Đạo (Dịch) – Chương 1730

Chu thái tử khẽ rên, mặt hơi tái:

- Hừ!

Phù văn bị hủy làm Chu thái tử chịu trùng kích khá lớn, lão quái này vừa kinh vừa giận và còn tràn đầy hưng phấn.

Cục đá đen cực kỳ lạ lùng, có thể ngăn cản nguyên thần của lão xâm thực. Đặc biệt mới rồi ánh sáng chợt lóe lộ ra hơi thở khiến lòng Chu thái tử cực kỳ rung động.

Bí bảo Đại Thiên Giới!

Cục đá đen tỏa ra hơi thở đó Chu thái tử tin chắc mình không cảm ứng sai lầm!

Trên người Tiêu Thần có chí bảo Đại Thiên Giới vậy lúc trước hắn nói về Kim Ấn rất có thể là thật.

Chu thái tử kích động người khẽ run:

- Phải có cách nào đó phá mở báu vật không gian cục đá đen, làm được điều này là sẽ được thu hoạch, vượt xa dự đoán của ta!

Chu thái tử lật tay lấy ra một ngọc giản cổ xưa, vùi đầu vào nghiên cứu cách phá giải.

Tất cả cơ duyên trên người Tiêu Thần đều là của lão!

***

Tả Mi Đạo Tràng.

Tiêu Thần sắc mặt âm trầm, mắt tràn đầy khí lạnh, nhíu chặt mày, suy nghĩ xoay chuyển nhanh.

Bên dưới lấy Thụ bá dẫn đầu, thống lĩnh Tả Mi Lục Đạo tập hợp tại đây, yêu tộc Hoa Mộc cũng có mặt. Ai nấy biểu tình trầm trọng.

Đại Chu thái tử gần bằng cảnh giới Tổ Cổ, loại cường giả này không phải lấy số lượng tu sĩ là có thể đánh lại. Dù ngàn vạn tu sĩ nguyên đạo tràng ra tay cũng sẽ bị tàn sát sạch.

Như thần thông hợp kích của Vũ Khí Đạo, mặc dù mạnh nhưng cũng có mức giới hạn của nó, không thì chẳng phải là có thể vô hạn tăng thêm số lượng tu sĩ, khiến uy năng thần thông không ngừng tăng tiến rồi.

Tu sĩ Vũ Khí Đạo hiện giờ có thể sử dụng trăm vạn tu sĩ cùng ra tay, phát ra lực lượng cảnh giới Thái Cổ đã là cực hạn, nhưng không đáng gì so với đẳng cấp gần bằng Tổ Cổ.

Nên đám người trong điện suy nghĩ thật lâu vẫn không tìm ra cách giải quyết khó khăn trước mắt.

Yêu Tà yêu tộc thầm cười khổ, vị đại nhân này quả nhiên không phải nhân vật bình thường, mới bao lâu mà đã có gan chọc vào đại năng giả gần bằng Tổ Cổ? Quan trọng nhất là hắn an toàn rút ra.

Nhưng lần này muốn thoát khỏi thì hơi khó.

- Đại nhân, Thập Nhị có thể thử ám sát lão tổ Đế Cung này!

- Cấm Đạo của ta có thể thử tổ chức đại trận trăm vạn tu sĩ phong cấm, có lẽ sẽ có hiệu quả.

- Tu sĩ Vũ Khí Đạo nguyện nghe đại nhân sai khiến!

- Chúng ta thề sống chết hộ vệ đại nhân!

Đám người trong điện lần lượt lên tiếng, tuy không sợ nhưng cũng không mấy tự tin.

Tiêu Thần chậm rãi lắc đầu, những cách này hoàn toàn không khả thi, làm hắn thầm táo bạo.

Tả Mi Đạo Tràng mạnh thật nhưng hiện giờ Tiêu Thần chưa thể hoàn toàn khống chế nó, chỉ dựa vào lực lượng hiện có tuy trong thời gian không lo gì nhưng không phải kế lâu dài. Với tu vi của lão bất tử Chu thái tử chưa chắc không có thủ đoạn phá giải phòng ngự của đạo tràng.

Thụ bá đứng dưới tay cau mày lộ vẻ mặt do dự, lát sau bước ra cung kính nói:

- Thiếu cung chủ đừng lo, chẳng qua là tu sĩ chưa vào Tổ Cổ, không đủ để uy hiếp an nguy của đạo tràng ra. Nếu thiếu cung chủ cho phép, lão nô có thể ra tay giết chết!

Thụ bá biểu tình bình tĩnh, nói chuyện bình thản, như thể lão sắp giết chó mèo ven đường.

Cường giả đỉnh gần đặt chân vào Tổ Cổ ở trong mắt Thụ bá chỉ có thế là cùng, muốn giết dễ như chơi.

Tiêu Thần vụt ngẩng đầu, biểu tình giật mình.

Tiêu Thần không vội trả lời, hắn trầm ngâm giây lát nói:

- Thụ bá có nắm chắc không?

Thụ bá gật đầu nói:

- Thiếu cung chủ yên tâm, miễn hắn không chính thức vào Tổ Cổ chi cảnh thì lão nô không khó tiêu diệt. Nếu thiếu cung chủ cho phép thì lão nô ra tay ngay bây giờ giết chết hắn.

Tiêu Thần lộ nét mặt mừng rỡ. Thụ bá không là loại người thích khoác lác, lão đã nói thế thì nắm chắc trăm phần trăm. Thần kinh căng thẳng thả lỏng, Tiêu Thần có thể suy nghĩ kỹ càng hơn. trong tay Tiêu Thần có đại sát khí Thụ bá thì nên tính toán kỹ để kiếm ích lợi lớn nhất.

Trong điện vũ, Lãnh Thập Nhị, Yêu Tà, cả đám thả lỏng, ánh mắt liếc hướng Thụ bá tăng phần kính sợ.

Mắt Tiêu Thần lóe tia hưng phấn hỏi:

- Nếu Thụ bá ra tay thì có thể giết Chu thái tử Đế Cung , sau đó chấn nhiếp Đại Chu bốn vương, hàng phục bọn họ trở thành tu sĩ dưới tay của bổn tọa không?

Thụ bá ngạc nhiên, mỉm cười nói:

- Thiếu cung chủ quả nhiên dám nghĩ dám làm, nếu có thể khống chế Đại Chu bốn vương thì nguyên di tộc dưới đất xem như hoàn toàn rơi vào tay thiếu cung chủ. Lực lượng một tộc có vô số cường giả, tất cả đều trở thành tu sĩ dưới trướng của thiếu cung chủ.

Nói đến đây Thụ bá trầm ngâm bảo:

- Tuy lão nô có thể ra tay, nhưng tối đa chỉ có hai mươi giây rồi phải quay về đạo tràng, không thể ở lâu bên ngoài. Nên muốn hoàn mỹ hoàn thành kế hoạch của thiếu cung chủ thì phải để năm người tụ tập lại rồi cùng ra tay, không thì hơi khó thực hiện.

Tiêu Thần gật đầu, vẻ mặt suy tư nói:

- Việc này không vội, với uy năng của đạo tràng dư sức ngăn cản Chu thái tử một thời gian, sau này có nhiều cơ hội thực hiện việc này, xin làm phiền Thụ bá ra tay.

Tiêu Thần dứng dậy chắp tay thi lễ, dáng vẻ cung kính.

Từ lúc Tiêu Thần vào đạo tràng đến nay mỗi việc Thụ bá làm đều suy nghĩ cho hắn. Bây giờ nhiều việc trong đạo tràng có thể vận chuyển suôn sẻ được toàn do Thụ bá quan tâm, Tiêu Thần tôn kính lão từ tận đáy lòng.

Vẻ mặt Thụ bá kích động nói:

- Thiếu chủ đừng làm vậy, lão nô là nô bộc lão cung chủ để lại, đương nhiên phải giải ưu trừ nạn cho thiếu cung chủ, đây là công việc của lão nô.

Dưới điện, Linh Chi hơi cúi đầu, mím chặt môi đến trắng bệch, mắt lóe tia do dự, thật lau sau cuối cùng nàng không nói gì.

***

Linh Chi tràn đầy sốt ruột nói:

- Thụ bá biết rõ bản thể của mình cắm rễ trong đạo tràng là trấn áp linh đạo tràng, nếu rời khỏi phạm vi đạo tràng sẽ bị phản phệ rất nặng, tại sao còn mở miệng ôm đồm chuyện này?

Từ lúc Linh Chi sinh ra linh trí đến nay cùng Thụ bá sống nương tựa vào nhau. Ở trong lòng Linh Chi trừ thiếu cung chủ ra chỉ có một mình người thân là Thụ bá. Nếu có thể thì Linh Chi không mong Thụ bá sẽ bị chút tổn thương nào.

Thụ bá ngồi trên ghế nằm, mỉm cười dịu dàng, mắt đầy trìu mến nhìn Linh Chi như xem tôn nữ của mình. Thụ bá nhìn vẻ mặt Linh Chi sốt ruột, sắc mặt lão không thay đổi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...