Đạo (Dịch) – Chương 1705

Thủy và hỏa dung hợp toát ra hơi thở hủy diệt vô tận, thanh long và thủy triều vừa tiếp xúc liền phát ra dao động hủy diệt đáng sợ Ba loại căn nguyên thủy, hỏa, mộc vọt lên tận trời, khuấy động thiên địa biến đổi, uy áp mênh mông cuồn cuộn từ chân trời đổ ập xuống khiến cá tu sĩ trong Đông hải Soái thành mặt tái nhợt, ngực như bị búa tạ đánh trúng, bị nhấn nằm rạp dưới đất.

Dù cách không gian vô tận xa xôi vẫn cảm ứng được thần thông căn nguyên va chạm tràn ra hơi thở hủy diệt, làm các tu sĩ người căng cứng, lòng rùng rợn lan nhanh sang toàn thân, cốt tủy, máu thịt.

Lực lượng đẳng cấp thế này đủ làm siêu cường giả Thái Cổ cảnh chùn chân, ai rơi vào trong đó đều sẽ chết.

Dù là đại năng Thái Cổ cũng phải chết!

***

Sóng nước xanh thẳm, lửa đỏ rực cháy bao vây biển thanh long vào trong. Thanh long rít gào, sóng nước quay cuồng nhưng không thể giãy ra vòng vây, bị lực lượng nước lửa luyện hóa.

Trên bầu trời vang tiếng rền rĩ, thanh long nổ tung thành lực lượng hủy diệt vô tận điên cuồng quét ngang.

Thiếu soái Chu Hoàn mặt không còn chút máu, lảo đảo thụt lùi, máu chảy ra từ miệng mũi. Tự bạo thần thông hóa thành lực lượng cuồng bạo khiến Chu Hoàn bị thương nghiêm trọng hơn, lực lượng phản phệ, căn nguyên bị tổn hại.

Tiêu Thần hét to, thẳng sống lưng không lùi chút nào. Tiêu Thần chặn lại hết lực lượng tự bạo thần thông trùng kích.

Chiến cuộc kết thúc khi lên đến đỉnh cao trào, đã phân ra thắng thua.

Thiếu soái Chu Hoàn hơi cúi đầu, một lát sau chậm rãi ngước lên, tuy mặt tái nhợt nhưng bình tĩnh nói:

- Tiêu Thần đạo hữu tu vi sâu không lường được, tại hạ thua trận chiến này tâm phục khẩu phục. Nhưng không lâu sau ta sẽ đi Đế Cung vương thành tìm đạo hữu đấu một trận rửa nhục thua hôm nay.

Chu Hoàn cố gắng nói chuyện bằng phẳng nhưng đáy mắt không cam lòng lộ ra suy nghĩ thật sự của gã.

Không cam lòng! Thật là không cam lòng!

Từ khi Chu Hoàn tu đạo luôn nhẫn nhịn, hôm nay đã đến ngày đó, vốn định trời long đất lở bỗng nhiên nổi tiếng, lại gặp được địch thủ càng mạnh hơn hạ gục gã. Quan trọng nhất là đối phương không phải lão bất tử sống vạn cổ mà là tu sĩ cùng thế hệ với gã, điều này đánh nát ngạo nghễ trong lòng Chu Hoàn.

Dù Chu Hoàn thua, dù gã không cam lòng nhưng không tức giận nhụt chí. Qua trận thua này khiến tinh thần Chu Hoàn lột xác, càng bình tĩnh, cứng cỏi hơn.

Chu Hoàn chắp tay:

- Tiêu Thần, hôm nay thua một ván sau này ta sẽ tự mình đòi lại, ngươi hãy chờ ta!

Chu Hoàn lập tức xoay người bước ra một bước đi vào sâu trong Soái phủ, biến mất tăm.

Tiêu Thần nhìn hướng Chu Hoàn rời đi, biểu tình bình tĩnh không lộ vẻ gì khác lạ.

Hôm nay hắn ra tay đánh một trận chiến không vì Đế Cung vương thành, không vì Đông hải Soái phủ, chỉ vì có thể rời khỏi di tộc quay về Linh Giới.

Sau đó Chu Hoàn đến vương thành có lẽ Tiêu Thần đã rời đi rồi, dù hắn còn ở lại thì sợ gì gặp gã?

Ngươi có lá bài tẩy, Tiêu mỗ cũng chưa dốc hết sức ra, hắn không hề e sợ gã.

Tiêu Thần xoay người đạp hư không rơi xuống mãi đến đâu trường Soái phủ.

Tóc đen, con ngươi đen, quần áo màu xanh, gió mạnh thổi bay phất phới tựa như trời sinh uy nghi vô song!

Việc Đông hải Soái phủ tạm chấm dứt.

Đoàn xe Hồng Hà công chúa rời khỏi Đông hải Soái thành, hoàn thành trạm cuối du lịch thiên hạ, sau đó trực tiếp quay về Đế Cung vương thành.

Khác với khi đến lạnh lùng không người hỏi thăm, hai bên khu phố dài có vô số tu sĩ ra đưa tiễn. Mặc họ họ không kính, úy, tôn sùng nhưng vẻ mặt có thưởng thức, tò mò.

Trong thời gian ngắn các tu sĩ Đông hải Soái thành biết Hồng Hà công chúa là một tiểu mỹ nhân khí độ ung dung, nhan sắc vô song tuyệt thế, ứng đối với Soái phủ Đông Soái đám đại nhân vật tộc bộ thành thạo không bị yếu thế. Quan trọng nhất là dưới tay Hồng Hà công chúa có một tùy tùng là Tiêu Thần đại nhân, đấu chính diện hạ gục thiếu soái Chu Hoàn cũng là một nhân vật mạnh mẽ. Nghe nói Đông Soái đại nhân tự mình mời chào, hứa cho nhiều ưu đãi nhưng không khiến Tiêu Thần đại nhân đổi ý đầu vào Soái phủ.

Có thể khiến Tiêu Thần đại nhân hết lòng hết dạ mặc cho nàng sử dụng, càng chứng minh công chúa điện hạ có thủ đoạn ngự người cao minh, tăng thêm bí ẩn trong lòng tu sĩ Đông hải Soái thành.

Trên lầu cao Soái phủ là kiến trúc cao nhất Đông hải Soái thành, đứng ở chỗ này có thể dễ dàng nhìn xuống toàn bộ ngóc ngách Soái thành.

Đông Soái Chu Thương khoanh tay đứng, thiếu soái Chu Hoàn, Chu Thành khoanh tay đứng sau lưng, biểu tình kính cẩn.

Chu Hoàn nhìn đoàn xe Hồng Hà công chúa chậm rãi chạy ra Đông hải Soái thành, sắc mặt liên tục thay đổi.

Đông Soái dù chưa quay đầu nhưng dường như thấy biểu tình của gã thay đổi, bình tĩnh hỏi:

- Hoàn nhi có chuyện gì băn khoăn?

Lòng Chu Hoàn rung động, không dám lừa dối vương phụ, lập tức lui ra phía sau một bước kính cẩn thi lễ:

- Vương phụ, Tiêu Thần này tu vi Đại Thừa cảnh nắm giữ căn nguyên thủy, hỏa, tư chất nghịch thiên. Hắn không muốn cho ta sử dụng thì nên sớm trừ khử cắt đứt tai họa ngầm. Hài nhi nguyện ý dẫn dắt cường giả Soái phủ chặn giết dọc đường đoàn xe Hồng Hà công chúa trở về vương thành, nhất định sẽ khiến hắn để mạng lại!

Giọng trầm thấp, sát khí lạnh lùng chất chứa trong đó.

Đông Soái nghe vậy từ chối cho ý kiến, thoáng tạm dừng nhưng không đáp lại, nhìn hướng Chu Thành:

- Thành nhi có thể giải thích cho nhị ca của ngươi không?

Chu Thành kính cẩn thi lễ dạ một tiếng nhưng không nói ngay, sắp xếp lựa từ xong mới trầm giọng nói:

- Hài nhi nghĩ đề nghị của nhị ca không thể thực hiện, Đông hải Soái phủ ta không nên cướp giết Tiêu Thần, có hai lý do. Thứ nhất, Tiêu Thần thắng trận chiến trong Đông hải Soái phủ ta, thể hiện uy lực thần thông nghịch thiên, nếu rời đi trên đường gặp cướp giết thì quá rõ ràng, sẽ khiến tu sĩ thiên hạ coi khinh trí tuệ của Đông hải Soái phủ, rất bất lợi cho trận chiến tranh giành chính thống với Đế Cung vương thành.

- Thứ hai, Tiêu Thần không cho Soái phủ ta sử dụng nhưng không có nghĩa là sau này không thể chiêu vào dưới trướng. Bây giờ hắn từ chối lời mời của vương phụ vì xem như là một nhánh danh nghĩa chính thống của Đế Cung . Nếu Đông hải Soái phủ ta thay thế rồi đến tuyển nhận Tiêu Thần, chẳng lẽ người này có thể từ chối sao?

- Hơn nữa dù tư chất của Tiêu Thần nghịch thiên nhưng không thể nào trong thời gian ngắn trưởng thành chướng ngại vật trên đường Soái phủ ta bình định Đế Cung . Soái phủ hoàn toàn không cần ở giai đoạn này xem hắn là tai họa ngầm lớn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...