Các tu sĩ trong điện tuy biết ngọ yến hôm nay không đơn giản nhưng đường đường là nam nhân sao có thể để nữ nhân mình thích mạo hiểm, trong điện liên tục vang lên tiếng xin đi.
- Tại hạ nguyện ý đi theo điện hạ tham dự yến hội Soái phủ, dốc hết sức không để cho điện hạ chịu chút khuất nhục!
- Chúng ta đi theo điện hạ là vì việc hôm nay, nếu thấy điện hạ bị người khi nhục mà bất lực thì chúng ta còn mặt mũi nào? Yến tiệc Soái phủ hôm nay tại hạ nguyện làm người chắn tên cho công chúa điện hạ!
- Điện hạ yên tâm, chúng ta tuyệt đối không để cho Đông hải Soái phủ kiêu ngạo bá đạo, trong mắt không có bề trên!
Những người vẻ mặt tức giận, nói năng dõng dạc đều là tu sĩ vương thành, bọn họ vốn hòa hợp một thể với mạch vương thành, nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn. Cộng thêm ở trước mặt nữ nhân mình thích không muốn thua ai, bọn họ nói chuyện phát ra từ tận đáy lòng. Cường giả trẻ tuổi ba đại tộc bộ cũng lộ vẻ tức giận, bộ dạng như mọi người chung sức đồng lòng sức mạnh như thành đồng cùng nhau đối kháng Đông hải Soái phủ.
Hồng Hà công chúa lộ vẻ mặt cảm kích yểu điệu thi lễ, đám tu sĩ trong điện đứng dậy liền nói điện hạ không cần đa lễ.
- Hồng Hà cảm tạ các vị đạo hữu nâng đỡ, nhưng danh ngạch chỉ có mười người, nếu bắt Đông hải Soái phủ tăng thêm danh ngạch sợ là có chuyện nữa. Nên phải chọn ra người tốt nhất, Hồng Hà xin ghi nhớ ý tốt của mọi người không dám quên.
Đám tu sĩ trong điện dù bất mãn không cam lòng nhưng đành kiềm nén.
- Nếu chỉ có mười danh ngạch thì chúng ta tuyển ra mười đạo hữu thân phận tôn quý nhất, tu vi cao nhất cùng điện hạ đi Soái phủ, hộ vệ công chúa không chịu khi nhục!
- Nói rất hay, chúng ta nguyện làm tu sĩ dưới tay công chúa, hộ vệ điện hạ là việc thiên kinh địa nghĩa!
- Thế thì dù Đông hải Soái phủ có tính kế gì cũng không cần lo. Chúng ta hợp sức lại không lẽ Đông hải Soái phủ dám cứng rắn xung đột sao?
- Vương thành Khương Tử Thành đạo hữu tu vi thâm hậu bối cảnh cường đại, có thể cùng công chúa đi Soái phủ.
- Tại hạ tiến cử Tây hải tộc bộ Đường Minh Hoàng đạo hữu, thân phận của Đường đạo hữu đủ lớn mạnh uy danh cho công chúa.
- Bắc hải tộc bộ Tư Đồ Kiếm Tâm, Cô Huyết Liên, hai vị đạo hữu này cũng là nhân tuyển tốt.
- Nam hải tộc bộ Lâm Triển Bằng đạo hữu cũng là người không thể thiếu!
***
Đám tu sĩ vương thành chợt đổi hướng lao nhao lên tiếng, không cho ai cơ hội từ chối đã tự quyết định. Mắt Hồng Hà công chúa sáng rực ra vẻ cầu xin, bộ dáng yểu điệu đáng yêu nhìn mọi người.
Khương Tử Thành là người thứ nhất đáp lại, gã đứng dậy trầm giọng nói:
- Khương mỗ cam nguyện cùng công chúa điện hạ xông Soái phủ, mặc dù núi đao biển lửa cũng hết sức che chở công chúa bình yên vô sự!
Giọng Khương Tử Thành leng keng chắc chắn, liếc hướng những tu sĩ bị điểm danh.
Nghĩ thông suốt việc này, người này trầm giọng mở miệng:
- Đường Minh Hoàng nguyện theo công chúa đi Soái phủ, hộ vệ công chúa bình an!
Mắt Tư Đồ Kiếm Tâm lộ tia bất đắc dĩ, nhưng nay trước mắt bao người, trên danh nghĩa làm tùy tùng của Hồng Hà công chúa mà gặp trận lùi bước thì ngày mai gã phải xám xịt về Bắc hải tộc bộ, sau này đừng mơ ngẩng đầu lên.
Dù có muôn vàn không muốn cũng phải làm.
- Tư Đồ Kiếm Tâm nguyện cùng công chúa đi Soái phủ!
Cô Huyết Liên gật đầu, vẫn lạnh lùng như trước.
Bốn người liên tiếp tỏ thái độ, mặc dù mấy người khác hơi do dự nhưng bây giờ đành chắp tay đồng ý. Tuy nhiên những người này không ngốc, sẽ không làm dao cho người khác chĩa hướng nào thì đánh tới đó, làm việc tùy theo hoàn cảnh.
Đã xác định danh ngạch, Hồng Hà công chúa cười toe. Tuy nàng biết trừ Khương Tử Thành ra không ai vì nàng thật sự không tiếc mọi giá, nhưng tình hình thế này đã đủ. Nàng có thể dẫn dắt cường giả hậu bối trẻ tuổi của vương thành, ba đại tộc bộ vào Đông hải Soái phủ đủ khiến một số người thầm sinh ra kiêng kỵ, thậm chí khiến Đông hải Soái phủ bó tay bó chân, có hiệu quả không tưởng.
Trong danh sách mười người đã xác định chín người, chỉ thiếu một người.
Hồng Hà công chúa dời mắt nhìn góc điện:
- Tiêu Thần đạo hữu, không biết có đồng ý làm tu sĩ thứ mười theo bản cung đi Đông hải Soái phủ?
Tiêu Thần hơi cau mày, mặt ngoài không biểu tình, hắn hơi do dự rồi gật đầu nói:
- Nếu công chúa đã yêu quý mời thì tại hạ tất nhiên đồng ý.
Tuy không muốn phức tạp nhưng thân phận trên danh nghĩa là tùy tùng của Hồng Hà công chúa, nếu hắn từ chối khó tránh khỏi bị người nghi ngờ. Nhưng dù đã đồng ý thì Tiêu Thần thầm quyết định tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào tranh đấu giữa vương thành và Soái phủ.
Tiêu Thần đang suy nghĩ làm sao rời khỏi nơi này, mạch di tộc ai trở thành người cầm quyền thật sự không có ý nghĩa gì với hắn.
Hồng Hà công chúa tươi cười ngọt ngào:
- Hôm nay có mười vị đạo hữu cùng Hồng Hà đi Soái phủ là Hồng Hà yên tâm rồi. Thời gian không còn sớm, xin các vị đạo hữu hãy đi chuẩn bị, chúng ta rời khỏi hành cung cưỡi xe đi Đông hải Soái phủ trước.
Hồng Hà công chúa và Khương Tử Thành thầm liếc nhau, mắt nàng lộ tia cảm kích. Hôm nay là Hồng Hà công chúa và Khương Tử Thành bày ván cược, tu sĩ vương thành lên tiếng khiến tu sĩ ba đại tộc bộ vốn muốn sống chết mặc bây bị kéo vào, bắt bọn họ đồng ý việc này là thành công.
Khương Tử Thành thầm vui vẻ, cảm thấy mình cách mục tiêu càng gần một bước, khóe mắt liếc hướng Tiêu Thần, gã thầm hừ lạnh.
***
Sau nửa canh giờ, hải hành cung mấy ngày đến lặng yên không một tiếng động chợt mở rộng cửa. Tu sĩ Soái phủ cung nghênh, Hồng Hà công chúa mặc đồ truyền thống di tộc, ống tay áo rộng, mặt cười tủm tỉm, không có vẻ ngày thường biếng nhác quyến rũ, dáng vẻ ung dung không có chỗ chê, toát ra phong phạm công chúa vương thất.
Mười con ngựa toàn thân lửa đỏ, đầu mọc một sừng hỏa hệ, liệt diễm mã hỏa hệ như mười đoàn lửa rực cháy. Da lông tinh thuần không lộn màu khác, mắt cao ngạo bễ nghễ toát ra khí chất tôn quý. Hơn nữa mười tu sĩ phong độ khác nhau, mặt mày bất phàm điều khiển nguyện làm người hầu cho công chúa, vô tình tăng thêm khí thế cho Hồng Hà công chúa.
Một đường đi tới trong mắt tu sĩ Đông hải Soái thành rốt cục sinh ra một chút kính sợ.
Bình luận