Thời gian chậm rãi trôi, vẫn có tu sĩ được truyền tống ra Ngũ Hành cảnh nhưng số lượng rất ít, vài giây mới có một linh quang sáng lên, không thấy bóng dáng Tiêu Thần.
Kiếm Tổ mặt đen như than, mắt bắn ra tia lạnh lùng. Mười ba lão tổ nhân tộc đứng sau lưng Kiếm Tổ nhận ra điều đó, đều lộ vẻ mặt giật mình.
Dải băng ngũ sắc cuối tầm mắt chợt run lên, sắc màu diễm lệ che mờ mắt bay nhanh tan biến, vài giây sau biến mất trong hư không.
Ngũ Hành cảnh đóng cửa.
Hơi thở từ người Kiếm Tổ dao động kịch liệt, các kiếm quang xuất hiện trong hư không toát ra buốt giá, uy áp khủng bố như núi cao đè ngực mọi người. Không ai dám hó hé câu nào.
Thời hạn ba năm Ngũ Hành cảnh đã đến, tu sĩ sống sót đều bị cưỡng ép truyền tống ra.
Ngũ Hành cảnh đã đóng cửa, nói cách khác trong đó không có tu sĩ nào nữa, nhưng Tiêu Thần không xuất hiện.
Kiếm Tổ âm trầm mở miệng, vung tay áo:
- Về Côn Luân!
Kiếm Tổ và đám lão quái đứng sau lưng cùng xé rách không gian rời đi.
***
Mười ngày sau, tin nhân tộc Tiêu Thần chết tuyền khắp chiến trường tộc quần, vô số dị tộc nghe tin vỗ tay cười.
Một tháng sau, tin tức từ chiến trường tộc quần truyền về Tổ thành, Vạn Kiếm Chi Chủ biết tin thì ngồi yên trên điện đường, ba ngày ba đêm không phát ra tiếng động, người trở nên gìa nua nhiều.
Tinh Thần Chi Chủ chết lặng ngồi trong nội điện, uống rượu ừng ực, khuôn mặt bi thương.
Ba tháng sau, tin tức truyền khắp Tổ thành, toàn bộ Tiêu phủ chìm trong ai điếu. Đông Thành dẫn đầu, Thiết Đầu theo sau, hai mươi vạn tu sĩ Thiên Nhân cảnh mặc đồ tang bước lên trời, cùng quỳ gối hét to:
- Cung tiễn đại nhân về tây!
Tô Tô nghe tin dữ khuôn mặt trắng bệch, nước mắt tuôn rơi, mấy phen ngất xỉu.
***
Tiêu Thần chắp tay thi lễ, sắc mặt bình tĩnh không tỏ vẻ lấy lòng:
- Công chúa điện hạ.
Với tu vi đã lộ ra Tiêu Thần có tư cách ngang hàng với Hồng Hà công chúa nên không cần giả bộ nữa.
Khuôn mặt xinh đẹp mỉm cười nói:
- Như thế nào? Hay là Tiêu Thần đạo hữu không muốn mời ta vào thùng xe ngồi một chút sao?
Tang Bà Bà đứng một bên, vẫn là bộ dạng uể oải nhưng mắt lóe tia cảnh giác.
Tiêu Thần thầm nghi ngờ tuy nhiên không lộ ra chút gì, giơ tay đưa:
- Điện hạ nói đùa, mời vào.
Hồng Hà công chúa gật đầu vén váy lên thùng xe lướt qua người Tiêu Thần, có làn gió thơm xông vào mũi. Công chúa điện hạ xinh đẹp đúng là tiểu mỹ nhân tuyệt vời, khiến người muốn nuốt trọn.
Mặt Tiêu Thần không thay đổi gì, hai bên ngồi vị trí chủ khách.
- Không biết điện hạ hôm nay đến có chuyện gì?
Hồng Hà công chúa nhấp ngụm trà thơm, không vội đáp lại, nàng chậm rãi đặt tách trà xuống.
Hồng Hà công chúa cười nói:
- Hồng Hà đến đây để cảm tạ Tiêu Thần đạo hữu đã hết sức giúp đỡ trong Soái phủ, nếu không có đạo hữu ra tay e rằng Đế Cung vương thành ta đã mất mặt.
Tiêu Thần cười nói:
- Điện hạ không cần khách sáo, Tiêu mỗ ra tay vị thù lao lời hứa của Đế Cung , xem như giao dịch, hai bên theo như nhu cầu.
Tang Bà Bà hơi nhướng mày, lòng thầm tin lời điện hạ nói. Tiêu Thần đúng là không có ý đồ gì với Hồng Hà công chúa, không thì sao hắn buông tha cơ hội gần gũi với điện hạ như thế?
Hồng Hà công chúa mỉm cười xinh đẹp chợt hỏi:
- Không biết Tiêu Thần đạo hữu định sử dụng lời hứa của Đế Cung vào việc gì? Chỉ cần nói ra, miễn là việc không quá đáng thì bản cung đều đồng ý.
Khi nói chuyện mặt Hồng Hà công chúa ửng hồng, bộ dáng hoa tươi nở chờ quân hái.
Mắt Tiêu Thần lóe tia kinh ngạc, biểu tình bình tĩnh không hốt hoảng vì lời nói của Hồng Hà công chúa.
Tiêu Thần thản nhiên nói:
- Lời hứa của Đế Cung vô cùng quý trọng, tất nhiên Tiêu Thần phải đắn đo thật kỹ mới dùng, bây giờ chưa có quyết định.
Tiêu Thần lờ mờ đoán được ý của Hồng Hà công chúa, nếu hắn xin cứơi có thể nàng sẽ đồng ý. Nhưng Hồng Hà công chúa dù đẹp thì tâm kế quá nặng, Tiêu Thần chưa từng có ý định đó nên không muốn dây dưa nhiều với nàng.
Hồng Hà công chúa hít sâu kiềm nén cơn tức trong lòng, khi nàng phát hiện đối mặt với Tiêu Thần bị hắn dễ dàng làm dao động nỗi lòng, khiến nàng hoảng hốt. Hồng Hà công chúa cúi đầu mấy giây, sắc mặt trở lại như lúc ban đầu, đè xuống mọi ý nghĩ.
Tiêu Thần nhíu mày hỏi:
- Rốt cuộc điện hạ đến có chuyện gì/ Xin cứ nói.
Hồng Hà công chúa chưa nói gì Tiêu Thần bỗng biến sắc mặt, mắt lấp lóe tia sáng lạnh.
Hồng Hà công chúa vén sợi tóc sau tai, cười nói:
- Ha ha, Tiêu Thần đạo hữu đừng sợ, những người này là tu sĩ bản cung phái đến. Hôm nay vào thùng xe của đạo hữu vì phòng ngừa xuất hiện hiểu lầm, gây rắc rối không cần thiết.
Tay Tang Bà Bà lóe linh quang lấy ra mấy chục trận phù điêu khắc hoa văn phức tạp nhanh chóng bài bố trong thùng xe.
Tiêu Thần lộ vẻ đăm chiêu, gật đầu.
Hồng Hà công chúa cười nói:
- Chắc đạo hữu cũng đoán được vài điều, vì phòng ngừa nên hai chúng ta sẽ qua truyền tống trận trở về vương thành trước. Còn trò vặt cướp giết chẳng qua gây chút rắc rối cho Đông hải Soái phủ.
Hồng Hà công chúa khá thẳng thắn, vì việc này tuyệt đối không thể Tiêu Thần được, không bằng tự nói ra.
Tiêu Thần thoáng trầm ngâm, lập tức gật đầu đồng ý.
Tang Bà Bà nhanh nhẹn, hiển nhiên có tu vi khá cao trong trận đạo. Trận phù cực kỳ phức tạp nhưng chỉ chốc lát đã bài bố xong, ngoài thùng xe truyền dến dao động pháp lực mãnh liệt, tu sĩ ‘cướp giết’ đã bắt đầu đánh nhau với hộ vệ đoàn xe.
Hồng Hà công chúa vào truyền tống trận trước để bày tỏ thành ý, Tiêu Thần không chút do dự đi thẳng vào trong. Với tu vi của Tiêu Thần nếu Hồng Hà công chúa muốn dùng chút thủ đoạn nhỏ, khoảng cách gần thế này đủ để hắn khống chế nàng.
Khuôn mặt Tang Bà Bà nghiêm túc nói:
- Điện hạ, Tiêu Thần công tử hãy cẩn thận, lão nô sắp khởi động truyền tống trận.
Dứt lời Tang Bà Bà liên tục múa tay, mười ngón như thoi đưa đánh ra các pháp quyết dung nhập vào pháp quyết trước đó. Cùng với pháp quyết dung nhập, truyền tống trận bên dưới thùng xe tỏa sáng, một luồng linh quang chói mắt chợt lóe, Tiêu Thần và Hồng Hà công chúa đã biến mất, kỳ lạ là dao động truyền tống bị kiềm chế trong vòng một trượng, không lan ra ngoài thùng xe chút nào.
Răng rắc! Răng rắc!
Truyền tống phù trận đã hoàn thành dường như hao hết lực lượng chợt vỡ vụn ra từng mảnh.
Bình luận