Chu thái tử đạp hư không đến, sắc mặt âm trầm, quét mắt qua Đế Cung rách nát thì mặt càng đen hơn. Ai bị Chu thái tử liếc qua đều biến sắc mặt, lòng sợ hãi.
Chu Đông Vương mắt lóe tia sáng hỏi:
- Không lẽ thái tử không đoạt xá Thiếu Đế? Vậy bây giờ Thiếu Đế đang ở đâu?
Chu Đông Vương không biết xảy ra chuyện gì nhưng lòng bình tĩnh lại, vẻ mặt bình thản hơn.
Ba vương khác gật gù, vẻ mặt khó hiểu.
Chu thái tử tốn công sức vất vả bắt Thiếu Đế đi nhưng giờ không có hành động gì, chắc có ẩn tình gì.
Chu thái tử nghe vậy sắc mặt càng khó coi hơn, hừ lạnh một tiếng:
- Lão phu đang muốn bàn việc này với bốn vị vương đệ.
Lão quái này nhỏ giọng kể việc Tiêu Thần núp vào cục đá đen, vì chứng minh thành ý nên lão không giấu diếm gì việc này.
Mắt Đại Chu bốn vương sáng rực âm thầm vung tay áo, tu sĩ dưới trướng tản ra phong tỏa nguyên Đế Cung, không sợ tu sĩ bình thường biết chuyện này làm tổn thương hình tượng hoàng thất.
Chu thái tử thấy thế liền biết bọn họ động lòng, thản nhiên nói:
- Đá đen đang nằm trong tay lão phu, ta đồng ý cùng bốn vị vương đệ ra tay luyện hóa nó, nhưng báu vật trên người Tiêu Thần phải để ta chọn trước một món. Lực lượng quy tắc thì năm người chia đều, còn lại lão phu không nhúng tay, tùy bốn vị vương đệ bàn bạc phân phối. Chỉ cần chúng ta nắm giữ lực lượng quy tắc là có thể thành tựu Tổ Cổ chi cảnh, không khó khăn phá mở thế giới dưới đất này.
Bốn vương nghe vậy hơi trầm ngâm, liếc nhau rồi gật đầu xem như đồng ý.
Chu thái tử mỉm cười, tuy tình hình hiện giờ không hoàn mỹ nhưng đủ khiến lão vừa lòng:
- Thế thì năm chúng ta lập hồn khế, xác định phân phối để tránh xảy ra ngoài ý muốn, cũng để nhanh chóng ra tay luyện hóa báu vật đá đen tránh cho có bất trắc gì.
Lão quái này mới nói xong hư không lóe linh quang, một bóng người xuất hiện ở bên ngoài, khuôn mặt âm trầm lạnh lùng nói:
- Không cần các vị mời, bổn tọa tự xuất hiện đây.
Tiêu Thần!
Chu thái tử nhìn kỹ người đến thì sửng sốt sau đó mừng như điên, lão không biết tại sao Tiêu Thần dám xuất hiện nhưng đây là cơ hội cuối cùng để lão độc chiếm báu vật. Chỉ cần bắt Tiêu Thần thì Chu thái tử có cách thoát khỏi bốn vương truy sát!
Tiểu tử trốn đi đâu!
Lão quái này lập tức vươn một tay ra khỏi ống tay áo chộp mạnh hướng Tiêu Thần.
Tiêu Thần không hề có ý định bỏ chạy, khóe môi thậm chí cong lên.
Tim Chu thái tử rớt cái bịch, tiểu tử này không sợ hãi hay là âm thầm chuẩn bị lá bài tẩy gì? Nhưng với tu vi của hắn làm sao có thể gây ra sóng gió trong tay lão được?
Khi đầu óc Chu thái tử xoay chuyển nhanh thì không gian bỗng rung lên, uy áp hùng hồn giáng lâm. Hơi thở uy áp khiến tất cả yên lặng, thời gian cũng ngừng lại.
Chu thái tử bùng nổ tấn công, Đại Chu bốn vương vừa kinh vừa giận, các tu sĩ quanh Đế Cung, nguyên vương thành, toàn bộ sinh linh bị uy áp trấn áp không thể nhúc nhích chút nào.
Nỗi sợ và kính phát ra từ tận đáy lòng, tràn ngập trong tim bọn họ.
Nhẹ nhàng bâng qua, không có khí thế bùng nổ, nhưng một chưởng này làm mắt Chu thái tử vụt tắt ánh sáng, người run run vỡ tan.
Một hạt châu tỏa linh quang nằm trong tay người đó, là nguyên thần của Chu thái tử, nhưng linh trí đã bị cưỡng ép xóa bỏ giờ chỉ để lại hơi thở nguyên thần khủng bố xen lẫn tu vi pháp lực.
Biến dị đột ngột, chớp mắt Chu thái tử bỏ mạng, còn bị người rút ra nguyên thần, pháp lực luyện hóa thành một cục.
Người ra tay là Thụ bá!
Mắt Tiêu Thần bắn ra thần quang rực rỡ, đây là thực lực cảnh giới Tổ Cổ sao? Trấn áp không gian phong trấn hết thảy lực lượng của sinh linh. Có lẽ người khác không phát hiện nhưng Tiêu Thần cảm ứng hơi bị rõ, lực lượng đó là lực lượng quy tắc.
Nhưng trong tay tu sĩ Tổ Cổ thì lực lượng quy tắc được kích thích đến cực độ, mới hình thành uy năng khủng bố như vậy.
Thụ bá ra tay giết Chu thái tử, sau đó vung ống tay áo. Trên hư không Đại Chu bốn vương nhúc nhích được, bị uy áp tựa thần linh làm mặt họ trắng bệch, lòng không thể sinh ra chút ý nghĩ chống cự.
Tu sĩ Tổ Cổ!
Đây là lực lượng của đại năng Tổ Cổ thật sự!
Tuy bọn họ cách cảnh giới này chỉ một bước nhưng một lằn chỉ đại biểu lực lượng là khác nhau một trời một vực.
Thụ bá thẳng sống lưng, người phát ra dao động hơi thở khủng bố, ánh mắt như điện quét qua tựa như thần linh giáng lâm, uy áp phô thiên cái địa.
Thụ bá trầm giọng nói:
- Di tộc dưới đất ý đồ hại Thiếu Đế, tội đáng muôn chết! Nghĩ tình trong người các ngươi chảy huyết mạch Đại Chu hoàng thất, tu đạo không dễ nên ban cho cơ hội đặc xá. Giao nguyên thần ra, thần phục dưới trướng Thiếu Đế thì được sống, nếu không giết không tha!
Thanh âm trầm thấp như tiếng sấm nổ vang khuếch tán bao trùm nguyên vương thành, rõ ràng truyền vào tai các tu sĩ, khiến mặt họ đau đớn giãy dụa, không còn chút máu.
Đại Chu bốn vương đứng mũi chịu sào, cảm ứng áp lực ập đến, còn có ví dụ Chu thái tử bị xóa sổ. Bốn lão quái sợ hết hồn, tưởng Thụ bá là cường giả của Đại Chu vương triều.
Bọn họ không dám do dự lâu, vội cung kính nói:
- Chúng vãn bối nguyện ý thần phục, mặc cho Thiếu Đế sai khiến.
Hiện giờ bốn lão quái không còn nghi ngờ thân phận Thiếu Đế của Tiêu Thần nữa, có thể tùy thân mang theo đại năng giả Tổ Cổ cảnh che chở thì Thiếu Đế có địa vị rất cao trong vương triều, có lẽ sau này sẽ trở thành Đại Chu thiên tử!
Đại năng Tổ Cổ là thuộc hạ của Thiếu Đế, bọn họ có thần phục cũng không xem như mất mặt.
Bốn người vừa đồng ý lập tức lấy một viên nguyên thần ra. Huyết thề Đại Chu hoàng thất hiệu trung với Thiếu Đế đại nhân, khi lời thề hoàn thành thì bốn nguyên thần biến thành phù văn đỏ kỳ dị dung nhập vào người Tiêu Thần.
Thụ bá mắt lóe tia sáng, lão đồng ý tự mình ra tay, dùng tu vi Tổ Cổ trấn áp nguyên thần của bốn người nhưng khi bọn họ đột phá Tổ Cổ là có thể tránh thoát trấn áp. Bây giờ bọn họ dùng huyết thề Đại Chu hoàng thất hiệu trung, trừ phi Tiêu Thần tự mình gỡ bỏ không thì bốn người suốt đời mặc cho hắn sai khiến.
Huyết thề là tu sĩ huyết mạch Đại Chu hoàng thất hiệu trung với vua mới thì phát ra lời thề, năng lực trói buộc cực kỳ bá đạo.
Như vậy tiết kiệm chút sức của lão mà vẫn hoàn thành một chuyện.
Bình luận