Giống như lúc Linh Chi còn nhỏ Thụ bá cũng dùng ánh mắt này nhìn nàng dần lớn lên.
Linh Chi hậm hực quát:
- Thụ bá!
Linh Chi đỏ mặt nôn nóng suýt khóc.
Thụ bá cười xua tay nói:
- Được rồi, tiểu nha đầu nói mấy cái đó ta đều biết, nhưng sự việc không nghiêm trọng như ngươi nói. Miễn là ta cẩn thận một chút, dù có đạo tràng phản phệ chưa chắc bị thương tổn mạng sống, cùng lắm là ngủ say một thời gian. Chờ khi Thụ bá tỉnh lại có lẽ Linh Chi đã thật sự lớn lên.
- Nhưng . . . nhưng Tiêu Thần đại ca có lẽ sẽ tìm được cách khác, không cần thiết phải là Thụ bá ra tay mới được. Ta đi tìm Tiêu Thần bàn lại, không đến bất đắc dĩ tuyệt đối không thể để Thụ bá ra tay!
- Bậy bạ!
Khuôn mặt Thụ bá trở nên nghiêm túc nói:
- Với tính cách của thiếu cung chủ nếu biết việc này thì sao cho phép ta ra tay? Khi đó thiếu cung chủ thà tự mình mạo hiểm cũng tuyệt đối không đồng ý.
Thụ bá nhìn mắt Linh Chi đỏ ửng sắp khóc, ngữ điệu của lão dịu lại:
- Linh Chi đừng tùy hứng, thiếu cung chủ gặp rắc rối quá lớn, nếu ta không ra tay thì dựa vào lực lượng hiện tại của đạo tràng không cách nào giải quyết được. Chẳng lẽ Linh Chi muốn nhìn thiếu chủ rơi vào cảnh hiểm sao? Hiện giờ ta ra tay là lựa chọn tốt nhất, vừa giúp thiếu cung chủ đánh phá ải khó trước mắt, còn thu lực lượng cường đại cho thiếu cung chủ, khiến sức mạnh của thiếu cung chủ tăng lên, có thể đi nhanh hơn, vững vàng hơn. Có được nhiều như vậy ta trả giá là ngủ say một thời gian thì đã là giao dịch rất có lời.
Linh Chi cúi đầu, lát sau nhẹ gật đầu, đỏ mắt nói:
- Vậy Thụ bá phải hứa với ta không được chết.
Thụ bá cười gật đầu nói:
- Ha ha ha! Còn chưa thấy Linh Chi Linh Chi nhà ta hoàn thành tâm nguỵên gả thấp cho thiếu cung chủ thì sao ta nỡ chết được.
Mặt Linh Chi đỏ rực , tuy nàng cố kiềm nén nỗi lòng nhưng làm sao giấu được Thụ bá trông nàng từ nhỏ đến lớn. Linh Chi xấu hổ nũng nịu, xóa bớt không khí đau thương giữa hai người.
- Thôi thôi, Thụ bá kêu ngươi đến là có việc chính đáng, trong thời gian ta ngủ say có một số việc trong đạo tràng ta phải dặn dò một phen. Các việc trong đạo tràng đã đi vào quỹ đạo, không cần quá mệt nhọc lo lắng, nhưng ta nuôi dưỡng Táng Hoa cho thiếu cung chủ thì ngươi nhớ trông giữ cẩn thận . . .
Một canh giờ sau Linh Chi miễn cưỡng sắc mặt trở về bình thường ra khỏi sân Thụ bá, vì phòng ngừa bị người nhận ra điều gì nên vội vàng bước đi.
Ra khỏi cửa viện, Thụ bá nhìn bóng lưng Linh Chi khuất xa rồi trở về nằm trên ghế, sắc mặt bình tĩnh.
Rời khỏi đạo tràng bị phản phệ sẽ có hậu quả gì trong lòng Thụ bá biết rõ, có thể giữ được mạng sống hay không thì lão không chắc. Dù vậy trong lòng Thụ bá không có chút gì hối hận, không cam lòng.
Sứ mạng của Thụ bá là trợ giúp thiếu cung chủ không ngừng trưởng thành, lão nhìn thấy tốc độ tiến bộ của thiếu cung chủ, lòng rất vui.
Có thiếu cung chủ chắc chắn đạo tràng sẽ chấn hưng, Thụ bá không hề nghi ngờ về điều này.
Thế thì dù lão có chết, có gì không cam lòng?
Khóe môi Thụ bá cong lên lộ ý cười hờ hững bình tĩnh.
***
- Không đúng! Vẫn là không đúng!
- Tốc độ quá chậm, quá chậm!
- Không cách nào xóa bỏ thần niệm nhận chủ trong cục đá đen!
***
Hiện đã qua một tháng, Chu thái tử thử nhiều lần, tuy đã tìm ra cách phá phòng ngự đạo tràng nhưng cứ theo tốc độ này e rằng phải mấy trăm năm, ngàn năm tế liệt mới triệt để hoàn thành việc này.
Chu thái tử không thể chờ lâu như vậy!
Theo Chu thái tử hiểu biết uy năng đại trận dù có Chu Đế dẫn dắt đám cường giả Đế Cung tọa trấn, đối mặt bốn vương liên hợp và nhiều lực lượng công kích tối đa chỉ có thể kiên trì một tháng.
Mắt Chu thái tử hấp háy, suy nghĩ trong lòng xoay chuyển nhanh.
Lát sau Chu thái tử vụt ngẩng đầu, lòng đã quyết định.
Không thể phá cục đá đen thì ý nghĩ độc chiếm cơ duyên trên người Tiêu Thần là không được, vậy thì liên hợp bốn vương bên ngoài, tập hợp lực lượng năm người trong ép Tiêu Thần ra trong thời gian ngắn.
Khi đó tuy rằng không thể độc chiếm cơ duyên báu vật nhưng chỉ bằng vào tu vi mạnh hơn bốn vương chắc chắn lão sẽ chia được vật quý trọng nhất, Kim Ấn!
Thứ đó khiến con kiến Phù Du giới bình thường như Tiêu Thần trong ba ngàn năm ngắn ngủi được thành tựu như hôm nay, thu vào tay sẽ giúp lão một bước lên trời, thậm chí huy hoàng như Đại Chu vương triều ngày xưa!
Chu thái tử ngoắc tay cầm lấy cục đá đen, đứng thẳng dậy bước ra ngoài.
Nếu đã quyết định thì tu vi tâm cảnh như Chu thái tử sẽ không băn khoăn gì nữa, lão phải tranh thủ trong thời gian ngắn nhất hoàn thành việc này, để tránh xảy ra ngoài ý muốn.
***
Một vương sắc mặt âm trầm nói, trong mắt đầy kinh khủng:
- Tiếp tục ra tay, đại trận Đế Cung sắp phá!
Đã qua một tháng, phỏng chừng Chu thái tử Đế Cung tùy thời đều đoạt xá thành công, khi đó chờ đợi bọn họ nhất định là kết quả cực kỳ kết quả bi thảm.
Ba vương khác cùng gật đầu, giơ tay nhấc chân gian bộc phát ra thần thông ngút trời đập xuống.
Đại trận phòng ngự bao trùm nguyên Đế Cung giờ có nhiều chỗ bị hư hỏng, linh quang mờ nhạt sắp tán loạn. Trừ Đại Chu bốn vương ra tu sĩ toàn Lý gia với lão tổ Lý gia dẫn đầu, cường giả dưới trướng bốn hải Soái phủ cũng điên cuồng tấn công. Bọn họ không còn sự lựa chọn, hoặc đẩy ngã Đế Cung ngày sau càng thêm phú quý vinh hoa, hoặc rớt xuống vũng bùn chết không có chỗ chôn!
Ầm!
Trong Đế Cung đột nhiên phát ra một chuỗi tiếng trầm đục, đại trận bao quanh Đế Cung tan vỡ. Cường giả Chu Đế, Đế Cung chống cự đến cực hạn cùng đổ máu, người héo rút ngay.
Đại Chu bốn vương rống to:
- Đại trận đã phá, mau cắt ngang thái tử đoạt xá, nếu không chúng ta đều sẽ chết!
Địa Chu bốn vương dẫn theo đông đúc tu sĩ từ bốn phương tám hướng điên cuồng ập đến.
Một tháng ngắn ngủi Đế Cung bị phong trấn, lực lượng vương thành như rắn mất đầu, bị bốn Soái phủ khống chế. Người hàng phục cùng nhau công kích Đế Cung , ngăn chặn khả năng quay giáo, người chống cự đều bị giết, máu nhuộm vương thành.
Như Khương gia, Mục gia, các gia tộc tử trung với Đế Cung đều bị bốn Soái phủ máu me tàn sát, cả nhà không ai sống sót.
Khoảnh khắc đại trận Đế Cung tan vỡ, sâu trong Đế Cung truyền ra khí thế kinh khủng xen lẫn lạnh buốt giá làm các tu sĩ dừng bước.
Dù là Đại Chu bốn vương cũng lộ vẻ kinh hoàng, nhưng khi bọn họ cảm ứng mức độ khí thế thì vẻ mặt hoang mang.
Bình luận