Khuôn mặt Chu Đế nghiêm nghị gật đầu, ánh mắt đăm chiêu.
- Sự việc là thế, hiện Tiêu Thần đã theo Hồng Hà vào vương thành chờ đợi phụ hoàng triệu hồi.
Hồng Hà công chúa tạm dừng rồi nói tiếp:
- Nhưng thân phận bối cảnh của người này rất bí ẩn, Tang Bà Bà vận dụng tất cả tai mắt Đế Cung xếp vào Đông hải bộ tộc cũng không điều tra ra chút manh mối nào liên quan thân phận của hắn.
Mắt Chu Đế lóe tia kỳ lạ, gật đầu nói:
- Trẫm đã biết, nhưng đã sắp xếp chỗ ở cho hắn thì không vội triệu kiến ngay, để hắn tạm thời ở Càn Nguyên điện nghỉ ngơi đi.
Mắt Hồng Hà công chúa lóe tại kinh ngạc nhưng không dám cãi lại quyết định của Chu Đế, kính cẩn vâng dạ.
Chu Đế chậm rãi nói:
- Hồng Hà, mấy năm nay ngươi chu du thiên hạ, đi đường mệt nhọc, được nhiều tin tức bốn đại tộc bộ, có công lớn trẫm đều ghi nhớ trong lòng. Ngươi đi xuống nghỉ ngơi đi, chờ có chuyện trẫm sẽ tuyên ngươi yết kiến.
Vị nắm giữ Chu tộc trên danh nghĩa này lời ăn tiếng nói mang theo uy áp lạnh lùng, khiến người sinh ra phục tùng.
Hồng Hà công chúa thi lễ, kính cẩn rời khỏi Quang Chính điện:
- Tuân lệnh phụ hoàng!
Chu Đế ngồi một mình trên đài cao, hơi cau mày, vẻ mặt kỳ dị:
- Lão tổ ra tay tra xét chắc sẽ nhanh chóng có kết quả, thật khiến người mong chờ. Tiêu Thần, ngươi thật sự là người mà lão tổ nói sao?
Tiếng thì thầm quanh quẩn trong điện vũ.
Hồng Hà công chúa ngồi trên xe xoa hoa tinh mỹ bay, hơi cau mày, vẻ mặt khó hiểu. Hồng Hà công chúa đã kể tỉ mỉ về mọi việc, tiềm lực của Tiêu Thần, theo tính cách của phụ hoàng thì không nên hờ hững như vậy, bên trong có ẩn tình gì sao? Trong lòng nghĩ vậy Hồng Hà công chúa chợt phát hiện trong Quang Chính điện, phụ hoàng nghe nàng kể nhiều việc mà khuôn mặt bình tĩnh, chỉ có với Tiêu Thần là đặc biệt hỏi vài câu. Lúc trước Hồng Hà công chúa không cảm thấy có gì không ổn, giờ nghĩ lại thì thấy kỳ kỳ.
Vẻ mặt Hồng Hà công chúa đăm chiêu, lát sau nàng lên tiếng:
- Chuyển hướng Càn Nguyên điện.
Điện hạ ra lệnh không ai dám cãi lại, xe đổi hướng, gần trăm người đi theo công chúa thẳng đến Càn Nguyên điện.
***
Càn Nguyên điện không phải tên gọi cung điện độc lập nào mà là tên gọi chung của quần thể kiến trúc. Nơi này cung phụng cường giả Đế Cung mời chào từ khắp nơi, còn có sở giáo tập vương thành phụ trách dạy đệ tử các hệ vương thành, là trọng địa của Đế Cung .
Vì Hồng Hà công chúa xem trọng nên Tiêu Thần được xếp ở Thanh Tâm điện nằm sâu trong Càn Nguyên điện, rời xa sở giáo tập vương thất, hơi yên tĩnh Thị vệ rời đi, Tiêu Thần ngồi trên ghế chủ trong điện, có tỳ nữ xinh đẹp dâng trà thơm, kính cẩn đứng hầu, mắt tràn đầy kính sợ.
Tiêu Thần uống trà, hơi cau mày, hắn thấy hết sắc mặt các tỳ nữ. Tiêu Thần bỗng biến sắc mặt, ánh mắt tối sầm.
- Tránh ra, tránh ra cho hết cho ta! Bản thiếu gia muốn xem là kẻ ghê gớm nào mà khiến sư tôn của bản thiếu gia dọn ra Thanh Tâm điện, nhường chỗ cho hắn!
- Công chúa điện hạ? Mặc dù là khách của công chúa điện hạ nhưng sao có thể làm việc bá đạo như vậy? Không để Thành Sư vào mắt?
- Chúng ta muốn đòi lại lẽ công bằng cho Thành Sư !
- Đám cẩu nô tài các ngươi, Thành Sư vừa đi liền trở mặt, tránh ra cho bản thiếu gia nếu không đừng trách chúng ta không khách sáo!
Cả đám khuôn mặt trắng bệch quỳ xuống đất, người run rẩy nói:
- Chúng thuộc hạ không ngăn được nhóm Lý công tử, xin đại nhân thứ tội!
Những đại thiếu gia này có thân phận, bối cảnh phi phàm, dù có làm phật lòng đại nhân cùng lắm bị răn dạy, nhốt một lúc rồi xong. Nhưng những thị vệ nhỏ như bọn họ không chịu nổi hành hạ, không chừng sẽ là vật hy sinh bình ổn lửa giận.
Tiêu Thần cau mày liếc qua đám người đến, phất tay áo thản nhiên nói:
- Việc này chẳng trách các ngươi, đi xuống
Thị vệ như được đại xá không dám ở lâu, cảm kích thi lễ rồi lật đật ra ngoài, nếu không thần tiên đánh nhau bị hại là tôm tép bọn họ.
Bảy tu sĩ trẻ tuổi hơi thở không kém, thấp nhất cũng có tu vi Độ Kiếp trung kỳ, năm người Độ Kiếp hậu kỳ, một người Đại Thừa sơ kỳ. Thiên Nhân ngũ cảnh đối ứng với Đại Thừa cảnh, tách ra từ hệ thống Linh Giới.
- Hừ! Hiện giờ ra vẻ hiểu chuyện, nếu vậy tại sao Càn Nguyên điện có nhiều điện vũ không chọn cứ muốn cướp chỗ ở của Thành Sư ?
Người nói chuyện là Lý thị công tử cầm đầu nhóm người, khuôn mặt đầy tức giận.
Người này nói chuyện kéo theo tu sĩ sau lưng mình kêu gào.
- Thành Sư đức cao vọng trọng, tu vi thâm hậu, là sư trưởng được người tôn kính nhất trong sở giáo tập Đế Cung . Giờ bị nhục nhã, chúng ta tuyệt đối sẽ không từ bỏ!
- Dù là công chúa điện hạ làm thì chúng ta cũng muốn nói câu công bằng cho Thành Sư , tuyệt đối không để Thành Sư khi không chịu nhục!
- Đúng vậy! Tuy chúng ta không phải đệ tử thân truyền của Thành Sư nhưng một ngày làm sư thì suốt đời là Sư, là đệ tử mà không thể giữ gìn tôn nghiêm của sư trưởng thì còn mặt mũi gì sống trong vương thành?
- Thề đòi lại công bằng cho Thành Sư !
Mắt Tiêu Thần lóe tia kỳ lạ, lộ vẻ suy tư, sau đó sầm mặt xuống. Hắn mới vào Đế Cung chưa thấy rõ tình hình đã bị người âm thầm tính kế một lần.
Nhưng ai xuống tay với hắn?
Tiêu Thần và Hồng Hà công chúa mới thông qua truyền tống trận tiến vào Đế Cung , tin tức chưa truyền ra. Là Đế Cung làm? Nếu đúng vậy thì tại sao? Muốn thử phản ứng của hắn hay mượn cơ hội tìm tòi hư thực?
Lòng Tiêu Thần chùng xuống, không biết sự việc, Đế Cung thái độ mập mờ làm hắn linh cảm không may. Tiêu Thần nhìn bảy cường giả trẻ tuổi xúc động, mắt lóe tia sáng lạnh.
Mặc kệ Đế Cung làm vậy có ý gì thì Tiêu Thần không thể lộ ra chút khác lạ, phải đáp trả cứng rắn mới khiến Đế Cung kiêng dè, không dám hành động thiếu suy nghĩ
Tiêu Thần mở miệng nói:
- Chuyện các ngươi nói bổn tọa không biết gì, Thành Sư là người thế nào không liên quan đến bổn tọa. Nhưng Thanh Tâm điện đã thành nơi bổn tọa nghỉ lại, các ngươi lui ra, bổn tọa sẽ không truy cứu việc này.
Giọng Tiêu Thần bình tĩnh nhưng người phát ra uy áp lạnh lùng như núi cao đè lòng bảy người, khiến bọn họ chấn động, bất giác bối rối.
Lý Vân Phàm tim rớt cái bịch, nhìn Tiêu Thần sắc mặt âm trầm, lòng hoảng hốt nhưng vẫn cứng miệng nói:
- Việc này . . . Việc này không thể đòi lại lẽ công bằng cho Thành Sư thì chúng ta tuyệt đối sẽ không rời đi!
Bình luận