Đạo (Dịch) – Chương 1712

Tiêu Thần nhíu mày suy nghĩ, một lát sau trên tay lóe linh quang, một báu vật hình dạng la bàn nằm trong tay hắn. Là báu vật bí ẩn được lão tổ Lý gia tặng cho khi đi kinh thành. Mới rồi la bàn bỗng tỏa dao động khác lạ, từ khi nó vào tay Tiêu Thần thì không có biến đổi gì, hiện tại đột nhiên rục rịch.

Cường giả âm thầm nhìn trộm, la bàn biến đổi kỳ lạ, Đế Cung di tộc che giấu sâu hơn Tiêu Thần tưởng tượng.

Tiêu Thần không biết có bí ẩn gì trong bóng tối, nhưng bây giờ hắn bày ra thái độ cứng rắn, phe Đế Cung chọn mặc nhận, vậy thì trong thời gian ngắn sẽ không xuất hiện nguy cơ gì. Tuy nhiên Tiêu Thần vẫn phải cẩn thận, hành sự tùy theo hoàn cảnh.

***

Trong Quang Chính điện, Chu Đế ngồi trên đài cao, khuôn mặt nghiêm túc nói:

- Tiêu Thần đúng là mạnh thật, tu vi Đại Thừa mà có sức chiến đấu như vậy, thật là kỳ tài ngút trời. Sự việc đã làm ổn thỏa, không biết lão tổ có điều tra rõ được không, Tiêu Thần rốt cuộc có phải là người kia?

Mắt Chu Đế lấp lóe tia sáng kỳ lạ, đang yên lặng chờ tin tức.

Đúng lúc này Chu Đế bỗng đứng bật dậy, trong điện vũ chỉ có một mình gã nhưng vẫn kính cẩn thi lễ, biểu tình kính sợ như đang nghe chỉ thị của người ở trên.

Lát sau Chu Đế ngồi xuống, vị tồn tại bí ẩn giáng lâm kia đã rời đi, sắc mặt gã liên tục thay đổi.

Lát sau Chu Đế mở miệng nói:

- Trưa mai tuyên Tiêu Thần yết kiến Nam Thư viện.

***

Lý Vân Phàm bước nhanh ra ngoài Đế Cung , mặt vẫn không chút máu, bộ dạng sợ mất hồn nên không ai nhận ra ánh mắt gã khác lạ.

Trong Thanh Tâm điện, Tiêu Thần đại nhân bộc phát khí thế, tu vi kinh thiên động địa. Nhưng khiến Lý Vân Phàm giật mình nhất là từ người đại nhân tỏa ra dao động hơi thở, tuy mỏng manh nhưng khiến huyết mạch của gã run rẩy.

Lý Vân Phàm nhớ đến sứ mạng lưu truyền từ xưa của gia tộc, gã mím chặt môi, người run rẩy chỉ muốn quay về nhà ngay bẩm báo việc này cho trưởng bối gia tộc.

Nhưng Lý Vân Phàm buộc phải dừng bước, kính cẩn thi lễ hướng thùng xe hoa mỹ trước mặt:

- Lý Vân Phàm tham kiến công chúa điện hạ.

Hồng Hà công chúa nhẹ gật đầu, thị nữ dìu nàng bước gót sen nhẹ nhàng xuống xe.

Hồng Hà công chúa phất tay nói:

- Các ngươi lui ra, bản cung có một số việc cần nói với Lý công tử.

- Tuân lệnh điện hạ!

Xe chạy xa, có thị vệ canh chừng xung quanh bảo đảm không có người quấy rầy.

Ngày thường được đến cơ hội gần gũi với công chúa điện hạ thì Lý Vân Phàm mừng như điên, nhưng hôm nay gã chỉ muốn sớm rời khỏi.

Ngoài mặt Lý Vân Phàm không lộ vẻ gì, hơi khom người hỏi:

- Không biết điện hạ có chuyện gì sai bảo?

Hồng Hà công chúa nhìn Lý Vân Phàm chằm chằm, hỏi:

- Là ai sai khiến ngươi làm việc này? Đừng lấy cớ tôn sư trọng đạo, đòi lại lẽ công bằng cho sư tôn, ngươi biết cái cớ này không lừa được bản cung.

Lý Vân Phàm cười khổ nói:

- Hồi bẩm công chúa, là chủ quan sở giáo tập nhắc nhở.

Nếu đã bị điện hạ đã nhận ra khác thường, lấy thân phận của nàng không khó điều tra ra sự thật nên Lý Vân Phàm không dám giấu diếm.

Hồng Hà công chúa cau mày, khuôn mặt trầm trọng phất tay nói:

- Được rồi, bản cung đã biết, ngươi đi đi.

Vẻ mặt Hồng Hà công chúa đăm chiêu thì thào:

- Đại giáo tập mở miệng sao?

Sở giáo tập Đế Cung là nơi hoàng thất nắm giữ bồi dưỡng tu sĩ đời tiếp theo, không ngừng rót vào tư tưởng trung với hoàng thất, giữ gìn chính thống. Chủ quan đại giáo tập tự nhiên do tu sĩ thân tín của hoàng thất đảm nhiệm.

- Phụ hoàng làm vậy là có ý gì?

***

Đế Cung vương thành, trong cung điện không ai biết, một tế đàn giống y địa cung của Đông hải Soái phủ, trên tế đàn cũng có một lão nhân ngồi khoanh chân nhưng bộ dạng tốt hơn lão quái ở Đông hải Soái phủ nhiều. Khoảng bảy mươi tuổi, râu tóc bạc trắng, nhưng khuôn mặt hồng hào không chút nép nhăn, mặc trường bào màu trắng tinh mỹ càng toát ra khí chất xuất trần.

Đột nhiên trong góc địa cung lóe linh quang, một bóng người xuất hiện, là Chu Đế.

Chu Đế kính cẩn thi lễ, nét mặt kính sợ:

- Tham kiến lão tổ.

Lão nhân mặc áo trắng trên tế đàn từ từ ngước mắt lên, mắt lóe tia dịu dàng.

Lão nhân mỉm cười hỏi:

- Hoàng nhi đến vì thắc mắc tại sao lão quỷ Đông hải Soái phủ không tự hưởng dụng mà đưa người này đến Đế Cung ?

Chu Đế thẳng thắn gật đầu:

- Đây là điều khiến hài nhi khó hiểu. Như lão tổ nói vương thúc có tình cảnh giống như người, không nên bỏ lỡ cơ hội này mới đúng.

Đế Cung lão tổ cười càng tươi:

- Ha ha, việc này nhìn như vô căn cứ nhưng là lão quỷ Đông hải Soái phủ cố ý làm. Hắn bỏ qua Tiêu Thần quan trọng nhất vì đã có người lựa chọn thích hợp, Tiêu Thần không phải không thể thiếu với hắn.

Nói đến đây lão quái này hơi tạm dừng, mắt lóe tia sáng kỳ lạ:

- Điều thứ hai thì có lẽ lão quái này đã nhận ra chút khác lạ từ Tiêu Thần, cố ý đưa hắn với vì biết lão phu sẽ không bỏ qua cơ hội này. Vương thúc của ngươi hơi xem trọng Tiêu Thần, cho rằng hắn sẽ đem đến chút rắc rối cho lão phu. Tuy tu vi không mạnh nhưng ánh mắt nhìn người của vương thúc ngươi không tệ, khiến lão phu hơi có hứng thú với Tiêu Thần.

Lòng Chu Đế chấn động nhưng không lộ ra ngoài, trầm giọng nói:

- Nếu vậy thì có nên âm thầm bài bố gì không? Để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Đế Cung lão tổ lắc đầu, khuôn mặt bình tĩnh nói:

- Không sao, Tiêu Thần tâm tư kín kẽ cẩn thận, nếu lộ ra khác lạ bị hắn phát hiện thì không đẹp. Ngươi cứ làm việc theo kế hoạch, có lão tổ tọa trấn Đế Cung , hắn không gây ra sóng gió gì được.

Chu Đế Cung kính vâng dạ, hơi do dự rồi không kiềm được hỏi:

- Lão tổ, Tiêu Thần quả nhiên là người của Tiểu Thiên Giới đến?

Đế Cung lão tổ im lặng một chút, gật rồi lại lắc đầu, khóe môi cong lên kỳ lạ:

- Tiểu Thiên Giới, ha ha, nếu cho ngươi tham gia vào kế hoạch thì có một số việc ngươi nên biết. Ngươi hãy giữ kỹ ngọc giản này, mọi chuyện đều có trong đó.

Chu Đế giơ hai tay nhận lấy, tách ra một chút thần thức chui vào trong. Chu Đế rùng mình, vụt ngẩng đầu, mắt đầy khó tin.

Tu vi tâm cảnh như Chu Đế mà có biểu hiện thế này là biết tin tức trong ngọc giản kích thích gã nhiều thế nào.

- Lão tổ . . . việc trong ngọc giản là thật sao?

Đế Cung lão tổ hơi cúi đầu:

- Nội dung trong ngọc giản là bổn tọa sưu hồn tu sĩ rơi xuống Thông Thiên Hà nên tất nhiên không giả.

Chu Đế im lặng, nửa ngày sau kính cẩn thi lễ, xoay người bước vào truyền tống trận rời đi.

***

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...