phần Đô Thiên La Bàn thứ hai ở di tộc dưới đất đã vào tay, đại kiếp thứ hai chắc đang uấn nhưỡng. Hy vọng phen này đạo hữu ứng kiếp chứ đừng dời ra sau nữa. Nói thật cho đạo hữu biết lão phu cũng không rõ đại kiếp nạn cuối cùng ra sao, chỉ có thể cảm ứng là trời đổ mưa máu, mặt đất sụp đổ, là nạn chết chắc.

Mọi việc xin đạo hữu trân trọng.

Ngoài ra nếu đạo hữu được bình an thì xin đừng quên điều cầu trong phong thư thứ nhất.]

Lá thư rất ngắn, chỉ vài hàng chữ nhưng khiến tinh thần Tiêu Thần rung động, hắn thu lại thần niệm, sắc mặt âm trầm đen đặc.

Lão tổ Lý gia nói đại kiếp nạn là cái gì?

Tiêu Thần nhíu chặt mày, hắn hít sâu gác lại các suy nghĩ hỗn loạn, cưỡng ép tâm tình phục hồi lại trạng thái không bận lòng.

Tu sĩ tu đạo, nghịch thiên mà đi, cần vượt mọi chông gai tiến lên, làm gì có con đường bằng phẳng không tai không nạn?

Đã không thể tránh né tai kiếp thì hắn cần gì nghĩ nhiều, nếu đến lúc ứng kiếp cứ liều một phen chưa chắc không thể xông qua.

Cộng thêm cơ duyên và nguy hiểm cùng tồn tại, nguy hiểm lớn thường có cơ duyên lớn, chết trong nguyên thần hay được cơ duyên rồi an toàn rút lui, trước mắt còn chưa biết.

Tu đạo đến nay mấy phen rơi vào cảnh hung hiểm tuyệt sát Tiêu Thần đều đạp qua bình an đến hôm nay, hắn sợ gì.

Chương 1735vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...