Đạo (Dịch) – Chương 1709

Tang Bà Bà ngoắc tay thu lại những mảnh nhỏ phù trận, thò người ra thùng xe quát to:

- Thích khách bắt cóc công chúa chạy trốn, Tiêu Thần công tử đã đuổi bắt giết phản nghịch, giải cứu công chúa điện hạ!

Tiếng gào thét ngừng bặt, mấy cái đầu bay lên cao. Vài người mang theo lệnh bài thân phận Đông hải Soái phủ bị giết tại chỗ, nước bẩn đổ lên Đông hải Soái phủ, việc này đã định.

Thủ đoạn thấp kém này không lừa được các thế lực nhưng đủ để lừa dối tu sĩ trung thành với Đế Cung vương thành, mục đích gây rắc rối cho Đông hải Soái phủ đã hoàn thành, vậy là đủ.

Còn mấy ‘thích khách’ đã chết, chết vì nghiệp lớn của Đế Cung xem như vinh hạnh cho họ.

Di tộc gọi Vô Để uyên là Thông Thiên Hà, không gian nối liền bao la, địa vực rộng mở. Từ phạm vi thế lực phân chia đại khái ra năm phần, tức là bốn Soái phủ đông tây nam bắc khống chế bốn hải tộc bộ. vương thành ở chính giữa bốn hải tộc bộ, năm phương to lớn. Trong năm phương phân chia lực lượng thì vương thành, Đông hải bộ tộc mạnh nhất, còn Bắc hải tộc bộ, Nam hải tộc bộ xếp sau, Tây hải tộc bộ hơi yếu. Tuy nhiên lực lượng không cách biệt quá xa, nên mới giữ hòa bình được.

Nhưng hiện tại lực lượng vương thành bị suy yếu, sự cân bằng sắp phá vỡ.

Vương thành.

Theo bản đồ toàn khu vực di tộc thì vương thành nằm ở trái tim đại lục, trung tâm mặt đất, nơi vương giả tộc quần tọa trấn. Nên mỗi tu sĩ vương thành bẩm sinh có sự kiêu ngạo tài trí hơn người.

Đế Cung là nơi tôn quý nhất trong vương thành, đế vương của họ sống tại đây, điện vũ của Chu Đế di tộc.

Ngói xanh tường vây, tầng lầu thủy tạ, toàn bộ Đế Cung xây dựng rất xa hoa, trong xa hoa cực kỳ uy nghiêm. Mỗi cục gạch, mỗi gốc cây như dính quý khí hoàng gia, đặt chân trong đó liền khiến người sinh lòng kính sợ.

Lúc này sâu trong điện vũ Đế Cung , các trận đạo phù văn của pháp trận truyền tống nhiều năm phủ bụi chưa từng mở ra bỗng phát sáng, dao động không gian mãnh liệt truyền ra.

Mấy thị vệ ỉu xìu trong điện vũ khá bất ngờ với sự biến đổi này, biểu tình kích động, kính sợ chạy lại gần truyền tống trận, kính cẩn quỳ một gối xuống.

Phù trận vương thất, trên đời này có tư cách sử dụng truyền tống quy cách này chỉ có hậu duệ huyết mạch chủ Đế Cung , nhưng đến đời này trừ Chu Đế ra chỉ có một huyết mạch máu mủ, đó là Hồng Hà công chúa.

Bệ hạ tọa trấn trong cung, vậy chắc là công chúa điện hạ vận dụng truyền tống trận.

Nghĩ đến có thể gần gũi gặp mặt điện hạ, vài tên hộ vệ hơi kích động, bọn họ cố gắng giữ bình tĩnh, giữ phong phạm của thị vệ Đế Cung .

truyền tống trận bỗng tỏa linh quang chói mắt khiến dãy điện vũ sáng trưng như ban ngày.

Hộ vệ kính cẩn cúui thấp đầuh ơn nữa, đồng thanh kêu lên:

- Thuộc hạ tham kiến công chúa điện hạ

Một lát sau giọng nói bình thản vang lên:

- Đứng lên.

Thanh âm hờ hững nhưng như tiếng trời bên tai mấy tên thị vệ, khiến bọn họ đỏ mặt nhưng không dám có ý nghĩ xấu xa gì. Các hộ vệ kính cẩn thi lễ rồi đứng dậy, khóe mắt liếc trộm vào truyền tống trận.

A, sao còn có người khác? Quan trọng là một nam nhân!

Công chúa điện hạ chu du thiên hạ, nghe đồn được chỉ lệnh của đại đế tự mình chọn vị hôn phu tương lai.

Tuy không biết tin tức là thật hay giả nhưng theo lệ thường của vương thất thì Hồng Hà công chúa đã đến lúc hôn phối.

Hay người này là phồ mã đại nhân mà điện hạ chiêu đến?

Nghĩ tới đây mấy hộ vệ lòng thầm nghiêm nghị lại liếc nhìn Tiêu Thần như ngước xem núi cao.

Vô nghĩa, có thể thu phục công chúa điện hạ thì sao là người bình thường được.

Xem khuôn mặt này, quần áo này, dáng điệu này, thấy sao cũng bí ẩn khó đoán mạnh mẽ. Chớp mắt hình tượng của Tiêu Thần cao lớn trong lòng đám thị vệ.

Hồng Hà công chúa mỉm cười nói:

- Tiêu Thần đạo hữu, giờ chúng ta đã vào vương thành, bản cung sẽ đi gặp phụ hoàng trước, chờ giải thích rõ ràng vụ việc rồi phụ hoàng sẽ triệu kiến đạo hữu ngay.

Tiêu Thần hơi do dự sau đó gật đầu nói:

- Điện hạ cứ đi lo công việc, Tiêu Thần chờ chút cũng không sao.

Hồng Hà công chúa cười nói:

- Tiêu Thần đạo hữu thông cảm thì tốt, bản cung sẽ xếp tạm chỗ nghỉ cho đạo hữu.

Hồng Hà công chúa lập tức xoay người chỉ hướng một gã thị vệ, thản nhiên nói:

- Ngươi mang Tiêu Thần đạo hữu đi Càn Nguyên điện nghỉ tạm, đạo hữu đưa ra yêu cầu gì cũng phải cố gắng thỏa mãn trước, không được thì đến bẩm báo biết chưa?

Tu sĩ được chỉ trúng bước lên trước một bước, cung kính nói:

- Thuộc hạ nhớ kỹ, xin điện hạ yên tâm.

Hồng Hà công chúa sửa sang vạt áo cúi chào Tiêu Thần rồi quay người đi nhanh.

Hành động này làm đám thị vệ như bị sét đánh, nuốt nước miếng ừng ực, ánh mắt nhìn Tiêu Thần càng kính sợ hơn.

Trời ạ, có thể làm cho công chúa điện hạ chủ động thi lễ trong toàn vương thành trừ bệ hạ ra chỉ có Khương đại phu, Võ Mục đại nhân. Hơn nữa điện hạ sắp xếp ở Càn Nguyên điện là nơi tu sĩ bình thường không thể đi vào, quy cách này dù là người bốn đại Soái phủ đến cũng không tính thất lễ. Càn Nguyên điện là nơi cho khách quý từ ngoài đến ở, nhưng Tiêu Thần đại nhân và công chúa điện hạ đối đáp hơi lễ phép quá, có lẽ sự việc không giống như bọn họ nghĩ?

Dù vậy có thể làm cho điện hạ như thế cẩn thận đối xử thì không thể nào là loại người phàm tục, bọn họ nào dám có chút chậm trễ.

- Tiêu Thần đại nhân, xin ngài đi theo thuộc hạ đến Càn Nguyên điện.

Tiêu Thần gật đầu, đi theo thị vệ kính cẩn dẫn đường.

***

Hồng Hà công chúa đứng dưới đại điện, mặc hoa phục kiểu công chúa, mặt tràn đầy tự tin càng xinh đẹp hơn:

- Phụ hoàng, Hồng Hà chu du lãnh thổ Chu tộc ta, trải qua hàng trăm tòa thành lớn nhỏ, trong đó có nhiều tu sĩ trung thành kính sợ Đế Cung vương thành ta. Dù tranh giành với Đông hải Soái phủ thì Đế Cung ta vẫn có thể một hơi định Càn Khôn, trấn áp Đông hải Soái phủ, từ nay địa vị vững như núi Thái!

Chu Đế ngồi trên ngai vua cao cao nhìn xuống huyết mạch ruột thịt duy nhất, vẻ mặt không thân thiết ngược lại hơi cau mày, toát ra uy áp hoàng giả quanh năm ở đế vị dưỡng thành.

- Hồng Hà, việc của ngươi trong Đông hải Soái phủ đã truyền về đế đô nhưng còn vài chuyện chưa rõ ràng. Ngươi hãy kể tỉ mỉ ra, không được giấu diếm.

Dường như Hồng Hà công chúa đã biết phản ứng của Chu Đế, sắc mặt như thường kính cẩn thi lễ:

- Nếu vậy Hồng Hà xin bẩm với phụ hoàng sự việc sau khi vào Đông hải Soái thành.

Hồng Hà công chúa ngẫm nghĩ một lúc rồi chậm rãi kể chi tiết không sửa sai cái gì.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...