Đạo (Dịch) – Chương 1707

Cô Huyết Liên vẫn là bộ dạng lạnh lùng, không thèm ngẩng đầu lên, cẩn thận chà lau trường kiếm trong tay:

- Đế Cung và Đông hải Soái phủ xé rách da mặt, đi vương thành có thể trực tiếp quan sát động tĩnh của Đế Cung , để tộc bộ được tin tức trực tiếp tùy cơ ứng biến, trong chấn động sắp tới bảo vệ ích lợi của bản thân không bị mất mác.

Khóe mắt Tư Đồ Kiếm Tâm co giật nói:

- Tiểu tử nhà ngươi đừng lôi lý do đường hoàng đó ra nói với ta. Ngươi đi lừa đám lão già trong gia tộc còn được chứ không thể lừa ta. Nói đi, có phải ngươi còn chưa có chết tâm, muốn đánh với Tiêu Thần một trận?

Cô Huyết Liên thẳng thắn gật đầu, mắt nóng bỏng nói:

- Đúng vậy!

Tư Đồ đại thiếu gia run run như bị sốt rét, tay run rẩy chỉ vào ai kia, biểu tình khó tin nói:

- Ngươi làm ơn tỉnh táo được không? Cái loại siêu biến thái đó không phải tiểu biến thái như ngươi chọc vào được, coi chừng mất luôn mạng nhỏ!

Cô Huyết Liên không dao động, cúi đầu lau kiếm.

Tư Đồ Kiếm Tâm lảm nhảm nửa ngày, cuối cùng buồn bực gào rú, lẩm bẩm mình nhìn lầm người, quen lầm bằng hữu.

Cô Huyết Liên đột nhiên ngẩng đầu nhìn mặt Tư Đồ thiếu gia, mỉm cười.

Tiếng lảm nhảm ngừng bặt.

Tiêu Thần khoanh chân ngồi, trong thùng xe rộng mở sáng ngời trang trí xa hoa. Da thú ngũ hành khoác trên tháp, mềm mại thoải mái. Trong lư hương đốt an thần hương thượng phẩm, cho tu sĩ dễ dàng vào trạng thái minh tưởng sâu, có ích lợi không nhỏ cho việc tu luyện.

- Trận chiến này tuy thành công được đến lời hứa Đế Cung nhưng không bị nhiều chú ý. Có lẽ giờ phút này đã có vô số tu sĩ đánh đi Vị Ương thành điều tra thân phận bối cảnh của ta, nhưng bọn họ có đào ba thước đất cũng không thu hoạch được gì. Trong thời gian ngắn sẽ làm thế lực các nơi nghi ngờ, trước đó ta phải rời khỏi di tộc dưới đất quay về Linh Giới!

Sắc mặt Tiêu Thần liên tục thay đổi, đầu óc suy nghĩ nhanh, trong thời gian ngắn quyết định kế hoạch sau này. Chờ đến vương thành Tiêu Thần sẽ lấy lời hứa làm điều kiện, đổi lấy Đế Cung giúp đỡ rời khỏi di tộc.

***

Hải Thanh lo lắng cau mày, đây đã là đợt thứ mười ba tu sĩ đến tìm hiểu tin tức của Tiêu Thần đại nhân. Theo lời đại nhân dặn trong ngọc giản, Hải Thanh chi tiết kể ra những gì mình biết, không giấu diếm.

Bởi vậy Hải gia tiếp đãi không ít khách nhân tôn quý nhưng không bị bắt buộc gì, cuộc sống tốt hơn trước kia nhiều.

Phụ thân đại nhân đã khỏi hẳn vết thương, bắt đầu trở lại tộc bộ công tác, địa vị đã thay đổi nhiều. Đừng nói tu sĩ Lý thị ngày xưa hay chèn ép, dù là trưởng lão Lý gia tay nắm nhiều thức quyền thái độ trở nên mềm mỏng, thậm chí cười nịnh bợ.

Mẫu thân bình thường ít ra khỏi cửa, Hải Thanh biết là vì không muốn bị đám nữ nhân hàng xóm châm chọc khiêu khích, nhưng bây giờ đám phụ nhân mặt mũi ghê tởm đổi sang lấy lòng cẩn thận làm thân với mẫu thân.

Hải Thanh cười nhạt với sự thay đổi thái độ của đám người này nhưng nàng không lộ ra vẻ gì, nhìn phụ mẫu trên mặt dần giãn nếp nhăn, nàng rất cảm kích nhớ đến bóng dáng đại nhân.

Hai ngày trước Soái thành truyền tin đến, Hải Thanh đã biết thân phận của đại nhân. Đó là tồn tại nắm giữ lực lượng song căn nguyên, sánh bằng siêu cường giả Thái Cổ, cao như mặt trời trên mười tầng mây thế giới dưới đất, xa không thể với tới, đại nhân chắc đang theo công chúa điện hạ trở về vương thành.

Có lẽ đại nhân sẽ làm phò mã cùng công chúa điện hạ kết làm tần tấn.

Cũng đúng, thiên hạ này to lớn, trừ bỏ công chúa điện hạ ra còn ai xứng với đại nhân?

Giờ đại nhân đã đi nhưng Lý thị tộc bộ rất quan tâm Hải gia, cùng với địa vị của đại nhân càng lúc càng cao, Hải gia cũng được ích lợi càng lúc càng lớn.

Nhiều ngày qua trừ tu sĩ hỏi thăm kỹ càng thân phận của đại nhân ra, các đại nhân ba đại tộc bộ Vị Ương thành đều ghé thăm Hải gia. Thậm thành chủ đại nhân cũng phái người đưa tới một khối lệnh phù, nói thẳng có việc gì thì đi phủ thành chủ cầu cứu.

Hải Thanh biết tất cả đều là đại nhân cho Hải gia địa vị cùng vinh quang, nếu không đám đại nhân cao cao tại thượng làm gì rảnh thân thiết với Hải gia nho nhỏ?

Đại nhân không cần được báo đáp nhưng như phụ thân nói, Hải gia chúng ta không thể làm kẻ vong ân phụ nghĩa, ăn cháo đá bát.

Suốt đời Hải Thanh sẽ cảm kích đại nhân, hy vọng đại nhân có thể bình an, không tai không nạn.

***

Chiến trường vực ngoại, tận cùng hư không vô tận, dải băng ngũ sắc lững lờ trôi, nhìn từ xa tựa như thần nữ lụa mỏng múa may yểu điệu, xinh đẹp động lòng người. Đến gần mới thấy dải lạu ngũ sắc che đậy không gian rộng lớn, tất cả đều là linh lực ngũ hành đậm tạo ra, khi uốn lượn phát ra lực lượng hủy diệt vô cùng.

Đây là cánh cửa Ngũ Hành cảnh, không có truyền thừa lệnh phù thì bất cứ tu sĩ nào đừng hòng mạnh mẽ xông qua ngũ hành linh lực trấn áp phong tỏa, mặc dù là đại năng Thái Cổ cảnh cũng không được.

Trong hư không này có tốp năm, tốp ba chiếm một góc không gian, ngồi xếp bằng không phát ra chút tiếng động.

Ngay lúc này cánh cửa Ngũ Hành cảnh bỗng rung lên, dao động khác lạ phát ra từ chính giữa. Cùng lúc đó, đám đại năng giả tộc quần ở bên ngoài dải lụa ngũ sắc mở mắt, thần quang bắn ra, người phát ra hơi thở mênh mông như man thú thức tỉnh đầy dữ tợn xỏ xuyên qua hư không!

Thời hạn Ngũ Hành cảnh mở ra ba năm đã đến.

Kiếm Tổ dẫn đầu mười ba vị nhân tộc đại năng Thái Cổ nghiêm nghị đứng thẳng, hơi thở dung hợp toát ra uy áp không cho phép khiêu khích.

Vù vù vù vù vù!

Các linh quang vụt sáng giữa hư không, tu sĩ các tộc sống sót trong Ngũ Hành cảnh giờ đều bị truyền tống ra.

- Đệ tử bái kiến sư tôn!

- Sư tổ!

- Vãn bối tham kiến các vị lão tổ!

Các tu sĩ được truyền tống ra Ngũ Hành cảnh lập tức bóp nát truyền tống phù rời đi, nhưng càng nhiều tu sĩ tụ tập chỗ đại năng tộc quần của mình, ai nấy tràn đầy hưng phấn, chuyến đi Ngũ Hành cảnh có thu hoạch lớn.

Kiếm Tổ hít sâu cố kiềm nén nỗi lòng lo lắng:

- Với tu vi của Tiêu Thần miễn cẩn thận chút thì trong Ngũ Hành cảnh tuyệt đối sẽ không gặp được nguy hiểm, có lẽ ta quá lo lắng.

Kiếm Tổ cố nén lòn bất an, ánh mắt như điện tìm kiếm bóng dáng Tiêu Thần trong đám tu sĩ xuất hiện.

- Tham kiến lão tổ!

- Tham kiến lão tổ!

Một tu sĩ nhân tộc xuất hiện kính cẩn thi lễ rồi đứng một bên, trong phút chốc đã có bảy người, một lúc lâu xuất hiện tu sĩ thứ tám, chín. Hàn Lâm Chi Chủ là người thứ chín, lão kính cẩn thi lễ, cùng Văn Khúc Lão Tổ liếc nhau, nhẹ gật đầu rồi kính cẩn đứng một bên.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...