Chu Thanh dứt lời, Đông Soái nhẹ gật đầu. Nhi tử thứ mười bảy nói trúng suy nghĩ trong lòng Đông Soái, còn một lý do quan trọng là lão tổ bế quan Đông hải Soái phủ mãi không ra truyền tin kêu gã thả Tiêu Thần đi.
Đông Soái không biết lý do nhưng không dám làm trái lời dặn của lão tổ. Đông Soái chỉ biết ngầm điều này, không muốn nói cho người thứ hai.
***
Sâu trong Soái phủ, tầng bảy địa cung, Chu Hoàn đứng ở lối vào, sắc mặt bình tĩnh.
Hôm nay Hồng Hà công chúa rời đi, Tiêu Thần cũng sẽ cùng theo về vương thành.
Chu Hoàn ngẩng đầu, ánh mắt như xuyên qua cách trở nhìn đoàn xe dài.
Ánh mắt Chu Hoàn lạnh lùng nói:
- Tiêu Thần, đợi ta dung hợp lực lượng tổ tiên bước vào Thái Cổ, nắm giữ lực lượng căn nguyên thứ ba cũng là lúc ta đi vương thành chiến với ngươi một trận. Hy vọng đến lúc đó ngươi đừng cho ta thất vọng.
Trong tiếng thì thầm Chu Hoàn bước ra một bước hòa vào cánh cửa tối đen mất hút.
***
Chỗ sâu nhất đại cung, trong mật thất nằm ở tầng chó, nơi này trừ Đông Soái, Chu Hoàn ra không có tu sĩ nào biết.
Một tế đàn kỳ lạ nằm yên tại đây, khắc hoa văn phức tạp phong cách cổ xưa, một thân hình khô gầy ngồi xếp bằng, chỉ có hơi thở như có như không chứng minh vẫn còn sống.
Đúng lúc này thây khô trên tế đàn đột nhiên mở ra hai mắt, khóe môi cong lên cười kỳ dị:
- Chu Võ Vương, đại ca ruột của ta, không biết ngươi có bỏ qua cơ duyên trước mắt không? Ta nghĩ chắc sẽ không, nhưng tiểu tử này không để người xoa nắn, ngươi phải cẩn thận chút đừng để chịu khổ trong tay hắn.
Sau khi đoàn xe thật dài rời khỏi Đông hải Soái thành, Đường Minh Hoàng lấy cớ dưỡng thương chào từ biệt Hồng Hà công chúa. Nhóm Nam hải tộc bộ như Lâm Triển Bằng cũng lần lượt từ biệt.
Hồng Hà công chúa không ngăn cản, dịu dàng an ủi rồi vẫy tay từ biệt. Chờ xe tu sĩ rời đi thì đội rút nhỏ gần một nửa, hai người Tư Đồ Kiếm Tâm, Cô Huyết Liên Bắc Hải tộc bộ ở lại. Hồng Hà công chúa tỏ vẻ hoan nghênh. Tạm dừng chốc lát rồi đoàn xe lăn nhanh khỏi phạm vi Đông hải Soái thành quản lý bằng tốc độ nhanh nhất, một đường thẳng hướng vương thành.
***
Khuôn mặt Tang Bà Bà trầm trọng nói:
- Điện hạ, lão nô đã phát động tất cả lực lượng có thể điều động trong Đông hải bộ tộc hết sức điều tra bối cảnh xuất thân của Tiêu Thần, nhưng cho đến hôm nay như cũ không có thu hoạch gì.
Tu vi Đại Thừa cảnh, biết lực lượng song căn nguyên thủy, hỏa, sức chiến đấu bùng nổ có thể sánh bằng siêu cường giả Thái Cổ, cường giả trẻ tuổi nghịch thiên này tuyệt đối không thể chẳng nổi tiếng gì.
Hoặc giống Chu Hoàn bị Đông hải Soái phủ che giấu mới thoát khỏi lực lượng vương thành điều tra.
Nếu đúng vậy thì sau lưng Tiêu Thần cất giấu thế lực chưa trồi lên mặt nước, lực lượng mạnh mẽ sánh bằng Soái phủ.
Nên Tang Bà Bà mới thấy bất an.
Hồng Hà công chúa gật đầu, suy nghĩ một lát đột nhiên nhoẻn miệng cười tựa muôn hoa đua nở, xinh đẹp vô cùng.
- Bà bà không cần quá mức lo lắng, tuy bối cảnh của Tiêu Thần bí ẩn khó lường nhưng chưa lộ ra dấu hiệu bất lợi với Đế Cung vương thành ta. Nếu sau lưng người này có thế lực rất lớn có lẽ Đế Cung có thể lôi kéo thu phục, khi đó thực lực tăng mạnh.
Ngay cả Đông Soái còn muốn lôi kéo thì bản cung không thể bỏ qua được.
Tang Bà Bà lộ nét mặt đăm chiêu.
Trong trận chiến ở Soái phủ, Tiêu Thần thắng áp đảo Chu Hoàn. Đông Soái nói đùa mời Tiêu Thần vào Đông hải Soái phủ, còn cho chức thống lĩnh cấm quân Soái phủ, ban cho nữ nhi thứ mười ba kết làm tần tấn.
Với lý do là bảo đảm tiến lùi không mất mặt, mọi người biết miễn Tiêu Thần gật đầu thì những lời hứa này sẽ thực hiện ngay, hắn sẽ trở thành một trong cao tầng Đông hải Soái phủ.
Nên biết cấm quân Soái phủ là võ lực quân đội trung thành cường đại nhất Soái phủ nắm giữ, số người không nhiều nhưng sức chiến đấu thì rất kinh người. Trước kia người đảm nhiệm chức thống lĩnh cấm quân Soái phủ phải là huyết mạch hệ Soái phủ, hoặc là cường giả thân tín tin tưởng tuyệt đối. Đông Soái mời chào habừng chức vị này, còn gả đích nữ cho thì đã đầy đủ chân thành.
Lúc ấy Hồng Hà công chúa biến sắc mặt, không ngờ Soái phủ bỏ vốn lớn như thế. May mà Tiêu Thần hơi do dự rồi từ chối, Đông Soái cười cười không nói nữa.
- Tiêu Thần từ chối lời mời của Soái phủ chắc có ẩn tình gì, nhưng không biết hắn muốn sao.
Tang Bà Bà khẽ nói:
- Hay . . . Hay là người này thật là mơ ước điện hạ, muốn lấy lời hứa của Đế Cung xin điện hạ gả cho?
Mặt Hồng Hà công chúa đỏ ửng, không hiểu sao trong đầu nhớ cảnh Tiêu Thần đánh gục Chu Hoàn rồi từ trên trời bước xuống, nỗi lòng bối rối. Hồng Hà công chúa hít sâu dằn xuống suy nghĩ lung tung.
- Bà bà đừng lo quá, Hồng Hà xem rõ việc này, dù Tiêu Thần được lời hứa Đế Cung cũng tuyệt đối không dùng vào việc nam nữ.
Khi đã bình tĩnh lại thì Hồng Hà công chúa biến về công chúa vương thành giỏi tính kế:
- Ít nhất là hắn có điều cần Đế Cung vương thành, chúng ta đừng sốt ruột, kiên nhẫn chờ đợi rồi hắn sẽ bày ra ý đồ đến.
Ánh mắt Tang Bà Bà hơi khác lạ liếc qua Hồng Hà công chúa, gật đầu, thầm thở dài trong lòng:
- Làm gì có thiếu nữ nào không mơ xuân, có lẽ điện hạ thật sự có hảo cảm với Tiêu Thần. Nhưng . . . dù hắn thật sự đưa ra yêu cầu thì hai người không thể nào bên nhau.
Hồng Hà công chúa không nhận thấy sắc mặt Tang Bà Bà thay đổi, trầm ngâm hỏi:
- Sự việc sắp xếp ổn thỏa chưa?
- Công chúa yên tâm, đã sắp xếp xong hết, ba ngày sau.
- Ừm, biết rồi! Mấy ngày nay bà bà mệt nhọc, nghỉ ngơi đi.
- Vâng thưa điện hạ, lão nô cáo lui.
***
Mặt Tư Đồ Kiếm Tâm đen thui, nếu không phải e ngại gã thêm hai tay hai chân cũng không đánh lại tiểu tử này thì đã trở mặt:
- Ngươi xin gia tộc đi vương thành xem động tĩnh Đế Cung ?
Khó khăn lắm qua khỏi cuộc sống cùng công chúa điện hạ chu du thiên hạ mệt mỏi ngựa xe, có Tiêu Thần đột nhiên xuất hiện, bọn họ không có cơ hội bắt lấy trái tim của điện hạ, vừa lúc có cơ hội từ biệt trở về tộc bộ, tiếp tục sống tự do thoải mái, tốt hơn là bây giờ cẩn thận, tính kế đủ thứ. Ai ngờ vị này đột nhiên muốn làm chuyện như thế, còn thuyết phục được đám lão già của hai gia tộc lớn đồng ý.
Cái này khác gì rảnh rỗi sinh nông nỗi?
Quan trọng nhất là tự chuốc khổ mắc gì kéo theo Tư Đồ đại thiếu gia như gã? Đừng chơi người ta vậy chứ!
Bình luận