Đạo (Dịch) – Chương 1695

- Hậu nhân Tây hải tộc bộ Đường Thái Tổ quả nhiên là rồng phượng trong cõi người, nói hơi có lý. Là bổn soái sơ sẩy, không thể để các ngươi uổng công ra sức được.

Chu Thương ngẫm nghĩ, linh quang lóe sáng, một thanh đoản kiếm trực tiếp xuất hiện ở trong tay.

- Kiếm này tên là Hắc Tước, là pháp bảo thích hợp cho Nguyên Anh kỳ dùng, phẩm cấp tự nhiên là bình thường không quan trọng Nhưng thứ này là tổ tiên vương tộc của ta lúc nhỏ được Chu thiên tử ban cho pháp bảo, dính khí thiên tử, thậm chí trấn áp khí vận. Hôm nay bản soái dùng nó làm phần thưởng, ai có thể đứng đến cuối cùng trong trận đánh này thì Hắc Tước thuộc về người đó.

Chu Thương dứt lời, toàn bộ đại điện một mảnh tĩnh mịch.

Hắc Tước kiếm là báu vật tượng trưng cho địa vị vô thượng của Đông hải tộc bộ, như tín phù. Chu thiên tử thời viễn cổ ban cho báu vật, có thể trấn áp số mệnh lâu dài, quý trọng vô cùng. Thường chỉ có đệ tử mạch hệ Soái phủ là có nó, không ai ngờ một cuộc tranh đấu Đông Soái cung cấp vật đó.

Tiền cược hơi lớn.

Hồng Hà công chúa biến sắc mặt, đáy mắt hoảng hốt, nàng cố gắng đè xuống.

Hồng Hà công chúa hơi cúi mặt, mấy giây sau mỉm cười nói:

- Nếu vương thúc có hứng như thế thì Hồng Hà không thể tụt hậu rồi. Thứ này tên là Cửu Phượng Thông Thiên bội, là báu vật hộ thân sau khi đệ tử vương tộc sinh ra đi từ đường nhận lấy. Cầm thứ đó dù không thể điều động quân đội nhưng không có đi trong vương thành không bị trói buộc, mặc dù kém hơn Hắc Tước kiếm của vương thúc nhưng miễn cưỡng có thể làm vật đặt cược.

Hồng Hà công chúa mở miệng, đám tu sĩ trong đấu trường sững sờ, vẻ mặt khó tin.

Mạch chính thống vương thành là hoàng đế di tộc, trong tộc con nối dòng xuất thế tất cả đều được một Cửu Phượng (Long) Thông Thiên bội, nam nhân giữ nó là chứng minh thân phận tôn quý cao nhất, nữ nhân cầm nó trừ mấy cái đó ra còn một tác dụng quan trọng nữa.

Khi hoàng thất nữ nhi xuất giá, Cửu Phượng Thông Thiên bội sẽ tặng cho nam nhân mình gả làm vật đính ước. Tuy không có quyền lực vô thượng hiệu lệnh quân đội vương tộc nhưng có thể tự do ra vào vương thành, thậm chí Đế Cung , đại biểu cho vinh quang tối cao.

Điều này so sánh với lời Hồng Hà công chúa từng nói rất khớp, ai biết nàng có ẩn ý gì hoặc vô tình làm vậy. Đám người Khương Tử Thành, Đường Minh Hoàng, thậm chí là Tư Đồ Kiếm Tâm, Cô Huyết Liên đều bị trêu chọc

Loại cơ hội này mặc kệ là thật hay giả tuyệt đối không thể bỏ qua! Bị bắt đấu với cường giả trẻ Đông hải tộc bộ khiến họ bất mãn giờ chỉ có mắt nóng cháy. Nếu cưới được Hồng Hà công chúa là sẽ chiếm ưu thế tuyệt đối trong bốn đại tộc bộ tranh đấu, có thể thâu tóm lực lượng vương thành, thực lực tăng vọt ngồi ôm thiên hạ.

Sức hấp dẫn đó thúc đẩy bọn họ dốc hết sức, hôm nay không liều mạng không được!

Đường Minh Hoàng còn đứng ở phía trước, giờ phút này trực tiếp chắp tay mở miệng:

- Du đạo hữu, cuộc chiến thứ nhất hôm nay từ tại hạ lĩnh giáo, mời!

Đám người Khương Tử Thành đứng phía sau biểu tình cực kỳ khó xem, bọn họ bởi vì phản ứng chậm một bước nên rơi vào hoàn cảnh xấu. Nếu Đường Minh Hoàng đánh một trận đánh tan tác Du Phụng Tử chẳng phải là bọn họ chắp tay nhường cơ hội như vậy sao? Nhưng sự việc đã quyết định, bọn họ đành kiềm nén nỗi lòng cùng chờ Đường Minh Hoàng sớm thua trận.

Tiêu Thần cau mày, tuy hắn không rõ ý nghĩa của Hắc Tước kiếm, Cửu Phượng Thông Thiên bội nhưng nhìn phản ứng của mọi người là biết hai thứ đó quý giá, càng như vậy càng khiến Tiêu Thần kiêng dè.

Yến tiệc của Đông Soái Chu Thương không tốt lành gì, đột nhiên lấy trọng bảo làm tiền cược hiển nhiên rất tự tin vào cuộc chiến hôm nay.

Đám người Đường Minh Hoàng cũng nhìn ra được điều này nhưng cơ hội ngay trước mắt, dù thế nào bọn họ cũng muốn liều một phen. Thắng thì đều vui vẻ, dù thua cũng không nguy hiểm mạng sống.

Với cơ hội này phải liều một phen!

Đông Soái Chu Thương cười nói:

- Du gia tiểu tử, cơ hội như vậy không gặp nhiều, ngươi phải hết sức bắt giữ, nếu bỏ qua thì sau này không có đường hối hận.

Du Phụng Tử kính cẩn thi lễ:

- Đông Soái đại nhân yên tâm, vãn bối nhất định sẽ dốc hết sức tăng thêm thể diện cho Đông hải bộ tộc ta!

Nói xong Du Phụng Tử xoay người, mắt lạnh lùng nói:

- Đường đạo hữu, xin chỉ giáo!

Ánh mắt Đường Minh Hoàng nghiêm túc, khẽ quát, người phát ra khí thế cực kỳ lợi hại như bảo kiếm ra khỏi vỏ, hư không tụ tập vô số kim linh lực hóa thành đao quang lạnh lẽo bủa giăng rít gào.

Trên đao quang vô tận chậm rãi hiện ra Bạch Hổ ảo, người trắng tinh, giữa trán có chữ vương bắt mắt, hơi thở chết chóc phô thiên cái địa ập đến.

Tây hải tộc bộ Đường gia, ngũ hành thuộc kim, trọng sát phạt, ra tay ẩn chứa ý giết chóc. Thần thông chưa bùng nổ đã dẫn động dị tượng Bạch Hổ hiện ra đủ biết tu vi thần thông kim hệ cường đại vô cùng!

Du Phụng Tử, hậu bối Đông hải bộ tộc Du gia, ngũ hành thuộc thổ. Mặc dù Du Phụng Tử không nổi tiếng nhưng là cường giả trẻ hiếm có trong toàn tộc bộ, không thì đã chẳng được Đông Soái mời tham gia trận chiến này. Đối mặt Đường Minh Hoàng bộc phát ra hơi thở, vẻ mặt Du Phụng Tử không hề sợ hãi, hơi thở nặng nề như núi phát ra, linh quang vàng đất bắn thẳng lên trời tụ lại thành ảo ảnh núi cao, có con rùa quỳ rạp dưới đất ngước nhìn bầu trời.

Viễn cổ có thần quy tồn tại, là thần thú thổ hệ tôn xưng Huyền Vũ, sống lâu bằng trời trăng sao, chủ phòng ngự, tất cả thần thông trên đời không thể phá mai rùa.

Ngũ hành kim linh dẫn đầu về công kích, chủ giết chóc.

Ngũ hành thổ linh, cao cả về mặt phòng thủ, giỏi ngăn chặn.

Trận chiến này có thể nói là cuộc chiến mâu và thuẫn, hai bên bộc phát ra hơi thở, thế lực ngang nhau, không ai chiếm ưu thế hơn.

Con ngươi Đường Minh Hoàng co rút, gã cảm ứng áp lực lớn từ người đối phương. Bị hơi thở ức chế khiến Đường Minh Hoàng có linh cảm không may, mặt đen như than.

Đây là tu sĩ không nổi tiếng trong Đông hải bộ tộc vậy mà mạnh như thế.

Nhưng nay tên đã trên dây, Đường Minh Hoàng không có đường lùi.

Đường Minh Hoàng rống to:

- Bạch Hổ, trảo liệt thương khung, vĩ đãng thương sinh!

Tu vi không chút giữ lại bộc phát ra hết, kim linh lực biến ra Bạch Hổ ảo trong hư không ngửa mặt rít gào, oanh vũ che trời lấp đất, hung thần bá đạo, đao quang sắc bén vô tận quanh người nó hóa thành ảo ảnh trắng bệch xé gió ập đến.

- Huyền Vũ, trấn áp đại địa xác ngự thần thông!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...