Ví dụ lúc hai người mới quen, Tư Đồ Kiếm Tâm là thiếu chủ được công nhận trong Tư Đồ gia, Cô Huyết Liên chỉ là tử đệ huyết mạch chi thứ không chút bắt mắt của Cô gia. Lúc ấy Cô Huyết Liên nói một ngày kia sẽ làm thiếu chủ Cô gia, quả nhiên thực hiện được.
- Ài, xem ra ta phải tùy thời chuẩn bị dẫn hắn chạy trốn, nhìn Tiêu Thần không phải hạng người hiền lành gì.
***
Tu sĩ giáp nhẹ áo đen kính cẩn quỳ xuống:
- Thưa thiếu chủ, theo lệnh của người chúng ta phái tu sĩ lẻn về Vị Ương thành tỉ mỉ điều tra tất cả tin tức liên quan Tiêu Thần nhưng không có thu hoạch gì lớn, chỉ biết hắn lần đầu tiên xuất hiện gần Thông Thiên Hà, trước đó nữa thì tư liệu trống rỗng.
Làm tai mắt Khương gia bí mật xếp vào bốn đại tộc bộ nhiều năm, bọn họ đời đời sinh hoạt tại nơi này, không chút tiếng tăm âm thầm thu thập mọi tin tức chờ được triệu hồi.
Các thế hệ chết đi, chỉ còn lại một thủ ấn truyền lại từ xưa, huyết mạch tương truyền, dung nhập sâu trong cốt tủy khiến bọn họ luôn nhớ kỹ thân phận, sứ mạng của mình.
Khương Tử Thành cau mày, gã không nghi ngờ báo cáo của Tiềm Ngư. Làm hệ thống gián điệp trong tay Khương gia, bọn họ tuyệt đối trung thành với Khương gia in sâu trong huyết mạch. Bao nhiêu năm qua bọn họ âm thầm phát triển tai mắt mà không phát hiện bất cứ tin tức gì đủ biết sau lưng Tiêu Thần có lực lượng rất mạnh, che giấu hết tai mắt.
Lần đầu tiên Khương Tử Thành nhìn thẳng vào Tiêu Thần, không chỉ từ tu vi còn có mọi góc độ.
Cho tới nay Khương Tử Thành đinh ninh mình là người duy nhất sẽ cưới điện hạ, cường giả trẻ tuổi của các tộc bộ không có tư cách cạnh tranh với gã, chỉ là đám hề. Nhưng nay rốt cục xuất hiện một đối thủ nặng ký.
Tiêu Thần!~
Tu vi mạnh mẽ, bối cảnh bí ẩn khiến Khương Tử Thành e ngại, phải trừ khử uy hiếp này!
Khương Tử Thành phất tay:
- Đi xuống, tiếp tục âm thầm tra xét thân phận của Tiêu Thần. Cẩn thận chút, đừng để đánh rắn động cỏ.
Tu sĩ áo đen kính cẩn thi lễ xoay người rời đi.
Đợi người đó đi xa, Khương Tử Thành bước tới bước lui trong phòng, mặt dần dữ tợn. Mặc kệ Tiêu Thần là thần thánh phương nào tuyệt đối không có khả năng tranh giành Hồng Hà công chúa với gã, người này nhất định phải chết!
Đoàn người Hồng Hà công chúa vào Đông hải Soái thành không gây chấn động gì lớn, đối với cư dân trong thành thì huyết mạch vương thành cao cao tại thượng giáng lâm không gây nhiều xúc động, cảm giác mới mẻ qua đi hết thảy phục hồi như lúc ban đầu.
Ngoài cửa thành vẫn là đội tu sĩ xếp hàng dài, nhưng bọn họ không đến vì chiêm ngưỡng thiên nhan của công chúa. Cửa hàng trên phố không vì công chúa điện hạ giáng lâm mà bán giảm giá, thậm chí đám tu sĩ tộc bộ lớn nhỏ trong Đông hải Soái thành biểu tình rất mập mờ. Bọn họ phái tu sĩ đến thỉnh an, vấn an nhưng không có động tác thực chất gì, toàn Đông hải Soái thành đắm chìm trong không khí kỳ lạ.
Đoàn người Hồng Hà công chúa ở trong hành cung, không ai ra ngoài một bước, nhìn như thỏa hiệp nhưng là âm thầm biểu đạt bất mãn, lạnh nhạt.
May mà trạng thái kỳ lạ này bị vị đại soái Đông hải Soái phủ xuất quan đánh phá. Soái phủ trở nên bận rộn, mở tiệc chiêu đãi Hồng Hà công chúa huyết mạch duy nhất của vương thất không thể qua loa được.
Cùng lúc đó, Soái phủ phát ra các phong thiệp mời, ai nhận được lời mời đều có thân phận bối cảnh không nhỏ, đều là người có uy tín danh dự trong Đông hải bộ tộc. Hành cung biểu hiện hờ hững cũng truyền ra chỉ lệnh của công chúa điện hạ, ngọ yến ngày mai nàng sẽ đích thân đi, từ chối vị kia trên huyết mạch nàng nên gọi là thúc thúc đề nghị tự mình đến mời nàng. Lý rất đơn giản, ngài là trưởng bối, không có lý nào đi nghênh đón vãn bối.
Nhìn như khiêm cung nhẹ nhàng đáp lại nhưng kẻ thông minh biết đó là công chúa điện hạ đánh trả hàng loạt việc làm của Đông hải Soái phủ. Dù các ngươi vô lễ trước nhưng ta vẫn giữ phong độ khiêm nhường.
Phải nói cách làm của Hồng Hà công chúa khiến nhiều người thầm gật đầu, các tu sĩ Đông hải Soái thành có chút hảo cảm với công chúa điện hạ xa lạ này.
Trong lòng Đông hải Soái phủ, Hồng Hà công chúa thì biết rõ đây toàn là chút thủ đoạn nhỏ chẳng ra gì, không có ích chi với việc lớn. Một khi Đông hải Soái thành, vương thành xung đột ngay mặt thì đám tu sĩ Đông hải Soái thành sẽ không chút do dự đứng đối lập với vương thành. Bọn họ cắm rễ ở Đông hải Soái thành trong năm tháng vạn cổ, từng đời kinh doanh, nếu Đông hải Soái phủ không có tự tin đó thì làm sao có tư cách ngay mặt đấu với vương thành?
Toàn Đông hải Soái thành náo nhiệt hẳn lên vì Soái phủ vận chuyển, đối lập rõ ràng với khi Hồng Hà công chúa vào thành sau đó lạnh lùng. Dễ dàng chứng minh một điều rằng Đông hải bộ tộc đã không tín ngưỡng lực lượng mạch vương thành.
***
Bộ ngực cao phập phồng, Hồng Hà công chúa tức giận nói:
- Thế này là sao? Không lẽ vị thúc thúc này muốn dùng trò đó với điệt nữ như ta sao?
Hồng Hà công chúa có âm trầm đến đây cũng chịu thiệt vì tuổi quá nhỏ, không có sinh mệnh lâu dài mài giũa, lắng đọng. Tuy Hồng Hà công chúa biết đây là kết quả Đông hải Soái phủ muốn nhưng nàng không kiềm được lửa giận bừng bừng.
Bà lão vẫn là bộ dạng ủ rũ, khuôn mặt tối tăm hơn, khàn giọng nói:
- Điện hạ tức giận không có ích gì, chỉ trúng kế của Soái phủ. Nếu tinh thần bị tức giận ảnh hưởng sau đó làm sai bị người bắt được lỗ hổng.
- Yến tiệc Soái phủ ngày mai không tốt, chưa biết chừng có trắc trở gì. Lão thân sẽ đi theo bên cạnh điện hạ tùy cơ ứng biến, còn chuyện khác thì điện hạ phải tự mình suy nghĩ.
Hồng Hà công chúa hít sâu, nói:
- Bà bà yên tâm, Hồng Hà biết nặng nhẹ, sẽ không làm ra việc lỗ mãng. Trong yến hội ngày mai chờ xem Đông hải Soái phủ có thủ đoạn gì, bản cung sẽ hết sức nhận, tuyệt đối không làm vương thành ta mất mặt.
Bà lão gật đầu, thở dài thườn thượt. Nếu công chúa là thân nam nhi thì mạch vương thành sao xuống dốc thế này, đây là thiên đạo đã định, chỉ có thể cố gắng hết sức mình.
Chủ điện Đông hải hành cung. Hồng Hà công chúa ngồi trên ngai, cười tủm tỉm, sóng mắt đa tình không có chút gì lo âu tức giận, chỉ riêng thủ đoạn kiểm soát tinh thần này đủ làm cho người ta kính sợ.
Giọng nói dịu dàng toát ra vẻ lười biếng xao động lòng người:
- Các vị đạo hữu, Soái phủ đã phát thiệp mời. Trừ bản cung và Tang Bà Bà ra có thể mang theo mười người, triệu tập các vị lại để bàn xem ai cùng bản cung tiến đến dự tiệc.
Bình luận