Đạo (Dịch) – Chương 1694

Đoàn xe đi chậm, đến Soái phủ vừa lúc là buổi trưa.

Dù sao cũng là công chúa vương thất, lần này xuất hành đại biểu cho uy nghi vương thất nên càng phải chú ý chi tiết. Vị khách càng quý giá luôn sẽ đến vào phút cuối, như vậy mới thể hiện địa vị được.

Hồng Hà công chúa bước xuống xe, Tang Bà Bà theo bên cạnh. Mười người đi theo lấy Khương Tử Thành, Đường Minh Hoàng dẫn đầu cùng xuống xe ngựa. Cùng lúc đó Soái phủ chậm rãi mở cổng lớn ra, một nam nhân trung niên sải bước đi tới, đám tu sĩ theo sau, trên mặt tất cả đều mang theo nụ cười.

Nam nhân cười lớn:

- Ha ha ha ha! Điện hạ đến Đông hải Soái thành ta khiến toàn thành trì của ta thấy quang vinh. Lão phu vì bế quan nên yết kiến chậm, xin công chúa điện hạ đừng vì vậy mà giận. Hôm nay Soái phủ cố ý mở tiệc mời tu sĩ khắp nơi trong Đông hải tộc bộ ta cung nghênh điện hạ, xem như xin lỗi.

Giọng nói mạnh mẽ ồm ồm, việc cố ý làm khó qua miệng nam nhân trung niên thì trở nên tự nhiên, như thể sự việc vốn là vậy, khiến người khó mà phản cảm.

Hồng Hà công chúa sửa sang trong phục thi lễ, mặt cười như gió xuân:

- Vương thúc nói quá lời, nếu có nguyên nhân, Hồng Hà chờ chút cũng không sao. Huống chi vương thúc vốn là trưởng bối của Hồng Hà thì chuyện này càng không đáng gì, xin vương thúc đừng để bụng.

Nam nhân nói chuyện là người cầm quyền Đông hải tộc bộ, đứng đầu Soái phủ, Chu Thương.

Chu Thương cười nói:

- Khó được là điện hạ hiểu rõ đại nghĩa như thế, trong lòng vương thúc vốn hơi lo giờ yên lòng rồi.

Chu Thương toát ra vẻ thân thiết, nếu người không biết chuyện thấy vậy đập bể đầu cũng không ngờ hai bên cười nói dịu dàng, trong lòng đều ước gì đối phương sớm chết đi.

Chu Thương xoay người khẽ quát một tiếng:

- Các ngươi còn đứng đó làm gì, sao không mau đi chào điện hạ!

Đám tu sĩ đứng đằng trước vẻ mặt nghiêm nghị cùng khom người thi lễ:

- Chúng ta tham kiến công chúa điện hạ!

Đáy mắt Hồng Hà công chúa lóe tia tức giận, trước đó đám người này không vái, chờ Chu Thương lên tiếng mới cùng chào, tỏ rõ không thèm để mắt tới công chúa như nàng, mới tới cửa đã chơi một vố?

Mặt ngoài Hồng Hà công chúa không lộ vẻ gì, phất tay kêu tất cả đứng dậy, vừa nói chuyện với Đông Soái Chu Thương vừa vào trong Soái phủ.

Biểu tình Tiêu Thần hơi nghiêm nghị nhìn kỹ Chu Thương rồi quay người đi, lòng thầm kiêng dè.

Người này rất mạnh!

Tuy Chu Thương không lộ ra chút hơi thở tu vi nhưng khiến Tiêu Thần có trực giác như vậy thì người này ít nhất là cường giả đẳng cấp Thái Cổ, rất có thể là đỉnh cao trong đó.

Di tộc đúng là ngọa hổ tàng long, không biết trong bóng tối có tu sĩ đại năng khủng bố nào nữa. Sau này làm việc phải cẩn thận hơn, nếu có sai lầm gì sẽ chọc đến họa sát thân!

Tiêu Thần hít sâu dằn xuống nhiều suy nghĩ trong đầu, bước chân vào Soái phủ, phớt lờ các ánh mắt đánh giá xung quanh.

- Nhìn kìa, đó là Đường Minh Hoàng trưởng tử Đường gia Tây hải tộc bộ, cường giả trẻ tuổi nổi tiếng lừng lẫy, không ngờ hôm nay cũng đến.

- Bắc hải tộc bộ Tư Đồ gia, Cô gia cũng đến.

- Nam hải tộc bộ Lý Triển Bằng, tu vi không tồi, cường giả trẻ rất khá mà cũng tham gia vào chuyện này. Hừ hừ, hôm nay sẽ náo nhiệt đây.

- Tu sĩ áo xanh kia là Tiêu Thần, nghe đồn người này cũng là tu sĩ nắm giữ hỏa chi bản nguyên, ngang ngửa với Khương Tử Thành. Trông thật lạ mặt, không biết là cường giả trẻ tuổi của thế lực nào phái ra.

- Thủ đoạn khống chế người của điện hạ thật cao mình, có thể mang đám người này vào Soái phủ, lực lượng không thể khinh thường.

Hồng Hà công chúa dẫn nhóm Tiêu Thần vào trở thành tiêu điểm trong tầm mắt những đại nhân vật Đông hải bộ tộc. Thinh thoảng có tiền xì xầm, không khí ngọ yến hơi kỳ nhưng Hồng Hà công chúa và Đông Soái đi đằng trước trò chuyện vui vẻ không lộ vẻ gì khác lạ.

Tang Bà Bà đi theo sau, theo lẽ thường yến hội sẽ không có gì nguy hiểm, nhưng trên đời không có chuyện gì là tuyệt đối, cẩn thận tốt hơn. Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì không ai chịu trách nhiệm nổi.

Đông Soái Chu Thương liếc mắt qua bà lão có vẻ bình thường, cười nói:

- Nghe đồn điện hạ chu du thiên mời chào khá nhiều đệ tử danh môn thế gia làm tùy tùng, vậy là người người đều là nhân vật rồng phượng trong cõi người. Đông hải Soái thành ta địa lý xa xôi, có một số tiểu tử không nên thân rất bướng bỉnh, trong lòng nghẹn một hơi chờ điện hạ đến để đấu một trận với tùy tùng đi theo công chúa.

Nói đến đây mắt Chu Thương hấp háy nói:

- Không biết ý của điện hạ thế nào? Xem như giải trí trong yến hội, cũng là sắp xếp đặc biệt hoan nghênh điện hạ giá lâm.

Toàn đại điện đột nhiên tĩnh lặng, tiếng xì xầm nhỏ to hay những người ăn uống rượu đều ngừng động tác cùng nhìn chằm chằm, thầm nghĩ: Tới rồi!

Hồng Hà công chúa ưu nhã vẫy tay, người hầu do dự một chút rồi đi qua.

Hồng Hà công chúa bưng một ly rượu, ngẩng cổ thiên nga trắng nõn uống hớp rượu bồ đào thượng phẩm, khuôn mặt ửng hồng.

Hồng Hà công chúa cười nói:

- Nếu là vương thúc nói thì sao Hồng Hà từ chối được, hết thảy nghe theo vương thúc sắp xếp.

Chu Thương vỗ tay cười:

- Hãy mau sắp xếp đấu trường Soái phủ, bổn soái muốn cùng điện hạ lên đài quan chiến, các vị đạo hữu sẽ được no mắt rồi.

Hồng Hà công chúa hơi cúi đầu, nắm tay siết chặt trong ống tay áo.

***

Chu Thương vẫy tay ra hiệu có thể bắt đầu:

- Hôm nay tranh đấu chỉ là luận bàn hiệu nghệ, không được tổn thương mạng sống đối thủ, không thì điện hạ và bổn soái tuyệt không dễ dàng bỏ qua!

Đám đại nhân vật Đông hải bộ tộc tinh thần phấn khởi. Bọn họ và Soái phủ cùng chung ích lợi, quan hệ không thể tách lìa. Hoặc cùng Soái phủ một bước lên trời hoặc rớt xuống bụi bặm bi thảm. Cuộc tranh đấu này chưa thật sự quyết định việc gì nhưng là lần đầu tiên Soái phủ và vương thành ngay mặt đấu nhau, có ý nghĩa cực kỳ quan trọng. Thắng thì sĩ khí tăng vọt, có nhiều ích lợi. Lỡ thua thì coi như tốt quá hóa lốp.

Đông Soái đã lên tiếng chắc chuẩn bị vẹn toàn rồi, thế thì bọn họ yên lòng xem náo nhiệt.

Một cường giả trẻ Đông hải bộ tộc tiến lên một bước, trầm giọng nói:

- Đông hải tộc bộ Du Phụng Tử nguyện làm người ra tay thứ nhất, không biết có vị đạo hữu nào ra chỉ giáo?

Đường Minh Hoàng cau mày, gã chắp tay lên tiếng:

- Đông Soái đại nhân, đã là luận bàn hiệu nghệ, không biết làm sao phân ra thắng thua cao thấp? Đã ra tay thì phải có thứ hạng, không biết Đông Soái đại nhân thấy vãn bối nói đúng không?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...