Đạo (Dịch) – Chương 1696

Bạch hổ tập sát, Du Phụng Tử thần vẻ mặt bình tĩnh không hoảng hốt, vung tay lên. Huyền Vũ trên đầu mắt lóe tia sắc bén, tứ chi rút vào mai rùa, người xoay tít như cái cối đập mạnh xuống.

Bùm!

Trên bầu trời, Bạch Hổ và Huyền Vũ điên cuồng chém giết, kim linh lực, thổ linh lực tràn ngập trong hư không làm bầu trời hóa thành hai màu bạc trắng và vàng đất. Khung trời bị chia hai rõ ràng.

Chỗ giao giới hai hệ linh lực điên cuồng va chạm. Kim linh sắc bén vô cùng, thổ linh nặng nề dày, thuộc tính hai bên hoàn toàn đối lập. Chém giết vào giai đoạn gay cấn, Bạch Hổ gầm rống không ngướt, nhưng vuốt bén cào, đuôi quất qua phát ra lực lượng hủy diệt vô tận nhưng mai rùa Huyền Vũ phòng ngự khiến nó không thể gây ra tổn thương thực chất.

Tiêu Thần ngước đầu nhìn thần thông hai bên đấu pháp, biểu tình trầm trọng. Lần đầu tiên hắn thấy thần thông dùng lực lượng ngũ hành hội tụ ra thần thú thuộc tính đối ứng, trước khi nắm giữ căn nguyên có thể thi triển loại thần thông này đủ biết di tộc có năng lực khống chế thần thông ngũ hành diễn biến ra khiến người ngạc nhiên, có thể bộc phát ra sức chiến đấu siêu mạnh để bù đắp điểm yếu là khan hiếm pháp bảo.

Nhưng chiến cuộc trước mắt nhìn như thế lực ngang nhau, nhưng hắn thấy rõ nếu không có gì bất ngờ thì Đường Minh Hoàng sẽ thua.

Đúng như Tiêu Thần dự đoán, trong khi hắn suy nghĩ thì Bạch Hổ ảo trên trời đập móng vuốt vào mai rùa Huyền Vũ, nhưng Huyền Vũ ảo không thụt lùi tiêu trừ sức mạnh mà hứng chịu uy lực một kích, đầu thò ra khỏi mai rùa, mồm há to dữ tượn cắn mạnh vào cổ Bạch Hổ.

Một kích bao gồm yếu quyết nhanh chuẩn ngoan, cắn trúng mục tiêu thì dứt khoát không nhả. Tứ chi thò ra móng vuốt đâm vào người Bạch Hổ, miếng cắn vuốt xé mạnh.

- Grào!

Trên bầu trời có tiến Bạch Hổ đau đớn gầm rống rồi ngừng bặt, thân thể bị Huyền Vũ xé rách.

Mặt Đường Minh Hoàng trắng bệch, gã như bị đánh trúng thụt lùi lại, mỗi bước đạp xuống mặt đất có nhiều lớp cấm chế nổi lên từng tầng linh quang.

Mắt Đường Minh Hoàng tràn đầy khó tin:

- Phụt!

Gã thua! Thua trong tay cường giả trẻ tuổi không có tiếng tăm của Đông hải bộ tộc!

Đường Minh Hoàng biết rõ một điều nếu không phải đối thủ nương tay thì gã sẽ không an toàn rút lui, không chết cũng sẽ bị thương nặng!

Khuôn mặt Du Phụng Tử bình tĩnh, không vênh váo thì đã thắng:

- Đường đạo hữu, đa tạ!

Mặt Đường Minh Hoàng xám trắng, trầm mặc nửa ngày chắp tay thi lễ, rồi xuống đấu trường, tìm một góc ngồi xuống nhưng không trở lại chỗ của Hồng Hà công chúa.

Đông hải Soái phủ đột nhiên đề nghị muốn đấu với tùy tùng của Hồng Hà công chúa vốn làm Đường Minh Hoàng tức giận, cho rằng Đông hải Soái phủ quá huênh hoang, muốn hạ gục tu sĩ đến từ khắp nơi như bọn họ để tăng uy tín.

Nhưng giờ xem ra Đông hải Soái phủ có chuẩn bị hết, còn che giấu lực lượng rất mạnh. Ví dụ Du Phụng Tử rất điệu thấp và Du gia sau lưng gã vốn không lộ ra chút danh tiếng gì. Nhưng nhìn tu vi của Du Phụng Tử thì không khó đoán ra sau lưng gã là lực lượng cường đại cỡ nào.

Đường Minh Hoàng nhìn thấu điều đó, nhớ đến Đông Soái Chu Thương lấy Hắc Tước kiếm làm vật bản thưởng, lòng gã thầm cay đắng. Có vẻ người ta đã chuẩn bị hết, muốn bắt Hồng Hà công chúa ra lập uy.

Đông Soái Chu Thương cười tủm tỉm:

- Du gia tiểu tử tu vi lại tinh tiến vài phần, cứ theo tốc độ này thì không lâu sau sẽ tiến bộ nữa. Đông hải tộc bộ ta có thêm một cường giả có thể đảm đương một phía. Phong Du Phụng Tử làm Vân Hải tướng Đông hải tộc bộ, quản lý Vân Hải thành và khu vực mười vạn dặm xung quanh để ngợi khen hôm nay.

Trong sận rộ lên tiếng chúc mừng.

- Chúc mừng Đông Soái được tướng tài!

- Đông hải bộ tộc ta nhân tài đông đúc cường giả như mây, Đông Soái có công lớn nhất!

- Trận đầu thắng rồi, đánh cuộc hôm nay chắc chắn Đông Soái thắng!

Tu sĩ Đông hải tộc bộ đánh thắng tùy tùng của Hồng Hà công chúa, tức là cuộc giao phong ngay mặt giữa Soái phủ và vương thành, mâu thuẫn hai bên đã gần như công khai nên mọi người nói chuyện không kiêng dè, thẳng thắn.

Khuôn mặt Hồng Hà công chúa hơi âm trầm, nụ cười gượng gạo, lòng tràn đầy kinh sợ.

Đông hải Soái phủ che giấu lực lượng mạnh hơn xa sức tưởng tượng của Hồng Hà công chúa, nếu hôm nay thua chẳng những ý đồ mượn sức ba phe tộc bộ uy hiếp Đông hải bộ tộc bị tan rã, còn mất hết uy danh, khiến sĩ khí Đông hải tộc bộ lên cao, uy danh lan xa!.

Vương thành và Đông hải Soái phủ lần đầu tiên giao phong rơi vào thế yếu tạo ấn tượng vương thành suy yếu, sẽ ảnh hưởng rất lớn đến trận chiến giành chính thống sau này.

Du Phụng Tử kính cẩn thi lễ tạ ơn Đông Soái phong thưởng, vung tay áo khí thế như hồng. Huyền Vũ trên đầu gã gầm rống.

Du Phụng Tử nhìn hướng Hồng Hà công chúa:

- Không biết tiếp theo là vị đạo hữu nào muốn ra tay chiến một trận với tại hạ?

Toàn bộ đấu trường im lặng.

Dù Đường Minh Hoàng chưa đặt chân vào căn nguyên nhưng tu vi không yếu trong mười người, gã mà còn thua dễ như chơi thì các tu sĩ sao dám tùy ý bước ra. Không thì sẽ rơi vào kết cục y như Đường Minh Hoàng.

Khương Tử Thành sắc mặt âm trầm liếc qua Hồng Hà công chúa, lòng lạnh lùng.

Khương Tử Thành quát:

- Nếu Du đạo hữu đã mời thì tại hạ chiến một trận với đạo hữu đi!

Người Khương Tử Thành lóe linh quang, chân đạp hư không vào đấu tràng.

Du Phụng Tử biến sắc mặt lập tức chắp tay thi lễ:

- Trận chiến Vị Ương thành Khương đạo hữu lấy hỏa chi bản nguyên thi triển thần thông Luyện Thương Khung, tin này đã truyền khắp Đông hải bộ tộc ta. Tại hạ tự nhận tu vi không kém nhưng cũng biết không đánh lại đạo hữu. Nên tại hạ nhận thua trận này.

Du Phụng Tử nói xong bước hướng tu sĩ Đông hải bộ tộc, vẻ mặt thản nhiên.

Tuy Du Phụng Tử nhận thua nhưng không ai cười nhạo, ánh mắt khen ngợi nhìn gã.

Đại trượng phu co được dãn được mới có thể thành tựu một phen sự nghiệp!

Khương Tử Thành hơi bất ngờ sau đó bình tĩnh nói:

- Nếu Du đạo hữu nhận thua, không biết vị đạo hữu nào trong Đông hải bộ tộc lên đài chiến một trận với tại hạ?

Khương Tử Thành nắm giữ hỏa chi bản nguyên, luyện thành thần thông Luyện Thương Khung, có thể nói sức chiến đấu vô địch trong cùng đẳng cấp.

Khương Tử Thành thầm cười lạnh, lòng đầy tự tin.

Dù Đông hải bộ tộc cũng có tu sĩ giữ căn nguyên nhưng Khương Tử Thành tự nhận đứng cao hơn người.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...