Tiêu Thần biểu tình cực kỳ khó xem, khẽ hừ, hắn không có kiên nhẫn tốn thời gian với đám nhãi này. Tiêu Thần vung tay áo, trong hư không xuất hiện lực lượng mênh mông cuồn cuộn ầm ầm quét qua giáng xuống.
Sức mạnh lớn nhưng không có sức sát thương, đủ khiến đám người Lý Vân Phàm chịu chút khổ đánh ra ngoài điện.
Chợt có tiếng quát lạnh, một bóng người lao vào trong điện đánh tan sức mạnh trong hư không.
Đám người Lý Vân Phàm thấy người đến thì lộ vẻ mừng rỡ, kính cẩn thi lễ:
- Chúng đệ tử xin chào Thành Sư !
Thành Tự Phong, một trong cung phụng của Đế Cung , tu vi Thái Cổ trung kỳ, đảm nhiệm giáo tập trong sở giáo tập Đế Cung . Đó là một lão nhân mặc hoa phục ống tay áo rộng.
Thành Tự Phong nhăn mặt phất tay áo quát lạnh:
- Với tu vi của đạo hữu xuống tay với mấy tu sĩ tiểu bối không cảm thấy quá đáng sao?
Hôm nay nhận được ý chỉ của Đế Cung khiến Thành Tự Phong chọn chỗ ở khác, Thanh Tâm điện dành cho vị khách quý vào ở. Thành Tự Phong rất tức giận, vì kính sợ Đế Cung nên không dám lộ vẻ gì, vội gói ghém đồ rời đi. Mấy thị thiếp đã dạy dỗ tốt cũng không kịp mang đi. Vừa rồi Thành Tự Phong nốc rượu buồn trong Cung Phụng uyển đột nhiên nhận được tin tức, mấy đệ tử dưới tay bất mãn Thành Sư chịu thiệt nên đi Thanh Tâm điện tìm tu sĩ vào ở để lý luận.
Thành Tự Phong nghe vậy rất cảm động, ngày thường lão biểu hiện chỉ là vì làm đủ phận sự, nhưng được đệ tử giữ gìn như thế khiến lão rất vui vcẻ. Thành Tự Phong vội buông bầu rượu chạy lại đây, sợ đệ tử của mình chịu thiệt, cũng muốn gặp gỡ tu sĩ chiếm Thanh Tâm điện của mình, xem thử tại sao cố ý khó xử với lão. Vì thế mới có cảnh bên trên.
Trong lòng Thành Tự Phong dâng lên tức giận, mắt hấp háy tia sáng lạnh. Ngươi chiếm nhà của ta, chiếm mỹ nhân của ta, bây giờ còn muốn đánh đệ tử của ta. Thành mỗ nhân này không oán không thù với ngươi, tưởng ta là cục đất mặc ngươi bóp sao? Muốn lấy ta lập uy?
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng, ngoài mặt không lộ biểu tình:
- Thành đạo hữu, bổn tọa không biết chuyện hôm nay có ẩn tình gì, cũng không muốn tra cứu tỉ mỉ. Nhưng Thanh Tâm điện bây giờ là chỗ bổn tọa ở, vài tên tiểu bối tới đây làm càn bổn tọa hơi trừng phạt một chút đã là nhẹ tay rồi. Nếu đạo hữu đã đến thì hãy mang nhóm lệnh đồ đi đi, không thì có chuyện gì sẽ không dễ bỏ qua.
Ngực Thành Tự Phong nghẹn lại suýt tức xỉu, mặt đỏ gấc.
Khinh người quá đáng
Thật sự là khinh người quá đáng
Thành mỗ nhân cũng là cung phụng Thái Cổ trong Đế Cung , thân phận tôn sùng, bị người chiếm chỗ ở đã rất mất mặt giờ còn bị răn dạy, nếu mang theo đệ tử xám xịt rời đi thì sau này làm gì có chỗ đứng trong Đế Cung nữa?
Thành Tự Phong hít sâu, chắp tay nói:
- Tại hạ tên Thành Tự Phong, không biết xưng hô đạo hữu thế nào?
Tiêu Thần chắp tay:
- Tiêu Thần.
Đáy mắt Thành Tự Phong lóe tia sáng lạnh, khuôn mặt nghiêm túc nói:
- Tiêu Thần đạo hữu, Thành mỗ xin khiêu chiến với đạo hữu, mời đạo hữu chiến một trận với bổn tọa. Nếu thua thì bổn tọa xin lỗi, sau này gặp bổn tọa nhất định sẽ né tránh. Ngược lại xin đạo hữu chủ động dọn khỏi Thanh Tâm điện, trả nơi này lại cho bổn tọa.
Vào Đế Cung , sắp xếp Thanh Tâm điện, nhóm Lý Vân Phàm xâm nhập, Thành Tự Phong chạy theo đến, từng khâu mắc xích tính kế hắn chặt chẽ.
Tưởng Tiêu Thần không biết giận, sẽ không giết người sao?
Nếu là Đế Cung âm thầm bài bố tính kế vậy Tiêu Thần sẽ ra tay đập nát hết, thử xem làm gì được nhau?
Tiêu Thần chậm rãi đứng dậy, phát ra hơi thở uy áp với tốc độ kinh người bùng nổ ra, không ngừng tăng vọt. Hơi thở chẳng chút che giấu bao trùm Càn Nguyên điện, vẫn đang khuếch tán.
Toàn Đế Cung , vô số tu sĩ biến sắc mặt, ngừng việc làm đứng lên nhìn hướng phát ra hơi thở, mắt tràn đầy giật mình.
Mặt Thành Tự Phong trắng bệch, uy áp hơi thở khiến lão không có chút suy nghĩ ngăn cản trong đầu. Ty vi Thái Cổ trung kỳ như Thành Tự Phong nhưng cảm giác đối phương động ý niệm một cái là có thể xóa sổ lão.
Tiêu Thần có tu vi rất khủng bố!
Lòng Thành Tự Phong tràn đầy hối hận, miệng đắng chát. Nhân vật được Đế Cung xem trọng như thế làm sao là kẻ phàm tục được, sao lão có thể vì một chốc tức giận mà trêu vào tồn tại khủng bố này?
Bảy người Lý Vân Phàm thì mặt không chút máu, bị đè ngã xuống đất không thể nhúc nhích chút nào, mắt tràn đầy kinh hoàng.
Bọn họ cảm ứng sát khí từ người Tiêu Thần, tuy nhạt nhưng không che lấp, khiến bọn họ biết rõ người này có gan giết họ, hắn không quan tâm họ có thân phận bối cảnh gì.
Phát hiện này khiến mấy tên đại thiếu gia sợ điếng hồn, sợ cái chết sẽ buông xuống ngay sau đó.
Không ai phát hiện dưới đất, đôi mắt nhắm chặt của Lý Vân Phàm trừ vì kinh hoàng ra còn tràn đầy giật mình, dường như nhận ra chuyện gì khó tin.
Tiêu Thần chậm rãi quét mắt qua đại điện, trầm giọng nói:
- Cút ra Thanh Tâm điện, còn dám tiến đến trêu chọc thì giết không tha!
Pháp lực thêm vào khiến tiếng rống khuếch tán ra xa, toàn bộ Đế Cung nghe thấy.
Đám tu sĩ trong Đế Cung lộ vẻ kính sợ, cảm ứng hơi thở ngập trời, nhìn hướng Quang Chính điện Đế Cung giữ im lặng, lòng chấn động mãnh liệt. Bọn họ xếp chủ nhân Thanh Tâm điện vào danh sách không thể trêu chọc.
Hơi thở khủng bố bỗng chốc rút về, vài giây sau biến mất.
Miệng Thành Tự Phong đắng chát, không dám lộ vẻ oán hận không cam lòng, mặt sầu thảm chắp tay:
- Đa tạ đạo hữu nương tay, từ nay Tiêu Thần đạo hữu ở đâu thì Thành mỗ sẽ tự động tránh lui, cáo từ.
Thành Tự Phong dứt lời quay đi.
Lý Vân Phàm liếc qua người Tiêu Thần rồi cùng sáu người khác kính cẩn thi lễ, xám xịt chạy theo.
Đám thị vệ, tỳ nữ trong Thanh Tâm điện mặt trắng bệch, nét mặt kính sợ từ tận đáy lòng. Sự cường đại của Tiêu Thần đại nhân in sâu trong lòng bọn họ, được hầu hạ cường giả đẳng cấp cỡ này dĩ nhiên bọn họ không dám hai lòng.
Tiêu Thần phất tay áo:
- Tất cả xuống đi, bổn tọa muốn yên lặng một mình.
- Tuân lệnh đại nhân!
Chờ thị vệ, tỳ nữ đều lui ra, Tiêu Thần phất tay áo, có một tầng cấm chế xuất hiện bao trùm Thanh Tâm điện. Tiêu Thần sầm mặt xuống, đôi mắt hấp háy tia sáng.
Vừa rồi Tiêu Thần bộc phát hơi thở làm tu sĩ Đế Cung kinh sợ, hắn chợt có cảm giác bị nhìn trộm, chỉ thoáng qua nhưng không thoát khỏi cảm ứng của hắn. Tiêu Thần không biết là ai lén lút nhưng hiển nhiên tu vi sâu không lường được.
Bình luận